Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 353: "Trò chơi" vấn đáp

Sau nửa giờ yên tĩnh không ai quấy rầy, Klein mở hai mắt, chậm rãi đứng dậy.

Hắn lấy ba toong, đội mũ, rời khỏi giáo đường, rồi ngồi xe ngựa quay về phố Minsk trong màn đêm.

Lúc này, việc canh giới và điều tra khu vực xung quanh đã buộc phải thả lỏng, trở thành những cái bóng ẩn mình dưới vầng hào quang của đèn khí gas.

Vừa qua 0 giờ không lâu, Klein lấy chìa khóa, mở cửa nhà mình, đi vào phòng khách tìm kiếm "Sách bí mật".

Không tốn chút công sức nào, hắn tìm thấy ngay bộ sách cũ kỹ được đóng bằng da dê dày cộp trong tủ quần áo ở lầu một.

Sách có bìa cứng màu thâm đen, mặt trên dùng chữ đỏ rực viết hai hàng tiếng Hermes:

"Sách bí mật".

"Karaman".

Hô... Klein thở hắt ra, không vội lật xem, mà ngay trong phòng này, hắn nhanh chóng dựng lên tường linh tính, cử hành nghi thức tự triệu hồi, tự hưởng ứng, sau đó mang còi đồng Azcot, Chìa khóa vạn năng, Mắt toàn màu đen, viên đạn phi phàm, Bình độc tố sinh vật, đặc tính phi phàm người sói, cùng "Sách bí mật" lên không gian sương xám, chuẩn bị đợi tình hình ổn định rồi mới quyết định sẽ mang theo vật nào bên người.

Làm xong tất cả những việc này, hắn chẳng buồn nghiên cứu đặc tính phi phàm người sói cùng tình huống cụ thể của Bình độc tố sinh vật, mà chỉ rửa mặt qua loa rồi lên giường.

Làm vậy là vì việc nghiên cứu vật phẩm, lật xem sách sẽ rất lãng phí thời gian, trong một đêm không mấy yên tĩnh thế này rất dễ gây phiền toái cho cơ thể ngoài đời thực. Hơn nữa, Klein cũng nhận thức sâu sắc một khuyết điểm hiện tại của bản thân, đó là tốc độ tăng trưởng linh tính không còn đáp ứng nổi số lượng năng lực phi phàm và vật phẩm thần kỳ ngày một nhiều.

Chỉ sau một trận chiến kịch liệt, linh tính của hắn đã gần như cạn kiệt, đầu đau nhói, cơn buồn ngủ ập tới.

Ừm, thứ gây gánh nặng lớn nhất cho linh tính là "Thế thân người giấy", tiếp theo là "Thánh thủy Mặt Trời" được tạo ra thông qua ghim cài áo, nhưng đêm nay hắn không dùng đến, chỉ có "Triệu hồi thánh quang" và "Lửa nhảy nhót"... Klein ngáp một cái, mượn việc minh tưởng để thoát khỏi trạng thái căng thẳng tột độ do quá mệt mỏi, thứ khiến hắn không tài nào ngủ được.

Chưa đến mười giây, hắn đã chìm vào giấc mộng, các loại cảnh tượng vụn vỡ luân phiên hiện ra.

...

Tại khoảng đất trống giữa một nhà kho bỏ hoang, người của "Quả Tim Máy" hết đến lại đi, nhân viên phụ trách việc này đã được thay từ đội trưởng tiểu đội thành một cường giả cấp chấp sự.

Mái tóc nâu của Iconce Bernard lúc nào cũng bù xù, chỉa ra một cách ngang bướng, dù có đội mũ cũng không che hết được.

Thế nên rất nhiều thành viên "Quả Tim Máy" ngầm nói đùa rằng, vị chấp sự này chắc là dùng thuốc nổ để cắt tóc.

Giờ này khắc này, Iconce, với gương mặt có những đường nét góc cạnh cương nghị, đang cầm một tấm gương bạc có hoa văn cổ xưa.

Hai bên gương đều có một con mắt trang trí, chúng được làm từ bảo thạch màu đen, trông sâu thẳm mà mê người.

Iconce nhìn quanh một vòng rồi nói:

"Tuy con chuột cống này là chuyên gia phá rối bói toán và thông linh, đã xử lý hiện trường rất hiệu quả, nhưng đây là thế giới siêu phàm thần bí, không có biện pháp nào đảm bảo thành công 100% cả."

Khi nói chuyện, hắn nhìn về phía gương bạc trong tay, dùng tay phải vuốt lên mặt gương ba lượt.

Dừng lại hai giây, Iconce hít vào một hơi thật sâu, trầm giọng hỏi:

"Hỡi Arodes tôn kính, câu hỏi của tôi là: những kẻ nào đã tham gia vào chuyện vừa xảy ra ở đây?"

Bóng tối xung quanh bỗng nhiên biến đổi, mặt gương bạc gợn lên những luồng sáng như nước.

Rất nhanh, trong gương hiện ra một loạt hình ảnh:

Trong ánh lửa bùng lên, có một bóng người lơ lửng giữa không trung, hắn mặc vest đuôi tôm màu đen, đội mũ dạ lụa, thân hình vặn vẹo bất định, khuôn mặt mơ hồ không thể nhìn rõ, lại còn bị những vệt sáng che khuất.

Dưới chân hắn, ngọn lửa bốc lên nuốt chửng lấy hắn.

Theo ánh sáng chợt lóe, hình ảnh thay đổi, xuất hiện một người đàn ông trung niên mặc áo choàng đỏ sậm, cánh tay hắn rực cháy, nhưng đầu lại khuất trong bóng tối.

Từng màn cảnh tượng luân phiên, đám người Iconce lại thấy một cô gái mặc váy dài cung đình màu đen phức tạp, mái tóc vàng nhạt rối bù rũ xuống, nhưng khuôn mặt lại hoàn toàn trong suốt như không hề tồn tại.

Bên cạnh cô gái này là hai người đàn ông với thân thể mọc đầy lông đen, bóng lưng của họ đang bị những cánh tay quỷ dị lôi kéo.

Cuối cùng, cảnh tượng thay đổi lần cuối, dừng lại ở hình ảnh từng luồng lửa gào thét bay lên không, những đóa "pháo hoa" rực rỡ nở rộ, soi sáng cả một vùng.

Trong cảnh tượng như mộng ảo đó, người đàn ông mặc vest đuôi tôm màu đen lúc nãy lại xuất hiện.

Thân thể hắn vặn vẹo co duỗi, mặt hướng về phía trước, dùng tay lấy mũ dạ xuống, áp lên ngực, rồi hơi cúi đầu chào.

Khuôn mặt hắn không chỉ bị nhiễu đến mức mơ hồ cực điểm, mà còn lờ mờ hiện ra những vệt sáng đủ màu.

Iconce đang định hỏi ý kiến các đội viên, phía trên gương bạc đột nhiên xuất hiện mấy từ tiếng Fossack cổ:

"Dựa theo nguyên tắc công bằng, đến lượt ta hỏi."

"Nếu ngươi trả lời sai, hoặc nói dối, ngươi sẽ bị trừng phạt."

Chữ "trừng phạt" đỏ sẫm như máu, tựa như đang nhỏ xuống từng giọt!

Gương mặt Iconce thoáng co giật, rồi lập tức trở nên vô cùng trịnh trọng.

Ngay sau đó, màn nước trên gương bạc chớp động, hiện ra một hàng chữ mới:

"Xu hướng tính dục của ngươi là gì?"

Iconce ngây người, chỉ cảm thấy ánh mắt của các đội viên xung quanh đều đổ dồn về phía mình.

...

Sáu giờ sáng, trời mới tờ mờ sáng.

Klein đang ngủ say bỗng tỉnh giấc trong tiếng chuông nhà thờ đúng giờ.

Theo thói quen cũ, hắn sẽ trở mình ngủ tiếp cho đến gần tám giờ mới dậy, nhưng lần này, hắn lại trực tiếp ngồi dậy, quan sát bốn phía.

"Ừm, không bị tìm tới cửa..." Hắn nhẹ nhàng thở ra, cũng không rửa mặt, rời giường, đi ngược chiều kim đồng hồ bốn bước để tiến vào không gian sương xám.

Hắn muốn nghiên cứu thu hoạch tối qua!

Ngồi vào vị trí thuộc về Kẻ Khờ, Klein bắt đầu với thứ đơn giản nhất.

Hắn cầm lấy chiếc răng nanh màu xanh đen, sau khi quan sát vài giây, hắn lấy ra giấy bút, viết xuống câu bói toán:

"Tác dụng của nó."

Điều này không có nghĩa là bói toán có thể thay thế hoàn toàn cho thực nghiệm, nhưng vì bản thân đang có vật phẩm, lại biết không ít thông tin liên quan đến "Tù phạm", "Đồ điên" và "Người sói" từ chỗ Sharon và Maric, Klein cảm thấy thông tin đã đủ nên thử xem có thể nhận được gợi ý gì không.

Sau khi đọc thầm, hắn nhanh chóng tiến vào mộng cảnh, thấy từng cảnh tượng:

Bụng "Người sói" Theil xuất hiện một vết thương dữ tợn, ruột cũng chảy ra, kéo lê trên đất, nhưng hắn chỉ dùng nước trong rửa qua, lại nhét ruột trở về, rồi dùng tay ép hai bên mép vết thương lại, cuối cùng, vết thương kia cứ thế khép lại...

Dưới vầng trăng đỏ tròn, hắn ngửa mặt lên trời thét dài, bên ngoài thân mọc ra lông đen, trong miệng răng nhọn hoắt...

Hắn vung tay, xoẹt một tiếng cào rách tấm thép không quá mỏng...

Hắn chạy như điên trên cánh đồng bao la, bỏ lại bầy sói xám đang đuổi theo với tốc độ tối đa ở phía sau ngày càng xa...

Hắn ra lệnh cho một người phục vụ có ánh mắt đờ đẫn nhưng lạnh lẽo, hoàn toàn không sợ chết, xông về phía kẻ địch...

Hắn còn sử dụng đủ loại vật phẩm giết người, bao gồm cả thuốc nổ, và trở nên mạnh mẽ hơn khi mất đi lý trí trong cơn tức giận...

...

Mở to mắt, Klein đã đại khái hiểu rõ đặc điểm của "Người sói", bao gồm cả mối nguy tiềm ẩn của phần đặc tính phi phàm này:

Đó là "Người sói" Theil lúc ấy bị vầng trăng tròn chiếu rọi, dục vọng dị thường phóng túng, nên dấu ấn tinh thần để lại sau khi chết tương đối mãnh liệt. Người phi phàm sử dụng đặc tính phi phàm này để điều chế ma dược thăng cấp sẽ phải chống lại loại ảnh hưởng này trong giai đoạn đầu, nếu không sẽ xuất hiện dấu hiệu mất khống chế.

Tuy nhiên, ảnh hưởng xấu này vẫn chưa đến mức của một vật phong ấn, đặc tính phi phàm "Người sói" lưu lại vẫn có thể trực tiếp dùng làm tài liệu chủ của ma dược.

"May thật... Đáng tiếc đặc tính phi phàm 'Xác sống' của Jason đã bị cánh cửa lớn quỷ dị kia nuốt mất... Không biết cánh cửa kia thông đến đâu, có cách nào lấy lại được không..." Klein vừa tiếc nuối vừa đau lòng buông chiếc răng nanh màu xanh đen xuống, cầm lấy Bình độc tố sinh vật màu nâu nửa trong suốt.

Hắn dựa theo phương pháp vừa rồi, thực hiện bói toán mộng cảnh, nhưng lần này, hắn không thu được gợi ý chi tiết đáng tin cậy nào, vì thế bèn sửa câu bói toán thành:

"Mặt tốt và mặt hại của nó."

Trong thế giới mộng cảnh u ám xám xịt, Klein lại thấy một cảnh tượng thảm thiết:

Có người ngã trên đất, tự cào cấu bản thân, cào ra cả da thịt và máu, cào đến tận xương trắng...

Có người ôm đầu, ánh mắt mất đi tiêu cự, hơi thở ngày càng suy yếu...

Có người không ngừng nôn mửa, nôn đến cuối cùng, run rẩy mà chết...

Có người đột nhiên cười to, cười đến không thở nổi...

Có người đang kịch chiến với đối thủ, đột nhiên cả hai cùng dừng lại, nhìn về phía đối phương, tiếp theo, họ ôm chầm lấy nhau, rồi gục xuống...

Cảnh tượng biến hóa đến cuối cùng, chiếc bình nhỏ màu nâu nửa trong suốt được đặt trong một cái chén có nước, chất lỏng trong suốt bên trong dần dần biến thành màu hổ phách, rồi được một người uống xuống... Người cầm Bình độc tố sinh vật đầu tiên là suy yếu, tiếp theo ho khan, đoạn sờ lên trán, chỉ cảm thấy nóng rực, bệnh tình ngày càng nặng...

Mộng cảnh kết thúc rất nhanh, Klein dùng ngón tay khẽ gõ cạnh bàn dài, có chút đau đầu suy luận về những gợi ý:

"Kết hợp với lời của Steve, ý của những gợi ý này là, sau khi Bình độc tố sinh vật được mở ra, nó sẽ lan tràn độc tính ra bên ngoài, về phần đối thủ sẽ trúng loại độc nào thì hoàn toàn là ngẫu nhiên, ngay cả người nắm giữ cũng không thể khống chế? Độc tính bên trong quả là hiểm ác..."

"Phạm vi độc tính hữu hiệu không có cách nào suy luận từ trong gợi ý... Ừm, mang nó ngâm vào nước, rồi uống chất lỏng màu hổ phách này, có thể phòng ngừa trúng độc? Nhưng phải ngâm bao nhiêu phút? Người nắm giữ Bình độc tố sinh vật cho dù không mở nút, thân thể cũng sẽ dần dần suy yếu, chậm rãi nhiễm bệnh, rồi dần dần trở nên nghiêm trọng? Hừm, giới hạn thời gian cụ thể là bao lâu..."

Klein day day thái dương, định bụng khi nào rảnh sẽ làm thí nghiệm trong không gian sương xám để xác nhận, nhưng hắn không biết "Bình độc tố sinh vật" có hiệu quả ở nơi này hay không.

Ví dụ như, hắn ở trạng thái linh thể hiện tại, căn bản không sợ trúng độc.

Tạm thời cứ vậy đã, để sau nghiên cứu cẩn thận... Klein đưa mắt về phía "Sách bí mật" được đóng bằng da dê ở trước mặt, tiện tay lật ra một trang.

Đó là một trang sách chỉ có hoa văn đơn giản, ngoài ra không có nội dung gì...

Lật tiếp, Klein rốt cuộc thấy được lời mở đầu của "Sách bí mật":

"Chúng ta sùng bái Ánh Trăng, không phải Nữ Thần Đêm Tối."

Đề xuất Cổ Đại: Năm Thứ Tư Sau Khi Nàng Mất
Quay lại truyện Quỷ Bí Chi Chủ
BÌNH LUẬN
joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor rất nhiều ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện