Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 1253: Bản Nhạc Số 4

"À đúng rồi, ngươi có thể dừng việc thử âm thầm thao túng "Dây linh thể" của ta, bởi vì ngươi đang thao túng "Dây linh thể" ta trộm được, chúng thuộc về quản gia của ngươi, hầu gái của ngươi, phu xe của ngươi. Nếu tiếp tục làm thế, ta e là ngươi sẽ phải tự trách mình rất nhiều đấy."

Ngay cả "Dây linh thể" cũng trộm được? Không, nó giống một kiểu gán tội hơn... Sắc mặt Klein chợt nghiêm trọng, ngừng việc thao túng "Dây linh thể" của Amon.

Anh vẫn kiên nhẫn, mặc kệ đối phương nói nhảm, cũng là vì có ý tưởng âm thầm biến phân thân Amon thành bí ngẫu của mình.

Đối với một "Quỷ Pháp Sư", kiểu kéo dài thời gian để che giấu cuộc chiến ngầm như thế này vốn là sở trường của anh. Đáng tiếc, anh lại gặp phải Amon, một "Kẻ Báng Bổ Thần Linh" ở đỉnh cao của con đường "Kẻ Ăn Trộm", nên dù chỉ là một phân thân cũng đủ khiến anh có phần bó tay.

Klein thật ra hơi nghi ngờ lời Amon vừa nói là để lừa gạt mình, nhưng anh không thể nào xác nhận, không dám đánh cược.

Thời điểm này, cần "Người quan sát" đến phối hợp!

"Ngươi nói nhiều như vậy, không chỉ đơn thuần là để tìm cách "Ký sinh" ta, đúng không? Ngươi chắc cũng rõ, trước khi đánh trọng thương ta, thì ngươi rất khó để ký sinh một vị "Quỷ Pháp Sư" có thể nhìn thấy "Dây linh thể"." Klein trong dáng vẻ Hermann Sparrow nhìn Amon, đột nhiên bình tĩnh lên tiếng.

Amon bật cười ha hả:

"Rốt cuộc ngươi đã phát hiện ra rồi."

"Ngươi đang đánh cắp vận mệnh của ta?" Klein lại một lần nữa đổi vị trí cho bí ngẫu, để bản thể không ngừng thấp thoáng trong các góc của vườn hoa.

"Không." Amon lắc đầu, hai tay đút túi quần, thản nhiên cười nói: ""Ma kính" Arodes bằng lòng nghe theo lệnh của ngươi, cố tình lấy lòng ngươi, vậy thì chứng tỏ ngươi không hề đơn giản như ta dự đoán. Ta lại không phải là người phi phàm con đường "Bạo quân", chắc chắn sẽ không lỗ mãng cứ thế đánh cắp vận mệnh của ngươi được. Ha ha, đột nhiên ta có linh cảm, trực tiếp thế thân ngươi sẽ xảy ra một số chuyện mà ta không muốn nhìn thấy."

"Sao ngươi biết Arodes đang lấy lòng ta? Trong vận mệnh của Flora Jacob hẳn là không có việc này." Klein trong dáng vẻ Hermann Sparrow bỗng xuất hiện ở trên cây.

Anh tiếp tục thay đổi vị trí của các bí ngẫu khác nhau.

Amon rút một tay ra, miết cằm mình:

"Không phải ta vừa nói sao? Ta mất một khoảng thời gian để xác nhận và tìm kiếm ngọn nguồn. Ừm, ta đến Giáo hội Hơi Nước, hàn huyên với Arodes. Nó không thẳng thắn lắm, thà chịu sự tra tấn của ta, cũng không để lộ ra lai lịch của ngươi. Đáng tiếc, vì lúc đó đang ở trong Giáo hội Hơi Nước, nếu không ta sẽ trực tiếp "Ký sinh" lên nó, thì sẽ biết được tất cả."

Ngay cả vật phong ấn còn sống cũng có thể "Ký sinh"? Nếu Arodes tuân thủ quy tắc một cách nghiêm ngặt, thì câu trả lời trong quá khứ của nó cho thấy, nó cũng không rõ tình huống thật sự của mình lắm, chỉ có suy đoán nhất định mà thôi... Đồng tử Klein hơi giãn ra, đang định lên tiếng, chợt thấy Amon bật cười, nói:

"Ngươi thật sự không hề lo lắng, rốt cuộc ngươi đang chờ đợi cái gì?"

"Chẳng lẽ ngươi không rõ Danh sách 2 đối ứng với con đường của ta có tên là "Ngựa gỗ vận mệnh" sao? Tuy hiện giờ ta chỉ là một phân thân bình thường, nhưng cũng có chút năng lực, vẫn có thể bước đầu sử dụng. Ví dụ như động tay chân vào vận mệnh của ngươi, khiến nó xuất hiện một sai lầm nào đó trong thời gian nhất định, tựa như hiện giờ, bất kể ngươi kêu cứu thế nào, cũng không có ai phát hiện ra."

"Ha ha, nói cách khác, cho dù ngươi kích hoạt tấm huy chương Đêm Tối trong tay kia, cũng chỉ mượn được sức mạnh từ Bí Ẩn, chứ không thể truyền suy nghĩ cầu cứu đến đó, bất kể các ngươi đã ước hẹn thế nào. Hơn nữa, cho dù ngươi kêu "cứu mạng", hoặc là tạo ra vụ nổ, thì người đi ngang qua đây và đám người hầu trong phòng cũng không thể nghe được."

"Đây là nguyên nhân vừa rồi ta nói nhiều như thế. Đối với một phân thân bình thường mà nói, thao tác này cần phải có đủ thời gian."

"Được rồi, đến phiên ngươi trả lời câu hỏi của ta."

Klein không trực tiếp trả lời, không ngừng trao đổi vị trí giữa các bí ngẫu, nhưng vẫn giữ nguyên một bí ngẫu đứng đối diện Amon, dùng nó để "nói chuyện" với đối phương.

Lúc này, anh để cho bí ngẫu kia hỏi:

"Nếu ngươi đã hoàn thành hành động thao túng trong lĩnh vực vận mệnh, vậy thì vì sao còn chưa ra tay chứ?"

"Dường như ngươi cũng đang chờ đợi..."

Hermann Sparrow bị kéo giãn thành một "người giấy" mỏng manh còn chưa dứt lời, từ xa đã truyền đến một tiếng gió dữ dội.

Leonard trong chiếc áo gió đen, được một cây ba toong kim loại khảm bạc kéo theo, bay với tốc độ cao về phía phố Berklund!

Klein đã thoáng hiện lên bên cạnh Amon, lập tức lên tiếng:

"Đây chính là người mà ta đang đợi!"

Anh vừa nói, vừa kích hoạt huy hiệu Đêm Tối đang nắm chặt trong tay.

Cùng lúc đó, tay trái anh búng tay đánh "tách" một cái, đốt cháy cái cây cao nhất trong vườn hoa, khiến ngọn lửa đỏ thẫm vọt lên giữa không trung.

Đây là một ngọn lửa khổng lồ sáng rỡ, người ở khắp khu phố chỉ cần liếc mắt là có thể trông thấy bất thường. Nhưng bất kể là cô hầu gái đang lau cửa sổ tầng một, hay người đi bộ dưới tán cây ngô đồng Intis ở ven đường, đều không phát hiện ra. Ngay cả Leonard Mitchell ở giữa không trung cũng không thấy cảnh đó, định cấp tốc áp sát đến số 39 phố Berklund.

Đúng lúc này, trong đầu vị "Bao tay đỏ" vang lên giọng nói hơi già nua của Pares Zoroaster:

"Chuyển hướng, đến số 160."

... Leonard tuy nghi hoặc, nhưng anh ta có kinh nghiệm phong phú ở các sự kiện siêu phàm, không hỏi vì sao, lập tức cầm cây ba toong "Lời của biển", đổi hướng.

Trong vườn hoa số 160 phố Berklund, Amon ngẩng đầu lên, vừa dùng tay phải ấn chiếc kính độc nhãn bằng thủy tinh, vừa bật cười nói:

"Đây cũng là người mà ta đang đợi."

Hắn phớt lờ Hermann Sparrow, nụ cười trên mặt càng lúc càng rõ, tiếp tục nói với vẻ mừng rỡ khó nén:

"Không ngờ có thể phát hiện ra sự bất thường của vận mệnh ở khu vực này..."

"Là ông ta, Pares!"

Trong lúc nói chuyện, vị "Kẻ Báng Bổ Thần Linh" này chỉnh lại chiếc kính độc nhãn kia.

Lúc này, khắp khu phố được bao phủ bởi một không gian u ám, giống như cách ly với hiện thực, trở thành một nơi bí ẩn.

Herrell trong căn nhà số 39 phố Berklund nhìn ra cửa sổ, lẩm bẩm với vẻ nghi hoặc:

"Sắp mưa à?"

Đây cũng không phải là chuyện quan trọng gì, cô ta lập tức thu lại tầm mắt, vươn tay về phía chiếc khay ba tầng của buổi trà chiều.

Sau đó, cô ta thấy cha mình, nghị viên Macht xòe tay phải ra một cách kỳ lạ.

Từng điểm ánh sáng chợt ngưng tụ lại, hóa thành một chiếc mắt kính độc nhãn bằng thủy tinh trong lòng bàn tay.

Nghị viên Macht lập tức đeo chiếc mắt kính này lên mắt phải.

Chuyện này... Herrell đã nhận ra điều bất thường, kinh hoàng nhìn những người khác trong phòng.

Mẹ của cô ta, phu nhân Liana, tháo thứ đồ trang sức trên mũi xuống, đeo lên một chiếc kính độc nhãn không biết lấy từ đâu, những người hầu đang đứng bên cạnh cũng đều lấy một chiếc kính độc nhãn kiểu dáng y hệt ra, đồng thời đeo lên mắt phải.

Rầm!

Herrell theo bản năng đứng lên, liên tục lùi về sau, khiến chiếc ghế dựa đổ kềnh xuống đất.

Âm thanh này kinh động đến mọi người trong phòng, nghị viên Macht, phu nhân Liana, cùng đám gia nhân đồng loạt quay đầu lại, nhìn về phía Herrell.

Khóe miệng họ dần nhếch lên thành một nụ cười.

Đề xuất Xuyên Không: [Xuyên Nhanh] Chỉ Nam Thăng Cấp Của Pháo Hôi
Quay lại truyện Quỷ Bí Chi Chủ
BÌNH LUẬN
joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor rất nhiều ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện