Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 280: Miễn phí?

Sau bữa tối, tại phòng bi-a trong quán bar Dũng Cảm.

Klein mặc một chiếc áo khoác đen đơn giản khá hợp với phong cách nơi đây, đầu đội mũ lưỡi trai sẫm màu, tay cầm ly bia Nam Wales, thuận tay đóng cửa phòng lại rồi đi đến đối diện Caspars đang cúi người ngắm bi.

Trước khi hắn kịp mỉm cười chào hỏi, Caspars đã dừng động tác, đứng thẳng người dậy, liếc mắt nhìn hắn một cái:

"Maric không có ở đây."

"Cũng không có buổi tụ tập nào như cậu muốn nữa đâu."

"Ngoài vũ khí ra, tôi chẳng có gì khác."

...Mô-típ quen thuộc thật... may mà mục đích hôm nay của mình khác... Klein khẽ nhếch miệng nói:

"Tôi đến để mua vũ khí."

Maric lại không ở đây... Xem ra nơi này đã bị phát hiện nên kẻ thù đã nhắm tới, phải dời đi nơi khác rồi... Mình cũng không thể liên lạc được với tiểu thư vệ sĩ nữa... Hơn nữa sự trợ giúp mà mình định dùng để xử lý việc của Miller Carter chính là xác sống của Maric... Vừa kín miệng lại không sợ chết, ừm, điều kiện tiên quyết là phải dùng linh tính che chắn ảnh hưởng của còi đồng Azcot... Cùng lúc nói chuyện, trong đầu Klein đã nảy ra một loạt ý tưởng.

Caspars hơi kinh ngạc, nghi ngờ chống cây cơ xuống đất, xoa xoa cái mũi đỏ vì nghiện rượu của mình rồi nói:

"Cậu muốn mua vũ khí gì? Đạn lần trước đã bắn hết rồi à? Cậu luyện tập chăm chỉ thật đấy."

Không, đạn tôi dùng để luyện tập đều mua ở câu lạc bộ Craig... Klein cười đáp:

"Tôi muốn mua thuốc nổ, loại thường dùng trong hầm mỏ."

"Cậu muốn làm gì?" Caspars buột miệng hỏi, vẻ mặt lập tức trở nên nghiêm nghị, "Tôi cảnh cáo cậu, đừng có mà thử làm mấy chuyện tày trời! Tôi sẽ không cho phép khách hàng của mình gây sự với chính quyền! Đương nhiên, cậu có thể không mua vũ khí từ chỗ của tôi."

Có thể làm một tay buôn vũ khí ở chợ đen mà vẫn sống đến giờ, ở một mức độ nào đó, ông ta rất giữ quy củ, ít nhất sẽ không bán những thứ này cho những kẻ điên rồ... Klein quen thói đánh giá từ góc độ của một Kẻ Gác Đêm, đồng thời cười nói: "Ông hình như hiểu lầm gì đó rồi, tôi không định đi cho nổ tung két sắt ngân hàng, cũng chẳng tính tạo ra tin tức chấn động nào, tôi chỉ giúp người ta phá dỡ một công trình cũ để tiện cải tạo thôi."

"Vậy tại sao người đó không tìm công ty xây dựng hợp pháp?" Caspars vẫn không buông lỏng cảnh giác.

"Ha ha, đó là một mật thất, người nọ không muốn người ngoài biết." Klein hỏi ngược lại, "Ông có biết chuyên gia thuốc nổ nào đáng tin cậy không? Tôi không rành mấy chuyện này, sợ làm sập cả tòa nhà mất."

Caspars thấy đối phương còn lo lắng đến việc bảo toàn căn nhà thì sự nghi ngờ trong lòng nhất thời tan đi không ít.

Ngay trước khi ông ta định trả lời, trong phòng đột nhiên vang lên một giọng nói hư ảo, mơ hồ:

"Không cần."

Cảm giác quen thuộc chợt ùa đến, Klein quay đầu nhìn lại, phát hiện tiểu thư vệ sĩ không biết từ lúc nào đã ngồi trên chiếc ghế ở góc phòng.

Cô vẫn mặc chiếc váy dài cung đình kiểu Gothic màu đen, đội mũ trùm cùng màu, khuôn mặt vẫn tái nhợt, mái tóc vàng nhạt cùng dung mạo tinh xảo càng làm nổi bật lên những đường nét của cô.

"Chào cô buổi tối." Klein hơi cúi người chào.

"Chào buổi tối, cô Sharon." Caspars cũng làm động tác tương tự.

Thì ra tên cô ấy là Sharon... Klein đăm chiêu chờ đợi người kia lên tiếng.

Tiểu thư vệ sĩ tên Sharon lại nhìn về phía Caspars nói:

"Sau này Maric sẽ không đến đây nữa."

"Nếu ông có việc muốn tìm anh ta, thì nhắn lại theo phương pháp thứ ba đã giao hẹn trước."

"Được, cô Sharon." Caspars, người rõ ràng đã từng trải qua sóng gió, lại tỏ ra sợ hãi một cách bản năng đối với tiểu thư vệ sĩ.

Nghe đến đó, Klein xen vào:

"Nếu như, tôi nói là nếu, tôi muốn tìm Maric giúp đỡ thì nên liên lạc thế nào?"

"Tìm Caspars." Sharon trả lời cực kỳ ngắn gọn.

"Được rồi." Klein giang tay ra rồi nói, "Cô vừa nói không cần chuyên gia thuốc nổ là có ý gì?"

Đôi mắt xanh thẳm của Sharon không chút dao động:

"Là tôi."

Là cô? Cô chính là chuyên gia thuốc nổ? Khoan đã, không phải cô là người phi phàm có năng lực đặc biệt, khoảng Sequence 5 sao? Sao lại còn kiêm luôn chức chuyên gia thuốc nổ... Klein ngẩn ra một lúc, không biết nên nói tiếp thế nào.

Cuối cùng, hắn lựa chọn tin tưởng tiểu thư vệ sĩ, suy nghĩ rồi nói:

"Tôi đi gặp..."

Lời còn chưa dứt, hắn đã liếc mắt về phía Caspars, ý rằng những lời tiếp theo không thích hợp để người thường này nghe.

Xét về bản chất thể chất, tay buôn vũ khí chợ đen này quả thật chỉ có thể tính là người thường... Klein lặng lẽ bổ sung một câu.

Sharon nghiêng đầu nhìn về phía Caspars nói:

"Ông đi chuẩn bị thuốc nổ."

"Hai bảng."

"Hắn trả."

"Được, cô Sharon." Caspars liếc nhìn Klein một cái, cà nhắc rời khỏi phòng bi-a, còn không quên tiện tay đóng cửa lại.

Thấy tiểu thư vệ sĩ cứ nhìn mình chằm chằm mà không nói lời nào, Klein có cảm giác như bị một nữ quỷ theo dõi, vội vàng sắp xếp lại lời nói:

"Tôi tìm được địa chỉ của Nam tước Pound, nửa đêm sẽ đi gặp người này..."

Sau khi thuật lại toàn bộ lời của Raft Pound, Klein bắt đầu suy luận ngược từ kết quả:

"Tôi cho rằng người này có rất nhiều điểm dối trá, một gia tộc Tử tước không thể nào bị người khác âm thầm khống chế dễ dàng như vậy."

"Ngay cả một đứa trẻ cũng có thể phát hiện ra điều bất thường, sao vương thất và giáo hội lại không hề hay biết?"

"Sau khi Raft Pound sa đọa, ông ta có rất nhiều cơ hội tiếp xúc với người ngoài và các quý tộc khác, chỉ cần ông ta có chút dũng khí là có thể giải quyết vấn đề một cách nhẹ nhàng."

"Cho nên, tôi cho rằng người này chắc chắn đã che giấu điều gì đó, mà việc này có khả năng rất lớn liên quan đến công trình dưới lòng đất kia."

"Từ trạng thái của ông ta mà xem, ác linh kia trong một thời gian dài cũng không thể thoát ra được, cho nên tôi định kiếm chút thuốc nổ, phá hủy lối vào, không cho người khác có cơ hội đi vào. Ừm, tôi sợ bọn họ vô tình thả ác linh ra."

"Ừm." Tiểu thư vệ sĩ Sharon không khẳng định cũng không phủ định suy đoán của Klein.

Lúc này, Klein do dự hỏi:

"Tôi không rành về thuốc nổ, nên định vẽ bản đồ bố cục rồi mời chuyên gia đưa ra vị trí và liều lượng đặt thuốc nổ. Nếu, nếu để cô giúp, tôi cần trả thù lao bao nhiêu?"

Nếu quá đắt thì tôi đi tìm chuyên gia thuốc nổ khác có vẻ tốt hơn, dù sao đơn hàng này của tôi chỉ có 50 bảng, mà tiểu thư vệ sĩ thì 3 ngày 1.000 bảng... Klein đã sớm tính toán.

"Miễn phí." Sharon vẫn trả lời với phong cách ngắn gọn như vậy.

Miễn phí? Klein nhất thời giật mình.

Theo lẽ thường của hắn, miễn phí mới là thứ đắt nhất!

Sharon im lặng ngồi đó, vài giây sau mới chậm rãi giải thích:

"Sau khi cho nổ sập lối vào, người có thể ra vào nơi đó chỉ còn lại một mình tôi."

"Bản thân việc này chính là điều tôi mong muốn."

Nói cách khác, cô định sau khi có đủ tự tin sẽ đi trừ khử ác linh để thu hoạch vật phẩm bên trong? Cho nổ sập cửa thực chất là đang giúp cô loại bỏ những kẻ gây rối tiềm tàng, dù sao người phi phàm của các con đường khác cũng không thể xuyên qua đá và đất bùn như linh thể được... Ừm, ngoại trừ con đường "Học Đồ", nhưng bọn họ không biết về công trình dưới lòng đất này... Klein chợt bừng tỉnh ngộ, gật đầu nói:

"Thành giao!"

Nói xong, hắn lại bổ sung một câu:

"Ừm... cô mượn mấy thuộc hạ kín miệng từ chỗ Maric, coi như là để cho Miller Carter thấy tôi có người hỗ trợ."

"Được." Sharon không từ chối.

Klein cố ý không đề cập đến vấn đề trọng điểm là trả thù lao thế nào, nở nụ cười nói:

"Vậy mười giờ sáng mai."

"Chúng ta sẽ đi thăm dò địa hình xung quanh trước, không thể để vụ nổ gây ra thiệt hại rõ ràng."

Sharon nhẹ nhàng gật đầu, bóng người dần dần nhạt đi rồi biến mất không thấy.

...

Sáng thứ bảy, Hugh Dilcha lại ngồi xe ngựa công cộng đến khu Đông để xác nhận xem ủy thác của mình đã có kết quả hay chưa.

Trong lúc chờ xe, nàng đột nhiên có xúc động muốn mua một tờ báo để xem.

Nàng lấy ra một xu penny, mua tờ "Bưu điện Backlund" từ tay một cậu bé bán báo bên cạnh rồi nhanh chóng lật xem.

Đột nhiên, ánh mắt nàng ngưng lại, bởi vì trang thứ ba có một tin tức:

"Tin tức, 7 giờ 10 phút tối hôm qua, tại nhà trọ số 1 phố Daravi khu Đông đã xảy ra một vụ nổ nghiêm trọng, nghi là do rò rỉ khí gas. Vụ nổ phát sinh từ phòng số 6 lầu 3, khách thuê tử vong tại chỗ, thi thể không còn nguyên vẹn. Đến nửa đêm, vụ nổ này đã khiến tổng cộng ba người tử vong, 16 người bị thương..."

Số 1 phố Daravi... phòng 6 lầu 3 nhà trọ... Đây, đây không phải là nơi Williams thuê ở sao? Hắn chết rồi? Chết vì rò rỉ khí gas gây nổ? Không, không! Tuyệt đối không phải như vậy! Hắn chẳng đời nào xa xỉ đến mức dùng khí gas, cho dù nơi đó có trang bị đi nữa! Hắn vừa nhận ủy thác của mình, chẳng lẽ là vì chuyện này? Nhưng mà, bản thân Ranus chính là tội phạm bị truy nã, nếu phát hiện có người đang tìm hắn thì chỉ cần đổi chỗ ở là được, đâu cần thiết phải giết người diệt khẩu, làm vậy ngược lại càng dễ bại lộ vấn đề...

Chuyện này quá mức kỳ quái, giống như hành động của một kẻ điên...

Rõ ràng chỉ là một tên tội phạm lừa đảo...

Williams đáng thương...

Mình... mình nhất định sẽ báo thù cho anh ta!

Nhất định sẽ tra ra chân tướng!

Hugh bi thương mà nghiêm nghị nhìn chiếc xe ngựa công cộng dừng lại trước mặt, nhưng không bước lên.

Nàng biết, bây giờ đi đến khu Đông sẽ cực kỳ nguy hiểm.

Nàng định lập tức trở về báo cho Furth, để cô ấy tạm thời dọn đến căn phòng đã thuê kia, còn bản thân thì sẽ cải trang lẻn vào khu Đông, tìm người quen hỏi thăm, bước đầu tìm hiểu rõ ngọn nguồn sự việc, tìm kiếm dấu vết hung thủ để lại.

Ài, ủy thác của tiểu thư Audrey quả nhiên không thể không có nguy hiểm... Là mình đã nghĩ rằng một tên tội phạm lừa đảo bị truy nã, chỉ cần không dồn hắn vào đường cùng, không cản đường chạy trốn của hắn thì hắn sẽ không phản kháng quyết liệt... Là mình đã sơ suất, là mình đã hại chết Williams... Ừm, cũng không loại trừ khả năng hắn đồng thời còn đang thu thập tin tức gì khác nên mới rước họa vào thân... Hugh nhắm mắt lại, băng qua đường, đi đến trạm chờ ở phía đối diện.

...

10 giờ 14 phút, Klein cùng tiểu thư vệ sĩ Sharon sau khi xác nhận tình trạng bề mặt tương ứng với công trình từ Kỷ Đệ Tứ kia, đã đi đến bên ngoài căn nhà số 8 phố Williams.

Sharon đã biến mất không thấy, Miller Carter chỉ thấy thám tử Sherlock Moriarty mặc đồng phục công nhân màu lam xám, đội mũ lưỡi trai cùng ba người trợ thủ cao lớn vạm vỡ nhưng trầm mặc ít lời.

"Như vậy để tiện cho việc thăm dò." Klein giải thích một câu.

Miller Carter liếc mắt qua ba người trợ thủ trông là biết giỏi đánh đấm kia, hài lòng gật đầu:

"Anh chuẩn bị còn nhanh hơn tôi tưởng, trong số họ có chuyên gia bắt rắn không?"

"Đúng vậy, bọn họ đều cực kỳ am hiểu việc bắt rắn." Klein không chút do dự đưa ra câu trả lời khẳng định.

Xác sống thì sao lại sợ rắn cắn chứ?

Đề xuất Cổ Đại: Thế Tử Quyết Chiết Kim Chi
Quay lại truyện Quỷ Bí Chi Chủ
BÌNH LUẬN
joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor rất nhiều ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện