Khu JoWod, số 19 đường Hope.
Nơi này nằm gần sông Torquack chảy qua Backlund. Người đi đường có thể nhìn xuyên qua khe hở giữa các tòa nhà để thấy được mặt sông rộng lớn, hơi đục ngầu.
Phóng viên Mike Joseph của “Báo Quan Sát Hằng Ngày” bước xuống xe ngựa, chỉ vào tòa nhà ba tầng màu lam xám ở phía trước, nói với Klein đang mặc áo vest đuôi tôm màu đen, đội mũ dạ cao và đeo kính gọng vàng đứng bên cạnh:
"Đó chính là Golden Rose, kỹ viện hợp pháp tốt nhất ở khu JoWod và khu vực cầu Backlund. Nơi này mở cửa từ 3 giờ chiều và hoạt động đến 2 giờ sáng."
Kỹ viện hợp pháp tốt nhất ở khu JoWod và khu vực cầu Backlund ư? Nói cách khác, hai khu này còn có nơi tốt hơn, nhưng lại bất hợp pháp? Klein thầm lẩm bẩm, đoạn đưa mắt nhìn lên. Hắn thấy trên cửa tòa nhà đó có khắc một đóa hồng vàng chứ không treo bất kỳ biển hiệu nào.
"Loại này chắc không tính là gái đứng đường nhỉ?" Hắn thuận miệng hỏi.
"Đương nhiên rồi, đẳng cấp cao hơn nhiều." Mike tỏ vẻ ngựa quen đường cũ, dẫn Klein đến trước tòa nhà rồi đẩy cửa bước vào.
Vừa bước vào, một mùi hương hỗn tạp khó chịu đã xộc thẳng vào mũi Klein, bên tai hắn văng vẳng một giai điệu du dương nhưng đầy mờ ám.
Hắn theo bản năng đảo mắt một vòng, phát hiện hai bên cửa ra vào và các góc đại sảnh đều có bảo vệ mặc áo khoác đen, đội mũ dạ cao. Là một nơi kinh doanh hợp pháp, sự hiện diện của họ hiển nhiên là để đối phó với những gã say rượu và bọn côn đồ.
Xung quanh đại sảnh tông màu vàng được bài trí đủ loại sô pha và ghế tựa, thậm chí còn có cả một cây dương cầm. Ở giữa chừa ra một khoảng trống để làm sàn nhảy.
Lúc này, những cô gái với đủ màu tóc từ vàng, nâu, vàng nhạt cho đến đen, trong những bộ trang phục lúc thì cầu kỳ, lúc thì đơn giản, lúc lại diễm lệ, đang ngồi ở các vị trí khác nhau. Các nàng người thì mang vẻ phong trần, quyến rũ, người lại có nét ngây ngô, e lệ, người thì căng tràn sức sống thanh xuân, người lại sở hữu vẻ đẹp vô cùng lộng lẫy.
Những cô gái này, người thì chống cằm thưởng thức giai điệu, người thì cười nói với nhau, người lại im lặng lật xem tạp chí, có người thì đang khiêu vũ cùng khách nam.
Vì mới ba giờ rưỡi chiều nên khách còn khá vắng, chỉ lác đác vài người. Thoạt nhìn, nơi này trông giống một vũ hội trang trọng hơn là cảnh tượng thường thấy trong một kỹ viện.
"Nếu đến đây sau tám giờ tối, anh sẽ được xem vài màn biểu diễn thú vị đấy, ha ha. Nếu để ý cô gái nào, anh cứ đến mời cô ta khiêu vũ, rồi nhân lúc đó hỏi giá. Nếu hai bên thỏa thuận được, hai người có thể lên các phòng ở lầu hai hoặc lầu ba để trải qua một khoảng thời gian tuyệt vời. Hê, chỉ cần chịu chi, anh có thể ở lại qua đêm." Mike vừa nói vừa nhìn ngang ngó dọc, vẻ trầm ổn và lịch sự thường ngày bỗng biến mất, thay vào đó là một dáng vẻ có phần sỗ sàng.
Gã cười cười đi vào đại sảnh, tiến đến gần một cô gái trông còn rất trẻ, nhiều nhất cũng chỉ khoảng 15, 16 tuổi.
Đây là bản tính thật, hay là đang diễn một cách chuyên nghiệp vậy? Klein thấy cảnh này mà hơi sững người, bất giác bước theo sau Mike Joseph.
"Nạn nhân Hibel mới 16 tuổi. Về lý mà nói, một cô gái trạc tuổi cô ấy có khả năng là bạn bè và sẽ biết được nhiều chuyện." Mike lúc này mới hạ thấp giọng, giải thích.
Hắn chợt nhướng đôi lông mày hơi thưa của mình, nói lại với giọng bình thường:
"Cậu chấm cô nào chưa?"
"Tôi chỉ là vệ sĩ của anh thôi." Klein đáp lại một cách hợp lý.
Mike khẽ gật đầu một cách khó nhận ra, rồi bỗng cười nói:
"Lúc làm mấy chuyện này, tôi không quen có người kè kè bên cạnh."
"Tôi sẽ đợi ở ngoài cửa." Klein hiểu ý của Mike, tỏ ra vô cùng nghiêm túc và chuyên nghiệp.
Mike không nói gì thêm, tiến đến trước mặt cô gái trẻ kia, cúi người đưa tay, mời cô khiêu vũ.
Ở tuổi này đã phải làm kỹ nữ, Backlund quả thật vừa sạch sẽ lại vừa bẩn thỉu... Ha, lại có cả một quý ông trung niên khí chất không tồi đến đây nữa, tóc mai của ông ta đã hoa râm cả rồi... Klein buông thõng hai tay, đứng thẳng người, mắt nhìn Mike và cô gái kia đang dìu nhau khiêu vũ trong khoảng trống giữa sảnh.
Vài phút sau, Mike quay lại, trông có vẻ hơi ảo não nói với Klein:
"Đắt quá."
Khi cả hai đã đứng gần nhau, hắn lại hạ giọng nói thêm:
"Cô gái đó quen Hibel, nhưng Lopez, bà chủ ở đây, cấm họ bàn tán chuyện này với người ngoài. Nếu bị phát hiện sẽ bị trừng phạt rất nặng. Chúa ơi, lúc nhắc đến hình phạt, cô gái đáng thương đó còn run lên theo bản năng. Tôi có thể tưởng tượng nó khủng khiếp đến mức nào."
Klein thở dài đầy thông cảm nhưng cũng đành bất lực, hắn hạ giọng hỏi lại:
"Vậy anh định làm thế nào?"
"Tôi không muốn cô gái đó gặp chuyện không may, tôi định đi tìm thẳng bà Lopez kia." Mike vỗ vai Klein, nói: "Bảo vệ tôi đấy!"
Klein lách người sang một bên, trịnh trọng dặn dò:
"Nếu gặp nguy hiểm, anh phải nghe theo lệnh của tôi."
"Rõ chưa? Nghe lệnh tôi!"
"Được, được." Mike giơ hai tay lên ngang vai, gật đầu lia lịa.
Nói rồi, gã đi về phía một chiếc sô pha đơn trong góc. Ở đó có một người phụ nữ dung mạo quyến rũ, ăn mặc diễm lệ và trang điểm đậm đang ngồi.
Mike cố tình nói lớn: "Nếu cậu không muốn mời người ta khiêu vũ rồi lại từ chối, làm cô gái đó mất mặt, thì tôi khuyên cậu nên đến gặp bà Lopez trước để hỏi giá các cô gái."
Người phụ nữ kia nghe thấy cuộc nói chuyện, bèn nghiêng đầu nhìn sang, rồi từ từ đứng dậy, mỉm cười nói:
"Chào buổi chiều hai vị quý ông, tôi chính là Lopez. Hai vị đã để mắt đến cô gái nào rồi sao?"
"Có chứ." Mike đột nhiên đánh giá bà ta từ trên xuống dưới, khẽ cười một tiếng rồi nói: "Tôi rất có hứng thú với bà đấy."
Tôi cũng rất "có hứng thú" với anh đấy... Ở một nơi thế này mà lại tự nhiên như ở nhà... Khóe miệng Klein giật giật.
Vẻ mặt Lopez đờ ra một giây, rồi bà ta cười gượng:
"Xin lỗi ngài, hôm nay tôi không được khỏe. Chắc ngài cũng biết, phụ nữ tháng nào cũng có mấy ngày bất tiện."
Thấy không có cách nào dụ Lopez vào phòng riêng để nói chuyện, Mike im lặng vài giây rồi đột nhiên trở nên nghiêm túc:
"Bà Lopez, tôi là phóng viên. Tôi muốn tìm hiểu về vụ của Hibel từ bà. Đây là giấy tờ của tôi."
Sắc mặt Lopez lập tức sa sầm, bà ta mất kiên nhẫn đáp:
"Những gì tôi biết đều đã khai với cảnh sát rồi, anh nên đi mà tìm họ!"
"Hibel là một đứa trẻ mồ côi lang thang được tôi nhận nuôi. Tối hôm đó, con bé nhận lời mời của một vị khách, đến nhà người đó qua đêm, rồi chết trên đường trở về vào sáng sớm."
"Được rồi, mời anh rời khỏi đây! Hoặc đi mời cô gái nào đó khiêu vũ đi."
Nói rồi, Lopez phất tay gọi hai bảo vệ ở gần đó lại.
Klein bước lên một bước, chắn trước mặt Mike Joseph, che cho anh ta lùi về phía đại sảnh. Thấy vậy, hai gã bảo vệ cũng không dám lỗ mãng xông vào xua đuổi.
Đi được vài bước, Klein hạ giọng nói:
"Bà ta đang nói dối."
"Hả?" Mike ngạc nhiên nghiêng đầu.
"Lúc nói chuyện, ánh mắt bà ta rất dao động, không dám nhìn thẳng vào anh nhưng lại lén lút quan sát. Điều đó chứng tỏ bà ta đang nói dối và đồng thời xem xét phản ứng của anh. Mặt khác, tư thế đứng của bà ta mang tính phòng bị rất cao, hơn nữa còn có vẻ rất sốt ruột." Klein bình thản phân tích.
Mike há hốc miệng, vài giây sau mới cảm thán:
"Anh đúng là một thám tử đại tài. Chỉ có năng lực điều tra kiệt xuất và óc quan sát nhạy bén mới có thể phát hiện ra những chi tiết hữu ích như vậy."
Chẳng qua là do mình đã bật linh thị, thấy được màu sắc cảm xúc của Lopez không đúng... Mấy cái khác đều là bịa ra cả... Klein cười cười nói:
"Cảm ơn lời khen của anh, chúng ta nên đi thôi."
Mike Joseph quay đầu nhìn về phía Lopez, thấy bà ta đang đi về phía cửa hông của đại sảnh, dường như muốn về phòng nghỉ. Cánh cửa đó nằm ở một góc khuất, xung quanh rất vắng vẻ, từ nhiều vị trí trong đại sảnh không thể nhìn thấy được. Bên ngoài cửa còn có hai bảo vệ đứng canh.
"Có lẽ chúng ta nên bám theo Lopez xem phản ứng của bà ta. Chuyện vừa rồi có thể đã khiến bà ta lo lắng mà làm ra hành động gì đó..." Mike đột nhiên nghiêng đầu nhìn Klein, "Anh có thể xử lý nhanh hai gã bảo vệ kia không?"
"Thưa ngài, tôi chỉ chịu trách nhiệm bảo vệ ngài, hơn nữa việc này là trái pháp luật." Klein mỉm cười đáp.
"Tôi trả thêm tiền! Nếu có đánh nhau, tính 5 bảng! Nếu lúc chúng ta rút lui mà phải đánh nhau lần nữa, thì 10 bảng!" Mike Joseph nghiến răng nói.
"Thành giao!" Klein chủ động đưa tay ra bắt tay đối phương.
Sau đó, hai người đi một vòng để tránh hai bảo vệ lúc trước, lặng lẽ tiến đến gần cửa hông.
"Xin quý khách dừng bước, mời rời khỏi khu vực này." Một trong hai gã bảo vệ bước lên, chặn đường Klein và Mike Joseph.
"Xin lỗi, chúng tôi sẽ đi ngay..." Klein rất lịch sự cúi người tỏ ý xin lỗi.
Đúng lúc này, nắm đấm tay phải của hắn đột ngột vung ra, đấm thẳng vào bụng gã bảo vệ trước mặt.
Gã bảo vệ theo bản năng ôm bụng, gập người xuống. Cùng lúc đó, Klein đã đứng thẳng người lại, dùng cạnh bàn tay trái thuận thế chém vào gáy đối phương.
Bốp!
Gã bảo vệ ngã vật xuống đất, bất tỉnh. Gã còn lại rõ ràng không ngờ tình huống này sẽ xảy ra, chỉ biết đứng ngây ra nhìn, chưa kịp có phản ứng gì.
Klein lập tức lướt tới một bước, tay phải đưa lên bịt miệng gã, tay trái tung một cú đấm vào bụng.
Bịch!
Gã bảo vệ gập người lại, nôn ra cả thức ăn chưa tiêu hóa. Klein đúng lúc rút tay phải về, dùng cạnh tay chém xuống.
Đồng thời, tay trái hắn đỡ lấy đối phương, để gã từ từ ngã xuống đất mà không gây ra tiếng động.
Sau khi liếc nhìn xung quanh, Klein vặn tay nắm cửa, đẩy cửa lẻn vào. Mike Joseph cũng cúi người, nhanh chân đi theo.
Gã này sao lại thuần thục thế chứ... anh ta chỉ là một phóng viên thôi mà! Klein thầm lẩm bẩm trong bụng, bước chân nhẹ nhàng nhưng nhanh nhẹn lướt qua hành lang.
Bất chợt, họ nghe thấy giọng của Lopez:
"Bảo Carpin, dạo này không cần đưa người qua nữa!"
Carpin? Đưa người? Klein nhìn sang Mike bên cạnh, thấy anh ta cũng đang vô cùng nghi hoặc.
Lúc này, họ lại nghe thấy tiếng bước chân của Lopez đang tiến về phía này.
"Đi!" Klein kéo Mike, không quay đầu lại mà đi thẳng ra cửa chính, chạy ra ngoài.
Trong lúc đó, hắn đóng sập cửa hông lại, thuận tay phá hỏng ổ khóa để người bên trong nhất thời không ra được.
Sau đó, hai người giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, rảo bước qua đại sảnh, tiến đến cửa chính. Giữa những tiếng quát tháo phẫn nộ loáng thoáng vọng ra từ phía sau, họ bình thản bước ra ngoài.
Ra đến ngoài, Mike thở phào nhẹ nhõm, tán thưởng từ tận đáy lòng:
"Tôi đã trải qua không ít chuyện tương tự, nhưng chưa lần nào lại đơn giản và nhẹ nhàng như hôm nay."
"Cảm ơn anh, tôi phải về tìm hiểu xem Carpin là ai mới được."
Vừa nói, hắn vừa lấy ví tiền ra, rút một tờ 5 bảng rồi than thở:
"Nhưng nói thật, giá của anh đúng là đắt thật, bằng cả nửa tuần lương của tôi đấy."
"Nhưng anh vẫn trả được đấy thôi, phải không?" Klein nhếch mép đáp, rồi lại hơi lo lắng hỏi: "Anh không sợ bà Lopez dựa vào giấy tờ của anh mà tìm đến tòa soạn, rồi báo cảnh sát bắt anh à?"
"Đó là giấy tờ giả mà." Mike Joseph lại giang hai tay ra với vẻ quen thuộc.
"..." Klein chỉ còn biết vô cùng khâm phục.
Sau khi nhìn Mike lên xe rời đi, hắn đi sang bên kia đường để chờ xe ngựa công cộng, đồng thời cảnh giác quan sát xem có ai đuổi theo không.
Đúng lúc này, một chiếc xe ngựa từ từ chạy tới, dừng lại ngay trước mặt hắn.
Một người đàn ông trung niên mặc áo khoác đen bước xuống xe, gật đầu chào Klein.
Người này có đôi mắt xanh, gương mặt gầy, tóc mai đã hoa râm, chính là vị khách trung niên mà Klein đã thấy trong Golden Rose.
Người này không phải khách của Golden Rose... cũng giống mình... Klein đột nhiên hiểu ra.
"Chào ngài, tôi là thám tử Isengard Stanton, người hỗ trợ cảnh sát xử lý vụ án này. Chúng ta có thể nói chuyện một lát được không?" Người đàn ông trung niên chỉ vào xe ngựa và nói.
Đề xuất Hiện Đại: Sau Khi Tôi Chết, Mẹ Đã Tự Tay Giải Phẫu Thi Thể Tôi
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ