Khu Bắc, phố Alca.
Copsti Reid đang ngồi trên ghế bành, thất thần suy nghĩ, chếch phía trước là lò sưởi âm tường đang đốt than củi.
Là một giáo viên trường công lâu năm, lương tuần của gã vào khoảng 4 bảng Anh, số tiền này đủ để một người độc thân như gã sống khá sung túc, nhưng đồ đạc trong nhà gã vừa cũ kỹ lại đầy những vết vá, chén trà trên bàn cũng là loại cực kỳ đơn giản.
Khi chưa đội tóc giả, điểm thu hút sự chú ý nhất ở Copsti là xương gò má cao vút và phần ngực có vẻ khá hẹp – đây là một dị dạng khiến xương ức nhô ra phía trước.
Trên đầu gối gã đặt một quyển thơ bằng tiếng Fossack cổ, nhưng đã lâu không lật sang trang mới.
Ánh mắt Copsti vẫn đang vô định, bỗng một tiếng cười khẽ vang lên bên tai:
"Tôi rất thắc mắc, tại sao anh không chạy trốn mà vẫn còn ở nhà? Chẳng lẽ anh không sợ cảnh sát tìm tới cửa sao?"
Giọng nói trầm khàn, như thể của một thiếu niên đang trong thời kỳ vỡ giọng.
Copsti giật nảy mình, suýt thì nhảy dựng lên khỏi ghế.
Gã nghiêng đầu nhìn lại, chỉ thấy cách ghế sô pha vài bước, không biết từ lúc nào đã có một bóng người ngồi đó!
Bóng người đó mặc áo sơ mi vải lanh mùa hè và quần dài mỏng, khuôn mặt mờ ảo khiến người ta không thể nhìn rõ.
"Anh... anh là ai? Anh đến đây làm gì?" Copsti nắm chặt tay vịn, hỏi dồn.
Klein dùng năng lực huyễn ảnh, ngả người ra sau, hai tay đan vào nhau, ung dung nói:
"Tối qua, à, phải là rạng sáng nay, tôi vừa cứu các người."
"Cứu chúng tôi?" Copsti thấy đối phương dường như không có ác ý gì lớn, bèn hơi thả lỏng, "Anh... anh là người ở trong rừng? Anh đã xử lý cái xác sống mà chúng tôi gọi dậy rồi sao?"
Trong lúc nói chuyện, gã hơi co rúm người lại, để lộ vẻ sợ hãi rõ rệt.
Đối phương có thể lẻn vào nhà mà mình không hề hay biết, chắc chắn mình không thể chống cự... Ý nghĩ tương tự nhanh chóng lóe lên trong đầu Copsti.
"Các người may mắn đấy, tôi vừa đúng lúc đi ngang qua, nếu không nơi đó đã xác chết đầy đất, bị cắn xé thành từng mảnh rồi." Klein cười nói, "Trở lại câu hỏi ban nãy, tôi rất ngạc nhiên là anh vẫn dám ở lại nhà. Anh có biết mình đã phạm tội gì không?"
Dựa vào biểu hiện của Copsti từ đầu đến cuối buổi "Nghi thức sống lại", cậu xác nhận đối phương chỉ là một tay mơ, không thể nào có kỹ năng che giấu màu sắc cảm xúc thật của mình, cho nên, cậu định chỉ dùng "Linh thị" để làm rõ ngọn ngành, cùng lắm là dùng bói toán để xác minh lại sau.
"Tôi... tôi biết. Tự ý mua bán thi thể, lén lút đào mộ người khác, những tội này đủ để tôi ngồi tù hơn 10 năm, hơn nữa... hơn nữa tôi chắc chắn sẽ bị Giáo hội trừng phạt." Copsti, người có vẻ ngoài chưa đến 30, hít một hơi sâu, cười cay đắng, "Nhưng chỉ cần không gây ra chuyện gì quá lớn, thằng nhóc kia và tộc trưởng của chúng sẽ không tố giác tôi, vì chúng cũng làm chuyện tương tự. Dù có lập công chuộc tội, tự thú giảm hình phạt thì cuối cùng cũng phải ngồi tù một thời gian."
"À," Copsti tự giễu, "Thằng nhóc kia đã nói thân phận của tôi cho tộc trưởng của chúng, họ đã cho xã hội đen đến cảnh cáo, bảo tôi trong vòng một tuần phải từ chức và rời khỏi trường, tôi đã đồng ý."
Klein khẽ gật đầu:
"Thay đổi môi trường cũng là chuyện tốt. Đương nhiên, đừng làm những chuyện tương tự nữa, dụ dỗ những đứa trẻ ngây thơ là một tội ác lớn."
"Sẽ không, không bao giờ nữa. Thật ra tôi không nghĩ nó lại nguy hiểm đến vậy. Tôi chỉ coi chúng là những người có cùng sở thích, mới nghĩ đến việc dạy dỗ, dẫn dắt chúng tìm kiếm bí ẩn của sự vĩnh sinh. Còn chuyện đào mộ, từ rất lâu trước đây, nhiều bác sĩ cũng đã từng làm rồi." Copsti nói, giọng vẫn còn hơi sợ hãi.
Màu sắc cảm xúc của gã phù hợp với trạng thái hiện tại... Nghe có vẻ không giống thành viên Linh Giáo Đoàn... Klein nghĩ một lát rồi hỏi thẳng:
"Anh học 'Linh vũ' từ đâu?"
"Linh vũ? À, tôi gọi nó là Vũ điệu tử vong." Copsti ngẩn ra một lúc rồi mới hiểu, "Là một ông lão dạy cho tôi."
"Một ông lão?" Klein truy hỏi.
Copsti ngẩn người nhớ lại:
"Ông ấy là một người vô gia cư, vì bệnh nặng nên đã ngất xỉu trước cửa nhà tôi."
"Lúc đó tôi không biết ông ấy bị bệnh, chỉ nghĩ là ngất đi đơn thuần, nên đã dìu ông ấy vào nhà, đắp khăn nóng, xức chút dầu cho ông ấy."
"Sau khi tỉnh lại, ông ấy bảo tôi không cần đưa đến bệnh viện hay phòng khám, còn nói rằng cái chết không phải là điểm kết thúc."
"Tôi đã trải qua cái chết của cha mẹ và vài người thân, nên rất hứng thú với chuyện này. Vì vậy, tôi đã trò chuyện với ông ấy, phát hiện ông ấy có kiến thức uyên bác và triết lý đáng ngưỡng mộ về phương diện này. Ông ấy dường như cũng rất hài lòng với sự tò mò của tôi, cuối cùng thậm chí còn biểu diễn việc đánh chết một con muỗi rồi lại gọi nó sống lại một cách kỳ diệu."
Cái mô-típ này... kiếp trước mình đã đọc ít nhất chục cuốn tiểu thuyết tương tự rồi, đều là hảo tâm đưa một ông lão sắp chết về nhà, sau đó nhận được kỳ ngộ... Khóe miệng Klein giật giật, nói:
"Thế là anh giữ ông ấy lại nhà?"
Copsti trịnh trọng gật đầu:
"Đúng vậy, nếu không phải thời gian không đủ, tôi thậm chí còn muốn trở thành học trò của ông ấy."
"Trong mấy ngày đó, ông ấy dạy tôi Vũ điệu tử vong, dạy tôi rất nhiều kiến thức. Đáng tiếc, thời gian quá ngắn, tôi vừa mới nhập môn thì ông ấy đã qua đời, chỉ để lại một chiếc còi đồng."
Dứt lời, Copsti lấy ra một chiếc còi đồng cũ kỹ nhưng được chế tác tinh xảo:
"Chính là cái này."
Mình cũng có một cái... Chắc là do tổ tiên để lại... Klein lẩm bẩm một câu, rồi đăm chiêu hỏi:
"Chuyện đó xảy ra bao lâu rồi? Ông ấy trông thế nào? Anh chôn ông ấy ở đâu?"
"Nửa năm trước. Đặc điểm rõ ràng nhất của ông ấy là mái tóc hoa râm và một vết bớt đỏ ở một bên mặt. Ông ấy bảo tôi chôn ông ấy trong vườn hoa phía sau." Copsti suy nghĩ rồi đáp.
Không phải ngài Azcot, nhưng rất có thể là thành viên của Linh Giáo Đoàn, danh sách có lẽ không thấp... Klein chuyển chủ đề:
"Ngoài 'Linh vũ', anh còn học cả 'Nghi thức sống lại' kia nữa à?"
"Nghi thức kia tôi mới học được một nửa, chỉ có thể dựa vào những kiến thức vụn vặt và các truyền thuyết dân gian tìm được để từng bước hoàn thiện, cải tiến nó." Copsti trả lời cực kỳ thành thật.
Dựa vào truyền thuyết dân gian để hoàn thiện? Chà, thảo nào lại mang theo mèo đen, nguyện Nữ Thần phù hộ cho gã này... Klein nén lại xúc động muốn vẽ một vầng trăng đỏ trước ngực.
"Ngoài ra thì sao?" Cậu hỏi thêm một câu.
"Ừm, còn có chiếc còi đồng này. Tôi cảm thấy nó là mấu chốt để giao tiếp với thế giới ngoại cảm." Copsti giơ tay lên, thổi một hơi rồi cảm khái nói, "Mỗi lần thổi, tôi đều cảm thấy xung quanh trở nên lạnh lẽo, cảm giác như có ai đó đang nhìn chằm chằm vào mình, có ai đó đang kéo tôi..."
Trong lúc gã nói, "Linh thị" trong mắt Klein đã được kích hoạt. Mặt đất gợn lên những gợn sóng, khí lạnh theo đó tràn ngập, lò sưởi và đèn đóm cũng mờ đi đôi chút.
Ngay sau đó, một cái đầu cá chết ba mắt trồi lên, xung quanh là những xúc tu màu đen như của bạch tuộc đang ngoe nguẩy.
Một chiếc xúc tu vươn ra, lúc thì chạm vào chân Copsti, lúc thì kéo quần áo gã, có vẻ hơi sốt ruột, nhưng Copsti hoàn toàn không có phản ứng gì, dường như không hề hay biết.
Đây là sứ giả mà? Còi đồng dùng để triệu hồi sứ giả tương ứng... Anh triệu hồi nó ra rồi lại không đưa thư cho nó là có ý gì? Klein nhìn mà ngây cả người.
Lúc này, Copsti vô cùng phấn khích nhìn về phía cậu:
"Cảm nhận được không? Xung quanh trở nên lạnh lẽo! Đèn khí gas cũng tối đi rồi!"
"Thật đấy, có người đang nhìn chằm chằm tôi, đang kéo tôi!"
Vị sứ giả có dung mạo đáng sợ kia cố gắng chạm vào Copsti hết lần này đến lần khác, nhưng cuối cùng vẫn không nhận được thư, đành bất lực chui trở lại "lòng đất".
Khóe miệng Klein khẽ co giật, thầm lẩm bẩm trong lòng:
"Tôi xin rút lại lời nói ban nãy, gã không phải tay mơ, gã là một con gà mờ chính hiệu."
"Gã vốn dĩ không phải là người phi phàm!"
"Trước đó tôi còn tưởng gã là người mới nhập môn thần bí học, giờ xem ra, gã còn chưa tìm thấy cửa ở đâu nữa..."
"Danh sách 9 'Người Nhặt Xác' của con đường 'Tử Thần' có thể trực tiếp nhìn thấy vong hồn và linh thể..."
Kết hợp với biểu hiện của Copsti khi dùng chiếc còi này để ra lệnh cho xác sống sau nghi thức, Klein hoàn toàn tin rằng gã không nói dối, bất giác thở dài một tiếng.
Chợt cậu nghĩ đến một vấn đề:
"Nếu viết thư đưa cho sứ giả vừa rồi, nó sẽ được gửi đến đâu?"
"Một thành viên Linh Giáo Đoàn thực thụ? Một thành viên kỳ cựu?"
Gạt ý nghĩ này đi, Klein gật đầu nói:
"Quả thật lạnh hơn."
Đáp xong, cậu nhanh chóng chuyển chủ đề: "Kể từ khi ông lão kia qua đời, anh có cảm thấy điều gì bất thường không?"
"Ừm... Trước đây thì không, nhưng khoảng hai tuần gần đây, tôi thỉnh thoảng cảm thấy những người xung quanh giống như thi thể, là loại có thể gọi dậy được." Copsti vừa sợ hãi vừa nghi hoặc hỏi, "Đây là ảo giác sao?"
Khớp với lời của Adol, gã không nói dối... Klein nhìn màu sắc khí tràng của Copsti, chân thành nhắc nhở:
"Tôi đề nghị trong vòng 2 tháng tới, mỗi tuần anh nên đến nhà thờ ít nhất 3 lần, tham dự thánh lễ và nghe cầu nguyện."
"Nếu không, anh có thể chuẩn bị sẵn một huyệt mộ cho mình rồi đấy."
"Được rồi..." Copsti đáp lại, giọng có chút thất vọng.
Gã còn tưởng đó là biểu hiện cho thấy bản thân đã có tiến bộ!
Klein cân nhắc một chút, dùng giọng ra lệnh nói:
"Dẫn tôi đi xem thi thể của ông lão kia."
"A? Được thôi." Copsti vốn định từ chối, nhưng lập tức nhận ra thực tế.
Gã lấy dụng cụ, dẫn Klein từ cửa sau nhà bếp đi ra, tiến vào vườn hoa cây cối khô héo, đứng trước một gốc cây xiêu vẹo.
Klein đứng bên cạnh, nhìn Copsti thuần thục xúc đất, dần dần để lộ ra một phiến đá bên dưới.
Xử lý xong lớp đất phía trên, Copsti dùng công cụ, gắng sức mở phiến đá ra.
Phụt!
Trong lớp đất dưới phiến đá, một huyệt mộ không sâu lắm hiện ra dưới ánh trăng đỏ mờ ảo xuyên qua tầng mây.
Copsti theo bản năng nhìn vào, đột nhiên hét lên một tiếng thảm thiết, lùi lại mấy bước rồi ngã phịch xuống đất.
Bên trong huyệt mộ không có xác thối, cũng chẳng có xương trắng, chỉ có một đống lông vũ màu trắng hỗn độn, lấm tấm những vệt màu vàng nhạt
Đề xuất Hiện Đại: Dịch Hạch: Láng Giềng Gây Nghiệp, Toàn Dân Gặp Họa
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ