Ngoại ô khu Bắc, trong một viện y học ba tầng gần như bị bỏ hoang.
Cho dù mới ba giờ chiều, sương mù và mây đen đã khiến cả Backlund trở nên âm u, tăm tối, tựa như một trận mưa lớn sắp sửa ập đến.
Trong hành lang rách nát, ánh sáng âm u, sâu thẳm xiên vào qua cửa sổ, khiến vạn vật chìm trong vẻ yên tĩnh đến lạnh người.
Đây đã là lần thứ hai Audrey đến nơi này nên cô không còn thấp thỏm và căng thẳng như trước nữa. Đầu đội mũ giải phẫu cùng khẩu trang lớn, cô nhìn trái phải, theo thói quen quan sát hoàn cảnh, quan sát mỗi một chi tiết nơi này.
Tử tước Glelint đi bên cạnh, dần dần thấy hơi sợ hãi, không nhịn được mà hạ thấp giọng:
"Sao nơi này có cảm giác hơi cổ quái..."
"Sẽ không có u hồn ác quỷ chứ?"
Là một người yêu thích thần bí học chỉ mới nửa bước chân vào giới, hiện tượng siêu phàm mà hắn thật sự chứng kiến chỉ có Fors xuyên tường và mở cửa, nên hắn cũng không quá chắc chắn về việc oan hồn u ảnh có tồn tại thật hay không.
Nhưng điều này không cản trở hắn sợ hãi những loại quái vật tương tự!
Fors nghiêng đầu liếc hắn một cái, cố nén cười nói:
"Phần lớn người tham gia tụ hội đều là người phi phàm, nếu thật sự có ác quỷ và u hồn, họ chắc chắn sẽ cực kỳ vui mừng, vì điều đó đồng nghĩa với tài liệu hoặc người hầu."
Thấy Tử tước Glelint rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, cô lại cố ý bồi thêm một câu:
"Đương nhiên, tôi chỉ đang nói đến loại quỷ hồn yếu kém. Một u ảnh thật sự thành hình có lẽ có thể khiến tất cả những người ở đây chết đi trong im lặng, muốn chạy cũng chỉ có thể luẩn quẩn trong ba tầng lầu, không tài nào ra được, tựa như lạc vào mê cung."
Xio tán thành gật đầu:
"Tôi từng gặp loại oan hồn tương tự, chạy mấy vòng trong nghĩa trang cũng không thoát ra được. Trong quá trình đó, có người cứ quay đầu lại một cách khó hiểu, rồi đột nhiên tử vong. Nếu không phải có một người phi phàm mang theo ‘phù chú Mặt Trời’, có lẽ hôm nay mọi người đã không thấy tôi nữa."
Tử tước Glelint rùng mình một cái, vội nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Ngay lúc này, một nhánh cây khô bị gió lạnh thổi đập vào cửa kính, phát ra một tiếng vang nhỏ.
Glelint thiếu chút nữa đã hét lên, vội vàng áp sát vào hai người phi phàm Fors và Xio hơn một chút.
Audrey nén nụ cười đã chực nở trên môi, im lặng quan sát một màn này, trong lòng thầm nghĩ:
Mình đã thấy ngài “Kẻ Khờ” gần như thần linh, biết đến Thành Phố Bạc nơi có thần khí, nghe nói qua đủ loại quái vật khủng bố nơi sâu thẳm bóng tối, sao còn có thể sợ chút oan hồn u ảnh này được?
Cơ mà... mình quả thật vẫn chưa thật sự gặp quỷ. Phì! Audrey, mày đang nghĩ cái gì vậy? Loại chuyện này không cần tùy tiện gặp thì tốt hơn!
Trừ khi mình đã trở thành "Bác sĩ tâm lý", có năng lực phi phàm ảnh hưởng đến sinh vật khác, hoặc có được vật phẩm thần kỳ khắc chế loại quái vật như quỷ hồn...
Bốn người bất giác bước nhanh hơn, nhanh chóng đi tới địa điểm tụ hội hôm nay.
Trước khi vào cửa, Fors tìm một cơ hội, cúi người ghé sát bên tai Xio nói:
"Vừa rồi cậu phối hợp không tệ, không ngờ có thể bịa ra một câu chuyện dọa người nhanh như vậy."
"Cậu xem chỗ không bị khẩu trang che khuất của Tử tước Glelint kìa, trắng bệch đến mức không còn chút huyết sắc nào."
Xio xoay đầu qua, hơi mờ mịt đáp:
"Tôi không bịa chuyện."
"Đó là chuyện tôi đã gặp trước khi đến Backlund."
"..." Fors ngẩn ra một chút, buột miệng hỏi lại, "Thật hả?"
"Chuyện này có gì phải lừa người?" Vẻ mặt khó hiểu của Xio bị khẩu trang che khuất.
Fors quay đầu đi, bước về phía trước hai bước rồi bỗng nhiên run lên một cái.
Lúc này, Glelint đã không muốn ở trong hành lang âm u đáng sợ thêm nữa nên đưa tay đẩy cánh cửa lớn của địa điểm tụ hội.
Theo tiếng kẽo kẹt vang vọng, đập vào mắt hắn là mặt đất lát xi măng, xộc vào mũi hắn là mùi chất bảo quản khiến người ta cau mày.
Ngay sau đó, hắn thấy một cái hồ lớn ở trung tâm, bên trong chứa đầy chất lỏng ố vàng trong suốt, lơ lửng từng bóng người.
Những bóng người này đều trần trụi, có người tương đối nguyên vẹn, có người bị lột đi một nửa da, để lộ ra lớp thịt màu nâu nhạt giống như thịt bò khô.
Đây đều là thi thể!
"A!"
Một giọng nam kêu thảm thiết vang vọng khắp phòng.
Từng ánh mắt theo đó hướng về phía Glelint.
Những ánh mắt này đều đến từ những bóng người mặc áo khoác trắng vây quanh hồ, họ đều đội mũ giải phẫu và khẩu trang lớn, chỉ để lộ đôi mắt và một chút da thịt.
Cơ thể Glelint run lên, chực quay đầu bỏ chạy, nhưng lại thấy Audrey, Fors và Xio đi lướt qua hắn vào trong như không có chuyện gì xảy ra, giả vờ như không đi cùng nhau.
Hít vào một hơi, Glelint suýt nữa buồn nôn.
Hắn nhìn ra bên ngoài, chỉ thấy hành lang u ám, lạnh lẽo, lờ mờ, không thấy một bóng người sống.
Lại rùng mình một cái, Glelint vội bước nhanh hơn, đuổi theo nhóm Audrey, tìm một chỗ cách xa cái hồ nhất ngồi xuống.
Qua vài phút, một bóng người mặc áo khoác trắng bước ra, dùng một cái móc gỗ bên hồ, móc một thi thể đến gần, rồi trực tiếp đưa tay lôi thi thể này lên trên mặt xi măng.
Hắn dừng lại hai ba giây, lấy ra dao mổ, rạch bụng thi thể ra.
Theo vết rạch kia, bỗng nhiên có một giọng nói lạnh lẽo, khàn khàn từ bên trong truyền ra:
"Bắt đầu tụ hội."
... Glelint đưa tay đè lại khẩu trang trên mặt, yết hầu mấp máy vài cái, suýt nữa nôn ra.
Theo các loại giao dịch hoặc thành công hoặc thất bại, tụ hội tiến vào giai đoạn giữa, Audrey vẫn bình tĩnh quan sát cuối cùng cũng mở miệng:
"Tôi muốn phối phương ma dược ‘Người Quan Sát’."
Lời còn chưa dứt, cô lập tức cảm nhận được vài ánh mắt quét đến, nhưng chúng lại nhanh chóng dời đi, không dừng lại lâu.
Sau mấy chục giây im lặng, giao dịch đã thất bại.
...
Gần bốn giờ chiều, sắc trời càng thêm gần về đêm.
"Sao lại không có gì cả..." Glelint không giữ nổi phong độ quý tộc nữa, hơi xụi lơ dựa vào thành xe, thấp giọng than thở.
Lần tụ hội người phi phàm này đã để lại cho hắn ấn tượng sâu sắc, khiến hắn cảm thấy mình đã mạo hiểm rất nhiều.
Nhưng dù vậy, hắn vẫn không mua được sừng của một con phi mã một sừng trưởng thành và kết tinh nọc độc của sứa vương miện.
Fors âm thầm bĩu môi nói:
"Chuyện này rất bình thường. Tuy Backlund là nơi dễ có được tài liệu nhất, nhưng nếu không thể tham gia mỗi một buổi tụ hội người phi phàm, thì cũng sẽ xảy ra tình trạng tìm mãi không thấy vật mình muốn. Chuyện này hoặc là cần vận may, hoặc là cần kiên nhẫn."
"Ngài Tử tước xem, tiểu thư Audrey muốn phối phương ‘Người Quan Sát’, đến giờ vẫn chưa có manh mối."
Đôi khi, gặp được nhưng lại không có tiền mua... Xio ngồi bên cạnh bất đắc dĩ thầm nghĩ.
Audrey trấn an Glelint một câu:
"Chờ tôi trở về, tôi sẽ tìm thử trong kho nhà mình một chút, có lẽ có thứ anh muốn."
Hôm nay cô mang theo não thất thải tích long, nhưng lại không gặp được dịch tủy sống thỏ Farsman, cho nên chỉ đổi được 320 bảng — đây là chuẩn bị cho Susie thăng cấp.
Glelint gật đầu, đang định mở miệng thì bỗng thấy Xio chợt ngồi thẳng dậy, hơi nhíu mày nói:
"Hình như có người đang theo dõi chúng ta!"
"Tôi tin vào trực giác của cậu, giờ làm sao đây?" Fors nhìn quanh một vòng hỏi.
Theo dõi chúng ta? Chúng ta có gì đáng để theo dõi? Chỉ bán một vật phẩm phi phàm, thu được mấy trăm bảng, cho dù có người muốn cướp, chúng ta cũng không phải là mục tiêu hàng đầu... Tuy Glelint biểu hiện như một tay mơ, nhưng chúng ta không phải... Hơn nữa người triệu tập tụ hội đã làm không ít chuyện để đảm bảo an toàn cho thành viên, phòng bị có người bị theo dõi, trừ khi, trừ khi chính hắn phái người theo dõi! Lần trước mọi thứ đều rất bình thường, ừm, hai lần khác nhau ở đâu nhỉ... Dòng suy nghĩ của Audrey xoay chuyển cực nhanh, bỗng nhiên cô có một ý tưởng:
Có lẽ hành động cần phối phương "Người Quan Sát" của mình đã khiến Hội Tâm lý Luyện kim chú ý.
Bọn họ không thể tùy tiện bán ra phối phương "Người Quan Sát", bước tiếp theo có khả năng sẽ là dẫn người nhập hội.
Mà việc dẫn người nhập hội lại càng không phải là một chuyện đơn giản, phải phòng bị đối phương là Kẻ Gác Đêm hoặc Kẻ Trừng Phạt trá hình, hoặc là gián điệp do thế lực bí ẩn khác phái tới.
Không quan sát mục tiêu, không tiến hành khảo sát, tổ chức sẽ bị tiêu diệt rất nhanh!
Trầm ngâm vài giây, Audrey nói với Fors và những người khác:
"Chuẩn bị sẵn sàng bị tập kích."
"Giả vờ như không phát hiện ra kẻ theo dõi."
"Nếu có thể thuận lợi trở lại khu Queen, không cần để ý thân phận của tôi và Glelint bị bại lộ, mọi người phải ẩn nấp rời đi."
Đôi mắt xanh biếc của cô lướt qua Glelint, cười nhẹ bổ sung:
"Chúng ta là những người bình thường yêu thích thần bí học, tìm được cơ hội tham gia một buổi tụ hội phi phàm mà rất nhiều người đều biết. Cho dù kẻ theo dõi là người phi phàm của chính phủ, họ cũng sẽ không nghi ngờ gì, bởi vì chúng ta đều chỉ là người thường. Cho nên, họ nhiều lắm là thông qua các kênh khác nhau cảnh cáo một hai câu."
Nhưng mình đã là Danh sách 8 rồi... Hô, vì để tiếp xúc với Hội Tâm lý Luyện kim, phải mạo hiểm một chút... Người phi phàm của chính phủ hẳn sẽ không nhắm vào một người chỉ muốn phối phương như mình, hẳn cũng không có cách nào vòng qua người tổ chức tụ hội mà theo dõi, mình phải tin vào phán đoán của bản thân! Audrey tự cổ vũ mình trong lòng.
"Được rồi." Tử tước Glelint than thở đáp ứng.
Xe ngựa vẫn đi về phía trước như bình thường, lại đi vài vòng, cuối cùng, nhóm Audrey dựa theo kế hoạch, đổi sang một chiếc xe khác.
Trong quá trình này, kẻ theo dõi trước sau vẫn không hề tấn công.
Đến cửa sau phủ đệ của Tử tước Glelint ở khu Queen, hai quý tộc dùng phương pháp bình thường trở về, còn Fors và Xio đều tự dựa vào kỹ năng của bản thân để rời đi.
Hơn mười phút sau, Audrey dẫn theo chó lông vàng Susie cùng nhóm nữ hầu tùy thân, ngồi xe ngựa nhà mình, không che giấu mà rời đi từ cửa chính.
Nghe tiếng bánh xe lăn đi, cô không thể xác nhận còn có kẻ theo dõi hay không, chỉ có thể tự mình suy đoán:
Con gái của Bá tước Hall rõ ràng không có khả năng trở thành gián điệp của bất kỳ thế lực phi phàm nào...
Quá khứ của cô ấy không có vấn đề gì...
Cô ấy yêu thích thần bí học là chuyện mọi người đều biết...
Thân phận và địa vị của cô ấy đều có thể mang đến những sự trợ giúp khác nhau cho người khác...
Có lẽ, qua hai ngày nữa sẽ có thành viên của Hội Tâm lý Luyện kim thử tiếp xúc với mình... Audrey vừa có chút mong chờ, lại có chút căng thẳng nghĩ.
...
Nói là phải chuẩn bị, nhưng Klein lại chẳng có việc gì làm mà giết thời gian hai ngày ở câu lạc bộ Craig, thậm chí còn cùng nhóm giáo sư Talim cưỡi ngựa tổ chức đánh bài, thắng nhẹ mấy saule.
Trước khi ngủ, hắn không quên đi ra ngoài nhà luật sư Jurgen xem xét một chút, xác nhận có đèn hay không, có người chăm mèo hay không.
Tám giờ tối thứ sáu, hắn mang mặt nạ sắt, khoác áo choàng có mũ trùm màu đen, tiến vào bên trong căn nhà của ông lão "Mắt Trí Tuệ".
Đề xuất Cổ Đại: Xét Nhà Lưu Đày: Ta Dọn Sạch Kho Kẻ Địch Đi Chạy Nạn
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ