Phía trên biển Sunia cuộn sóng bất định, tàu "U Lam Báo Thù" tựa như một chiếc lá, khi bị hất lên cao, lúc lại bị cuốn xuống dưới, nhưng không hề có dấu hiệu sẽ lật úp.
Arges Wilson đứng trong phòng thuyền trưởng, đưa lưng về phía giá rượu vang, vô thức đi đi lại lại.
Cuối cùng, hắn cắn răng, vẻ mặt trở nên hung ác, quay lại trước chiếc bàn gỗ lim, lấy ra Kính Lục Phân màu đồng, tìm giấy bút, rồi cúi người vẽ lại phù hiệu phức tạp và thần bí mà "Kẻ Khờ" đã ban cho.
Bằng vào trí nhớ của một "Nhà Hàng Hải", Arges nhanh chóng hoàn thành bước đầu tiên của nghi thức hiến tế.
Ngay sau đó, hắn kéo ngăn kéo, lấy nến ra, tiến hành bố trí theo "Nhị Nguyên Pháp": một cây đặt trên phù hiệu hỗn hợp tượng trưng cho "Mắt Không Tròng" và "Tuyến Vặn Vẹo", một cây ở trung tâm, tượng trưng cho người hiến tế.
Sau khi dọn sạch mặt bàn, "Người Treo Ngược" Arges ngưng tụ nước trong lòng bàn tay, lau sạch tế đàn, rồi dùng dao bạc nghi lễ, gắng gượng dựng nên một bức tường linh tính dày đặc quanh bàn.
Xong xuôi, hắn dùng linh tính thắp sáng hai ngọn nến, lùi lại vài bước, đứng sau vầng hào quang mờ ảo.
Theo bản năng hít sâu một hơi, Arges cúi đầu, dùng tiếng Hermes cổ tụng niệm:
"Kẻ Khờ không thuộc về thời đại này;"
"Ngài là Chúa tể bí ẩn phía trên màn sương xám;"
"Ngài là Vua Vàng Đen chấp chưởng vận may."
"Tín đồ trung thành của Ngài cầu xin sự chú thị của Ngài;"
"Cầu xin Ngài nhận lấy vật tế của con;"
"Cầu xin Ngài mở ra cánh cổng vương quốc Ngài."
...
Thần chú cổ xưa vang vọng bên trong bức tường linh tính, khuấy động những cơn gió xoáy, mang theo sự chấn động của sức mạnh tự nhiên.
Đây là ngôn ngữ tế lễ cổ xưa nhất do người phi phàm tạo ra, bản thân nó đã ẩn chứa sự thần bí, nhưng lại thiếu đi sự bảo vệ cần thiết cho người sử dụng.
Arges chịu đựng cơn đau rát trên da như bị dao cắt, lấy từ trong túi ra một lọ thủy tinh nhỏ màu nâu, hé mở nắp, đổ ra những hạt nhỏ như hạt vừng.
Những hạt này lấp lánh ánh kim loại, mang một vẻ đẹp khó tả.
"Người Treo Ngược" Arges rắc những hạt này vào trong gió.
Vù!
Cơn gió mạnh càng thêm dữ dội nhưng không quá khốc liệt, dần nhuốm hai màu trắng bạc và đen sẫm.
Trong lúc không ngừng va chạm và dung hợp, hai luồng gió khác màu này lao vào ngọn nến tượng trưng cho "Kẻ Khờ", phồng lên rồi xé toạc ra một cánh cửa hư ảo to bằng người thường, với những phù hiệu trên bề mặt giống hệt cái Arges vừa vẽ.
Cùng lúc đó, Klein ở phía trên màn sương xám thấy một cánh cửa mờ ảo xuất hiện sau lưng chiếc ghế tựa cao, đồng thời cảm nhận được một lực lượng linh tính nào đó đang thúc đẩy, kích thích không gian thần bí này.
Dường như có thể... Klein đột nhiên nảy ra một dự cảm, linh tính của hắn tức thì lan ra, hòa vào sự chấn động và kích thích đó.
Rắc rắc rắc!
Giữa những âm thanh không mấy chân thật, cánh cửa mờ ảo kia chậm rãi mở ra!
Trong phòng thuyền trưởng, Arges đột nhiên thấy cánh cửa hư ảo cấu thành từ gió và ánh sáng mở toang. Phía sau nó là bóng tối sâu thẳm, là vô số hình bóng gần như vô hình khó có thể miêu tả, là từng luồng hào quang trong suốt chứa đựng tri thức khổng lồ, là màn sương xám đậm đặc phía trên tất cả, và là một tòa cung điện cổ xưa đang nhìn xuống thế giới hiện thực.
Trước cảnh tượng đó, Arges bất giác run rẩy, đó là nỗi sợ hãi tột cùng, cũng là sự kích động khó tả.
Hắn cầm lấy bộ não Thất Thải Tích Long đã chuẩn bị sẵn, cúi đầu, hai tay dâng vật thể không ngừng biến đổi màu sắc với bề mặt mềm mại to bằng bàn tay này lên trước cánh cửa hư ảo.
Một lực hút đột nhiên xuất hiện rồi biến mất ngay tức khắc. Hai tay Arges nhẹ bẫng, cảm giác về bộ não Thất Thải Tích Long đã biến mất.
Hắn không dám ngẩng đầu, cho đến khi giọng nói trầm thấp của "Kẻ Khờ" vang lên bên tai:
"Làm tốt lắm."
"Đây là vinh hạnh của tôi." Arges đáp lại không chút do dự.
Hắn nhìn về phía trước lần nữa, chỉ thấy cánh cửa hư ảo đã biến mất, gió đã ngừng, và ánh nến đã trở lại bình thường.
Sau khi làm theo quy trình, dập nến và kết thúc nghi thức, "Người Treo Ngược" Arges ngồi xuống với vẻ mặt phức tạp, lẩm bẩm không thành tiếng:
"Ban đầu chỉ có thể kéo người vào thế giới trên sương mù xám... Một thời gian sau, có thể lắng nghe lời cầu nguyện và đưa ra hồi đáp... Bây giờ đã có thể nhận tế phẩm và ban tặng... Ngài 'Kẻ Khờ' đang từng bước thoát khỏi xiềng xích, từng chút một thâm nhập vào thế giới hiện thực ư?"
Suy đoán này khiến Arges vừa sợ hãi lo lắng, lại vừa có chút may mắn và mong chờ.
Ít nhất mình là thành viên của Hội Tarot, một trong những thành viên đầu tiên... Hắn thở hắt ra một hơi.
...
Trong cung điện rộng lớn phía trên màn sương xám, Klein đang ngắm nghía bộ não Thất Thải Tích Long, bề mặt của nó phản chiếu đủ loại màu sắc, không ngừng luân phiên.
Cảm giác hơi châm chích, ram ráp truyền đến từ lòng bàn tay, một cảm giác thành tựu mãnh liệt dâng lên trong lòng, khiến hắn bất giác mỉm cười.
"Sau này, Hội Tarot sẽ ngày càng 'thần kỳ' hơn..." Hắn cảm khái một câu, rồi vận dụng linh tính, truyền ý niệm của mình đến ngôi sao đỏ thẫm tượng trưng cho tiểu thư "Chính Nghĩa".
Trở lại phòng ngủ, Audrey không thể ngồi yên trên giường. Nàng lúc thì lật vài trang sách, lúc lại lơ đãng nhìn bóng mình trong gương.
Nàng vừa mong "Người Treo Ngược" hoàn thành nghi thức, lại vừa sợ kết quả sẽ là thất bại.
Đại đế Russell từng nói, gặp chuyện quan trọng phải giữ tâm tĩnh khí... Audrey, nào, hít sâu hai hơi... Hay là đi trêu chó nhỉ? Nhưng mà, Susie biết nói, biết suy nghĩ, là một sinh vật có lòng tự trọng, không thể tùy tiện trêu được... Tư duy của Audrey bay xa vô định, tay vô thức mân mê một con búp bê vải tinh xảo, lộng lẫy.
Không biết qua bao lâu, trước mắt nàng bỗng trào ra màn sương xám đậm đặc, và sâu trong đó là một chiếc ghế tựa cao ngất.
"Kẻ Khờ" ngồi ở đó, mỉm cười nói:
"Tiểu thư 'Chính Nghĩa', thử nghiệm đã thành công. Cô đã chuẩn bị đủ vật liệu chứa linh tính chưa?"
Tuyệt vời! Quả không hổ là ngài "Kẻ Khờ"! Audrey lập tức quên bẵng "Người Treo Ngược", cố nén sự phấn khích và nói:
"Rồi ạ, bên cạnh tôi luôn có sẵn những vật liệu tương tự."
Ngay cả trước khi gia nhập Hội Tarot, Audrey đã luôn như vậy. Chỉ là khi đó nàng không rõ phải chuẩn bị loại vật liệu linh tính nào, chỉ biết thu thập các loại tinh dầu theo công thức, không ngừng khuân vác chúng từ kho báu của gia tộc.
Klein khẽ gật đầu:
"Cô muốn cử hành nghi thức khi nào? Điều kiện tiên quyết là phải xác nhận xung quanh không có người phi phàm."
Chó phi phàm có tính không nhỉ... Audrey chột dạ liếc nhìn cánh cửa phòng đã đóng chặt:
"Tôi có thể bắt đầu ngay lập tức."
Klein "ừm" một tiếng:
"Quy trình nghi thức giống như ta đã mô tả trước đây, chỉ cần đổi câu cầu nguyện thành:"
"Tín đồ trung thành của Ngài cầu xin sự chú thị của Ngài;"
"Cầu xin Ngài mở ra cánh cổng vương quốc Ngài;"
"Cầu xin Ngài ban cho sức mạnh."
"Ngoài ra, hãy dùng phương pháp nghi thức Nhị Nguyên."
Audrey hồi tưởng lại một lần, kìm nén sự thôi thúc muốn gật đầu lia lịa, rồi bắt đầu chuẩn bị nghi thức.
Khi cánh cửa hư ảo kia mở ra, khi cảnh tượng còn huyền ảo hơn cả bầu trời sao hiện ra, Audrey cảm thấy cả thể xác và tâm hồn mình đều say đắm.
Đây chính là thế giới thần bí mà mình hằng tìm kiếm, đây chính là cảm giác mà mình hằng khao khát! Nàng thầm ca ngợi ngài "Kẻ Khờ" từ tận đáy lòng.
Với Nữ Thần là tín ngưỡng, với ngài "Kẻ Khờ" là sùng bái... Audrey lặng lẽ tự biện giải trong lòng.
Ngay sau đó, nàng kinh ngạc nhìn thấy một vật xuất hiện trên "tế đàn", nó không ngừng biến đổi màu sắc, bề mặt phủ đầy những nốt sần mềm mại.
"Não Thất Thải Tích Long!" Audrey vui mừng khôn xiết, mắt sáng rực, chỉ muốn lao lên cầm lấy nó.
Nhưng lễ nghi đã ăn sâu vào tiềm thức đã giữ nàng lại. Audrey lại thành tâm ca ngợi ngài "Kẻ Khờ" một lần nữa.
Kết thúc nghi thức, nàng vội vàng tiến lên, tỉ mỉ quan sát vật liệu phi phàm kia năm lần.
"Hội Tarot của chúng ta ở một đẳng cấp cao hơn tất cả các tổ chức bí ẩn khác..." Audrey thầm đắc ý.
Tiếp theo, nàng cảnh giác nhìn ra cửa, như thể sợ Susie đột nhiên xông vào.
Nàng phải cố gắng hơn nữa, lập tức điều chế ma dược để hoàn thành việc thăng cấp!
Vài phút sau, trong tay Audrey xuất hiện một lọ chất lỏng sáng bóng không ngừng biến đổi, tựa như có thể chiếu rọi vào đáy lòng mỗi người.
Nàng tự tin uống cạn lọ ma dược "Thuật Đọc Tâm" này, thuận lợi vượt qua giai đoạn dung hợp đặc tính phi phàm và thăng cấp thành công.
Mọi thứ trước mắt dường như rõ ràng hơn rất nhiều, các chi tiết cũng tăng lên đáng kể. Audrey quen thuộc dùng phương pháp minh tưởng để kiềm chế linh tính đang khuếch tán ra ngoài.
Đợi đến khi danh sách ổn định, nàng mỉm cười, bước chân nhẹ nhàng ra mở cửa, cho phép cô chó lông vàng to lớn kia vào phòng. Nàng thấy trên mặt Susie lộ rõ vẻ nghi hoặc.
"Cô ở trong đó lâu hơn mọi khi." Susie không hề che giấu suy nghĩ của mình.
Audrey ngồi xuống chiếc ghế mềm, cười gượng hai tiếng rồi đánh trống lảng:
"Susie, cậu nói xem, làm thế nào để mình có thể nói chuyện này cho Hugh và Fors một cách kín đáo, không để lộ bản thân, mà vẫn khiến họ hứng thú nhỉ?"
Lời còn chưa dứt, chính Audrey cũng bắt đầu nghiêm túc cân nhắc nhiệm vụ mà ngài "Kẻ Khờ" đã giao.
Sau đó, nàng nhìn Susie, Susie nhìn nàng, một người một chó, cùng lúc rơi vào trầm tư.
...
Klein hoàn thành mục tiêu dự định, trở về thế giới thực, ngủ khoảng một tiếng rồi vội vã ra ngoài. Hắn chi 1 bảng mua một cặp kính gọng vàng để ngụy trang, cùng với tóc giả và các loại râu có thể gắn vào tháo ra.
Trước bữa tối, hắn lại đến khu Đông, nơi đông dân và mất trật tự nhất, thuê một căn phòng với giá 4 saule 3 penny mỗi tuần. Hắn trả trước hai tuần tiền thuê cùng với tiền đặt cọc, tổng cộng 17 saule.
Đến lúc này, Klein mới xem như hoàn thành bước chuẩn bị ban đầu. Khu Đông cũng để lại cho hắn ấn tượng sâu sắc, phần lớn nơi này giống như phố Tingen, nhưng diện tích thì rộng hơn không biết bao nhiêu lần.
Cư dân ở đây mặc quần áo cũ kỹ đã là tươm tất, rất nhiều người quần áo rách rưới, mặt mày xanh xao vàng vọt, như thể có thể biến thành dã thú vì đói khát và nghèo túng bất cứ lúc nào. Vì vậy, ở khu Đông, xã hội đen hoành hành, án mạng xảy ra nhiều nhất.
Khi trở lại khu Jowood, Klein có cảm giác như vừa từ địa ngục bước lên thiên đường.
Hai ngày sau, hắn vừa thử nghiệm dùng linh tính của chính mình để cử hành nghi thức, chế tạo phù chú mà không cần cầu nguyện Nữ Thần, vừa chờ đợi hiệu quả từ quảng cáo mang lại, chờ có người ủy thác tìm đến cửa.
Sáng thứ năm, Klein cuối cùng cũng nghe thấy tiếng chuông cửa vang lên.
Đề xuất Huyền Huyễn: Long Nữ Bị Cá Chép Nhỏ Tráo Đổi, Nữ Chiến Thần Trở Về Sát Phạt Điên Cuồng
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ