"Không chỉ có thế." Người bán khổng lồ ôn hòa nói tiếp: "Bên cạnh ngai thần của Chúa còn có 'Thiên sứ Khiển Trách', ngài ấy là sấm sét của Chúa, lửa giận của Chúa, bàn tay của Chúa, là quan thẩm phán và người trừng phạt tất cả những kẻ đọa lạc và bẩn thỉu."
"Sánh ngang với 'Thiên sứ Khiển Trách' là 'Thiên sứ Thời Gian', ngài ấy là vị vua của thời đại xa xưa, cuối cùng đã thần phục Chúa của tôi, là chiếc đồng hồ kêu vang trong thiên quốc của ngài."
"Lợi hại, lợi hại." Thanh niên kia tán thưởng tự đáy lòng.
Nghe thấy lời khen ngợi này, người bán khổng lồ không nhịn được nở nụ cười, sau đó cố gắng dùng lời lẽ súc tích nhất để miêu tả những kỳ tích mà ngài "Kẻ Khờ" đã làm, cuối cùng nói:
"Đã qua 15 phút rồi, không lãng phí thời gian của ngài nữa. Nếu ngài cảm thấy hứng thú, có thể đến giáo đường 'Kẻ Khờ' ở số 16 phố Phillips để tìm hiểu thêm. Đây là giáo đường lớn nhất trong thành Bayam của chúng tôi, ha ha, những giáo đường khác còn đang trong quy hoạch."
Thanh niên kia gật đầu:
"Nếu rảnh rỗi, tôi sẽ đến xem."
Sau khi nhìn theo người bán khổng lồ xoay người đi, thanh niên này mỉm cười, lấy một chiếc kính độc nhãn bằng thủy tinh từ trong túi áo ra, đeo nó lên mắt phải.
...
Người bán khổng lồ đi thẳng về quán ăn, thay quần áo đầu bếp.
"Bader, anh lại đi truyền giáo à?" Ông chủ quán ăn cười hỏi một câu.
Lúc trước, khi hiệp hội nghề nghiệp cử người bán khổng lồ này đến học nấu ăn, ông ta còn kháng cự, cứ cảm thấy đối phương chỉ cần vung nhẹ tay một cái là có thể giết chết mình, hơn nữa cũng không giống một người có năng khiếu nấu nướng.
Nhưng hiện giờ, ông ta cực kỳ hài lòng về Bader. Người khổng lồ này không những thành thật, nghe lời, chịu thương chịu khó, mà còn rất có sức uy hiếp, khiến đám lưu manh trên đường không dám để mắt đến quán ăn của ông ta.
Vấn đề duy nhất là mỗi buổi sáng Bader sẽ ra ngoài một lần, tuyên truyền về tín ngưỡng "Kẻ Khờ".
Đương nhiên, vì không nằm trong thời gian làm việc, ông chủ quán ăn cũng không thể nói gì, cũng không để ý.
Bader nở nụ cười đôn hậu, đi vào sau bếp, nói với Born, người bạn đến từ Thành Mặt Trăng đang nương nhờ mình:
"Hôm nay tôi sẽ dạy anh cách làm cá nướng."
Born trông có vẻ khá bình thường, chỉ là đôi mắt không cân đối, một cao một thấp, nhưng cũng tính là một trong những người Thành Mặt Trăng bị dị dạng không quá nghiêm trọng, có dũng khí giao tiếp với người bên ngoài. Hắn nghe vậy thì gật đầu:
"Đợi tôi cầu nguyện trước đã. Ngài 'Kẻ Khờ' truyền thần dụ xuống, bảo toàn bộ người Thành Mặt Trăng cần cầu nguyện vào 9 giờ sáng nay, hi vọng không còn bị dị dạng nữa."
Đối với việc cầu nguyện ngài "Kẻ Khờ", Bader đồng ý cả hai tay hai chân, không hề có ý thúc giục Born.
Bản thân anh ta mỗi ngày sau khi thức dậy vào buổi sáng và trước khi đi ngủ vào buổi tối đều sẽ dành ra hơn một phút để cầu nguyện, cảm ơn ngài "Kẻ Khờ" đã mang đến ánh mặt trời thuần khiết, đồ ăn ngon lành và một cuộc sống không còn áp lực tuyệt vọng.
"Được, vậy tôi đi chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn hôm nay." Bader cười gật đầu với Born.
Vài phút sau, anh ta xách rất nhiều túi nguyên liệu nấu ăn vào nhà bếp, hệt như đang xách mấy tấm màn sân khấu.
Lúc này, Born tìm một chiếc ghế dựa ngồi xuống, thành kính cầu nguyện ngài "Kẻ Khờ".
"Chúa tể vĩ đại chi phối linh giới, 'Kẻ Khờ' không thuộc về thời đại này, tôi khát khao được ngài phù hộ, khát khao ngài có thể thực hiện được nguyện vọng thoát khỏi sự dị dạng của tôi..."
Những lời như vậy gần như đồng thời vang lên trong giáo đường ở phố Phillips, ở vài nơi trên khắp Bayam, tại Thành Bạc Trắng mới và Thành Mặt Trăng mới được dựng lên giữa rừng rậm, trầm thấp vang vọng.
Đám người Ruth và Cyn vô cùng tự ti, lờ mờ đoán ra ngài "Kẻ Khờ" sắp thực hiện một nguyện vọng tương tự, lúc cầu nguyện cả người khẽ run lên, khó lòng kiềm chế.
Họ rất khát khao được trở thành người bình thường.
Trái tim họ cũng hướng về Bayam phồn hoa náo nhiệt, hướng về món cá nướng đặc biệt, những nhà xưởng bánh kẹo và đồ ăn ngon khắp nơi, hướng tới một cuộc sống có thể uống rượu tán gẫu, ca hát khiêu vũ.
"Kẻ Khờ" Klein ở phía trên sương mù xám, trong cung điện xa xưa, ngồi trên cùng bàn dài bằng đồng xanh, nhìn thấy những luồng ánh sáng thuần khiết có màu sắc khác nhau lần lượt sáng lên, hình thành một dải ngân hà cuồn cuộn mênh mông đang chậm rãi chuyển động trước mắt mình.
Những tiếng cầu nguyện hòa lẫn vào nhau, vang vọng trong "Nguyên Bảo", tạo nên từng đợt sóng.
Klein nhắm mắt cảm ứng vài giây, có chút cảm thán nâng tay phải lên, gập ngón giữa, khẽ gõ lên chiếc bàn dài loang lổ.
Trong tiếng "cộc", một sức mạnh vô hình nhanh chóng khuếch tán ra như gợn sóng, ùa vào trong mỗi một điểm sáng cầu nguyện, rơi xuống mỗi người dân Thành Mặt Trăng.
Cyn như có cảm ứng, chợt giơ tay lên sờ vào giữa mặt mình.
Giây tiếp theo, cô chạm đến một cái mũi thật.
Gần như theo bản năng, Cyn vuốt lên vuốt xuống vị trí đó vài lần, sau đó mới dám tin rằng mình đã mọc ra mũi, không còn dị dạng nữa.
Cô lập tức nhắm mắt lại, gập người xuống, dán trán xuống mặt đất, không kìm được mà thốt lên lời ca ngợi ngài "Kẻ Khờ".
Xung quanh cô, những tiếng ca ngợi ngày một nhiều, ngày càng vang dội, ngày càng đồng đều.
Đôi mắt chụm vào một chỗ của Ruth tách ra, đôi mắt lệch nhau của Born trở nên đối xứng, mỗi một người dị dạng và người có dung mạo xấu xí do di truyền ở Thành Mặt Trăng giờ phút này đều đột phá giới hạn vốn có, chuyển biến theo hướng người bình thường.
Lúc này, bất kể họ ở Thành Mặt Trăng mới, Thành Bạc Trắng mới hay là Bayam, đều đồng loạt nghe thấy tiếng chuông ngân vang trong giáo đường:
"Keng!"
Tiếng chuông kỳ ảo du dương vang vọng trong lòng người dân Thành Mặt Trăng, vang lên bên tai mỗi một người nghe, dường như có thể gột rửa tâm linh họ, mang đến sự cảm động sâu sắc nhất trong đời.
Nước mắt mà đám người Cyn và Ruth cố nén cuối cùng cũng tuôn rơi, chỉ cảm thấy cả thể xác và tinh thần đều trở nên yên bình, không còn chút vẩn đục nào.
Họ theo bản năng ngẩng đầu, hướng ánh mắt về nơi phát ra tiếng chuông, phát hiện nó đến từ bên ngoài Thành Mặt Trăng, nơi cách đó không xa lắm.
Điều thần kỳ... Người trong Thành Mặt Trăng chợt nảy ra một suy nghĩ như thế.
Trong Thành Bạc Trắng, nơi có con đường nối liền với họ, đám người Huete Chirmont cũng hướng mắt về phía xa, về phía Bayam.
Tiếng chuông vang lên từ nơi đó.
"Ca ngợi ngài 'Kẻ Khờ'!" Họ đồng thời thì thầm, đặt tay phải lên ngực trái.
Trong thành Bayam, Born và Bader nước mắt giàn giụa, vội xoay người về phía giáo đường của ngài "Kẻ Khờ" trên phố Phillips, thành kính và cảm kích lắng nghe tiếng chuông thánh thót từ thiên quốc.
"Kẻ Khờ" Klein phía trên sương mù xám cũng rất kinh ngạc và mờ mịt.
Tiếng chuông đột nhiên vang lên hoàn toàn không nằm trong kế hoạch của anh.
Anh chợt chuyển ánh mắt về phía giáo đường "Kẻ Khờ" ở số 16 phố Phillips.
Gần như cùng lúc anh mượn điểm sáng cầu nguyện để nhìn thấy gác chuông cao vút trên giáo đường kia, thì hình ảnh một người đàn ông trẻ tuổi mặc áo dài màu đen kiểu cổ điển, đội mũ mềm chóp nhọn đang đứng trên đỉnh gác chuông đập vào mắt anh.
Đề xuất Huyền Huyễn: Ký Chủ, Việc Này Không Thể Làm
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ