Klein vốn định hỏi, trước khi những chuyện xui xẻo kia liên tiếp ập đến, Alan hoặc người nhà có mang vật phẩm nào bất thường về nhà không, ví dụ như một con rối hơi bẩn.
Nhưng lời vừa đến môi, hắn bỗng cảm thấy cách hỏi này quá trực tiếp, rất dễ bại lộ việc mình khá am hiểu lĩnh vực thần bí. Tuy có thể giải thích rằng một thám tử đại tài thì kiến thức phải sâu rộng, nhưng không cần thiết phải mạo hiểm như vậy.
Vì thế, hắn đổi sang một cách nói vòng vo hơn, hỏi người nhà của bác sĩ Alan có gặp phải những chuyện xui xẻo tương tự hay không.
Nghe câu hỏi này, Alan Chris cẩn thận hồi tưởng rồi nói:
"Không có, trừ lần đi cùng tôi và gặp phải sự cố tàu hơi nước, họ vẫn như trước đây. Hầu hết thời gian không thể nói là may mắn hay bất hạnh, mà là có cả hai, không tính là đặc biệt xui xẻo."
Chuyện này không đúng... Nếu là một vật phẩm cần phong ấn như Con Rối Xui Xẻo, nó chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến những người ở trong phạm vi nhất định... Lẽ nào Alan đã nhỏ máu tươi lên đó, vì thế hai bên đã thiết lập một mối liên kết vững chắc? Trong linh thị của Klein, khí tràng và màu sắc cảm xúc của Alan, cũng như trạng thái tinh thần và thể chất của anh ta đều hoàn toàn khớp nhau, không có điểm nào đặc biệt.
Hắn cân nhắc hỏi:
"Trong bệnh viện anh làm việc, có ai cũng đặc biệt xui xẻo như anh không?"
"Không có, cho nên tôi nghĩ chắc chắn mình đã bị ai đó nguyền rủa." Alan nới lỏng cà vạt, vẻ mặt có chút nóng nảy và bất an.
Dưới ánh mắt tò mò quan sát của Talim, Klein ngẫm nghĩ rồi nói:
"Trước khi gặp phải những chuyện xui xẻo này, anh có gặp phải chuyện gì tương đối kỳ quái không? Ví dụ như, bản thân bị thương chảy máu? Trong truyền thuyết dân gian, máu tươi là một môi giới mạnh mẽ để thi triển lời nguyền."
"Sau khi nghi ngờ mình bị nguyền rủa, tôi đã xác nhận điểm này. Ba tháng gần đây, tôi chưa từng bị chảy máu." Alan đặt dao nĩa xuống, vẻ mặt nặng nề đáp.
Việc này có chút kỳ quái... Lại không thể thực hiện bói toán phức tạp trước mặt họ... Klein lại hỏi:
"Vậy có chuyện gì kỳ quái khác không?"
"Alan, anh cứ thử nhớ lại xem, chuyện này không thể nào không có nguyên nhân. Gần đây anh có đắc tội với ai không? Hay là trở thành chướng ngại vật của người khác?" Talim thân mật hùa theo.
Alan cúi mắt xuống, nhìn thức ăn trên bàn, chìm vào trầm tư. Klein cũng không ngồi yên, nhanh chóng xử lý hết chỗ thức ăn trước khi chúng nguội đi và không thể ăn được nữa.
Đợi đến khi hắn bắt đầu dùng món tráng miệng, Alan cuối cùng cũng ngẩng đầu lên:
"Tôi không giỏi giao tiếp, quan hệ giữa tôi và đồng nghiệp cũng không hòa hợp lắm, nhưng thật khó tin là họ sẽ vì thế mà tìm cách nguyền rủa tôi."
"Ừm... Qua lời nhắc nhở của mọi người, thật ra tôi cũng nhớ ra một chuyện, nó có khả năng liên quan đến thần bí học."
"Chuyện gì?" Klein và Talim cùng lúc chấn động tinh thần.
"Trước khi liên tục gặp xui xẻo, tôi phụ trách một bệnh nhân, đó là một đứa bé chưa đến mười tuổi. Nó cực kỳ đáng thương, vì một vài vấn đề mà cần phải cắt bỏ chân trái." Alan đẩy gọng kính viền vàng, nhớ lại: "Tôi vừa mới làm cha chưa được bao lâu, nên luôn tràn ngập sự đồng cảm với những đứa trẻ gặp bất hạnh. Mỗi lần đi kiểm tra phòng bệnh, tôi đều nói chuyện vài câu với nó, cổ vũ và an ủi nó."
Dừng một chút, Alan nói trôi chảy hơn:
"Tôi nhớ đó là một ngày trước khi nó phẫu thuật, tôi lại đến phòng bệnh tìm nó. Nó quả thật khá bất an, đang chơi bài Tarot. Đây là vật nó đã mang theo khi nhập viện, thậm chí không cho phép người nhà lấy đi."
"Để nó thả lỏng, tôi đã cùng nó chơi bói bài Tarot."
"Lúc đó, tôi rút ra một lá bài, là 'Bánh Xe Vận Mệnh' đảo ngược."
"Đứa bé kia liền nhìn tôi, cười một nụ cười thật trong sáng và ngây thơ rồi nói:"
"Bác sĩ, vận may của ông sẽ trở nên tồi tệ đấy."
"Bác sĩ, vận may của ông sẽ trở nên tồi tệ đấy..." Talim hít một hơi lạnh: "Sao tôi cứ cảm thấy cảnh tượng đó, những lời nói đó... khiến tôi hơi lạnh gáy... Đứa bé đó sau này có chết trên bàn phẫu thuật không?"
Alan lắc đầu:
"Ca phẫu thuật đó thành công. Không lâu sau, nó đã thuận lợi xuất viện, còn đặc biệt cảm ơn tôi."
"Cho nên, tôi vẫn không hề nghi ngờ về chuyện này. Nhưng bây giờ nghĩ lại, tôi phát hiện đây là vật phẩm thần bí học duy nhất mà tôi đã tiếp xúc trong hai tháng gần đây. Dù sao đi nữa, dù hữu dụng hay vô dụng, bài Tarot chung quy cũng chỉ dùng để bói toán."
Trong tay Klein không biết từ khi nào đã xuất hiện một đồng xu bằng đồng. Nó đang nhảy múa và quay cuồng trên đầu ngón tay hắn, tựa như đang tượng trưng cho quá trình phân tích của vị "thám tử lừng danh".
Đồng xu được tung lên rồi rơi xuống lòng bàn tay. Klein liếc mắt nhìn, kết thúc "suy nghĩ" rồi nói:
"Đứa trẻ đó tên gì? Ở đâu?"
Alan không chút do dự đáp:
"Nó tên là Will Onsetin. Về phần ở đâu thì tôi không nhớ rõ."
"Thưa ngài thám tử, đề nghị của anh là gì?"
"Anh có biết chuyên gia nào trong lĩnh vực thần bí học không?"
Klein nhấp một ngụm hồng trà, cười nói trong ánh mắt mong đợi của Alan và Talim:
"Đề nghị của tôi là, hãy đến nhà thờ của vị thần mà anh tín ngưỡng, miêu tả cho Giám mục những bất hạnh mà anh gặp phải gần đây, sau đó hỏi ông ta có biện pháp giải quyết hay không. Alan, tôi nhớ anh là, ừm, tín đồ của Nữ Thần Đêm Tối phải không?"
Hắn suýt nữa đã buột miệng gọi "Nữ Thần", may mà kịp nhớ ra thân phận hiện tại của mình là một thám tử tín ngưỡng Thần Hơi Nước và Máy Móc.
"Nhưng trước đó tôi đã cầu nguyện Nữ Thần, tham gia thánh lễ, quyên góp tiền bạc và vật phẩm, đều không có tác dụng. Tôi cho rằng nên tìm những người có chút bản lĩnh bói toán." Alan không tán đồng với đề nghị của thám tử Moriarty.
Talim ở bên cạnh gật đầu phụ họa:
"Đúng vậy, thần linh cũng sẽ không để ý cậu may mắn hay xui xẻo. May mắn là phù hộ, xui xẻo là thử thách."
Anh bạn này, tín ngưỡng của anh đúng là không thành kính chút nào, cẩn thận kẻo Chúa Tể Bão Tố giáng cho một tia sét đấy... Klein liếc nhìn hai người, cười nói:
"Đề nghị này dựa trên một logic rất đơn giản."
"Nếu, tôi nói là nếu, thế giới này thật sự tồn tại thần bí học hữu dụng và có thể tạo ra hiệu quả, vậy thì, am hiểu phương diện này nhất chắc chắn là bảy giáo hội chính thống. Nếu không, họ đã sớm bị các thế lực khác nắm giữ thần bí học thay thế rồi."
"Nếu không biết gì về thần bí học chân chính, vậy thì tìm thầy bói, tìm vu y cũng sẽ không được giúp đỡ gì. Chẳng thà xem vị Giám mục có địa vị khá cao kia có biện pháp giải quyết nào không."
Alan cẩn thận phân tích một chút, cuối cùng gật đầu:
"Rất có lý."
"Có lẽ cần Giám mục giúp tôi truyền đạt, Nữ Thần mới có thể phù hộ tôi."
Không, miêu tả chính xác là, có Giám mục truyền đạt, nhóm Kẻ Gác Đêm mới có thể chú ý đến sự bất thường trên người anh... Klein thầm phản bác trong lòng.
Hắn vốn không định giúp Alan, bởi vì muốn giải quyết vấn đề vận may của đối phương, ngoài việc tìm ra căn nguyên, chắc chắn còn phải bố trí một nghi thức nhất định.
Chưa kể Klein có biết nghi thức đổi vận chân chính hay không, cho dù biết, hắn cũng sẽ vì nghi thức mà bại lộ việc mình sở hữu sức mạnh siêu phàm trước mặt những người không mấy quen biết, tự dưng tăng thêm không ít rủi ro.
Nếu có thể để Kẻ Gác Đêm ra mặt, mình sẽ không cần phải tự mình làm... Cũng không biết vấn đề đến từ đứa bé kia, hay là bộ bài Tarot trong tay nó. Nếu là cái sau, vậy nói không chừng đó là một vật phẩm phong ấn khá thích hợp với mình, đáng tiếc... Klein lặng lẽ lắc đầu, đè nén những cảm xúc tham lam chợt lóe lên xuống đáy lòng.
Lúc này, Alan đã có quyết định, nhìn Klein, nhếch miệng nói:
"Cảm ơn cậu, Moriarty. Tuy cậu không biết thần bí học, nhưng dựa vào logic chặt chẽ đã đưa ra đề nghị tốt nhất."
Phải, mình không hiểu thần bí học... Klein mỉm cười nói:
"Cứ gọi tôi là Sherlock là được rồi, Alan."
Ừm, từ khi không còn là Kẻ Gác Đêm, vốn kiến thức thần bí học của mình ngày càng trở nên kỳ quái. Một mặt nắm giữ không ít bí mật liên quan đến danh sách cấp cao và thần linh, mặt khác lại chỉ biết những nghi thức ma pháp tương đối sơ cấp, phức tạp hơn thì chỉ biết nghi thức hiến tế và ban cho, còn bùa chú thì vẫn cứ loanh quanh ba loại... Klein thầm thở dài, cảm thấy bản thân cấp thiết cần một bộ sách thần bí học tương đối toàn diện và chuyên sâu.
Về phần làm sao tách được tri thức khỏi sự ô nhiễm tinh thần của Tà Thần trong các đặc tính phi phàm, trước mắt hắn vẫn chưa có manh mối nào.
...
Sau khi nghỉ trưa tại câu lạc bộ, Klein đi xe ngựa công cộng đến rạp xiếc Royce ở khu Jowood gần sông Tussock.
Hôm nay không phải ngày lễ, cũng không phải ngày nghỉ, khách trong rạp xiếc không nhiều, nhóm chú hề phụ trách chiêu đãi và chọc cười cũng có vẻ hơi uể oải.
Sau khi đi qua các lều trại từ "phòng bói toán nhỏ" đến các quầy bán bánh nướng, bánh kem, hoa quả và đồ uống có cồn, Klein đi dọc theo rìa sân xiếc, tìm thấy một sân khấu biểu diễn nhỏ. Bảng đen trên cửa có viết, vào những ngày không phải ngày nghỉ, mỗi ngày sẽ biểu diễn bốn buổi, mỗi buổi một giờ.
Buổi diễn đầu tiên của buổi chiều bắt đầu lúc hai giờ, vừa mới bắt đầu không lâu.
Mua vé xong, Klein tiến vào sân khấu, nghe thấy tiếng cổ vũ.
Lúc này, một vị Thuần thú sư đang ở trên sân khấu, tay cầm roi, ra lệnh cho một con gấu đen biểu diễn dáng vẻ ngô nghê. Bên cạnh nó là một con hổ lông vằn vàng đen đang nằm sấp, và một con khỉ đầu chó lông xoăn màu sẫm đang ngồi.
Bốp!
Theo cú vung roi của Thuần thú sư, con gấu đen lăn một vòng trên đất.
"Này, gã đó vừa muốn tát mày một cái đấy!" Ở hàng ghế đầu tiên, đột nhiên có người cao giọng hô lên, nhất thời khiến những khán giả ít ỏi trong sân cười phá lên.
Họ nghĩ đây là một chiêu trò chọc cười mới của gánh xiếc.
Nhưng Klein lại không nghĩ vậy, bởi vì hắn phát hiện màu sắc cảm xúc của vị Thuần thú sư đang nghiêng về phía tức giận.
Hắn cười cười, đi tới hàng ghế đầu ngồi xuống, thưởng thức màn biểu diễn trên sân khấu để khỏi phí tiền vé.
Ngay lúc này, người vừa nói chuyện lại hô:
"Con hổ kia muốn cắn đứt cổ mày, còn con khỉ đầu chó lông xoăn kia muốn lấy mông nó đè bẹp mày!"
Trong tiếng cười của khán giả, động tác của Thuần thú sư rõ ràng cứng lại một chút.
Cái này... tuy những lời này nghe rất giống đang phá rối, nhưng tại sao mình lại nghe ra ý nhắc nhở nhỉ... Klein nghiêng đầu nhìn về phía người nói chuyện ở cùng hàng ghế, phát hiện đó là một người đàn ông mặt tròn khoảng ba mươi tuổi.
Giọng điệu này, cách nói này... Có chút quen thuộc... Klein không tiếng động lẩm bẩm.
Đề xuất Cổ Đại: Nhìn Thấu Chiêu Trò Quyến Rũ Của Anh Ta
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ