"Vâng, thưa thầy." Herrell xoay người, đi tới vài bước rồi kéo cửa phòng ngủ ra.
Bên ngoài hành lang, hầu gái riêng của cô ta đang đứng đó, ánh mắt lơ đãng nhìn về phía ban công cuối dãy, tựa như đang thưởng thức bầu trời hoàng hôn.
Herrell khẽ nhíu mày một cách khó nhận ra:
"Cô canh ở đây, không cho bất kỳ ai vào dọn dẹp."
Cô hầu gái kia liếc cô ta một cái, mỉm cười đáp:
"Vâng, thưa tiểu thư."
Lúc này Herrell mới chính thức rời khỏi phòng ngủ, lên phòng ở tầng hai tìm mẹ mình, phu nhân Liana.
Vị phu nhân cũng có mái tóc màu xanh lục này đang nhận một cặp kính khảm đá quý từ tay hầu gái, dây đeo bằng vàng rủ xuống, trông giống trang sức hơn là một dụng cụ hỗ trợ thị lực.
"Không phải mẹ không thích nó sao?" Herrell cảm thấy hơi nghi ngờ.
Khóe miệng phu nhân Liana hơi cong lên:
"Giờ thì mẹ thích."
Bà vừa nói vừa mở cặp kính ra, đeo lên sống mũi.
Herrell đang định bình phẩm vài câu thì bỗng nghe thấy một tràng tiếng bước chân lại gần.
Cô ta quay đầu lại, phát hiện cha mình, nghị viên Macht, đã về nhà sớm hơn thường lệ.
"Cha, không phải cha nói muốn đến câu lạc bộ sĩ quan xuất ngũ sao?" Herrell buột miệng hỏi.
"Hôm nay không có ai ở đó." Nghị viên Macht giơ tay phải lên, day day hai hốc mắt.
Herrell không để ý lắm, gật đầu:
"Vừa hay, lâu lắm rồi nhà chúng ta không cùng nhau dùng trà chiều."
"Đúng vậy." Nghị viên Macht và phu nhân Liana đồng thời mỉm cười, khóe miệng đều nở một nụ cười như có như không.
...
Số 7 phố Pepinster, Leonard vừa từ quảng trường Thánh Hillrand trở về, ném mình xuống ghế sô pha, gác hai chân lên bàn trà.
Việc cho đến giờ vẫn chưa có "thông báo" xác nhận khiến anh ta tin rằng hành động trừng phạt lần này đã kết thúc viên mãn, và mình có thể ngồi chờ chiến lợi phẩm.
"Ông cụ, lúc trước chẳng phải ông nói trên người Tử tước Huyết Tộc kia có nhiều vật phẩm thần kỳ sao? Có thể nói cụ thể là những món nào không?" Leonard tò mò, hạ thấp giọng hỏi.
Pares Zoroaster trong đầu anh ta "hừ" một tiếng:
"Vật phẩm ở cấp bậc đó không đáng để ta lãng phí sức lực quan sát kỹ."
Leonard đang định gặng hỏi thì trước mắt chợt hoa lên, thấy sương mù xám trắng vô biên và bóng dáng lờ mờ của Hermann Sparrow, cùng tiếng cầu nguyện tương ứng:
"... Amon xuất hiện, ở số 39 phố Berklund, nhưng chỉ có một..."
Amon xuất hiện? Nhanh vậy sao? Leonard vốn đang thả lỏng bỗng co hai chân lại, ngồi bật dậy, tinh thần căng thẳng hơn gấp bội so với lúc thực hiện hành động trừng phạt trước đó.
Anh ta vội vàng thuật lại lời của Klein cho Pares Zoroaster rồi hỏi:
"... Ông cụ, bây giờ phải làm sao? Bắt đầu hành động ư? Nhưng chỉ có một phân thân của Amon!"
Pares Zoroaster im lặng hai giây rồi đáp:
"Chỉ có một phân thân của Amon, chứng tỏ hắn có ý đồ khác, nhưng việc này cũng không quan trọng."
"Ở Kỷ Đệ Tứ có một câu ngạn ngữ: tên đã lên cung thì không thể thu lại. Nếu đã bắt đầu thì không thể lùi bước, phải tiếp tục làm đến cùng. Amon sẽ thử ảnh hưởng đến tất cả mọi người trong khu phố, đến lúc đó nhất định sẽ phát hiện ra sự bất thường của Dwayne Dantes."
...
Klein quay trở về thế giới hiện thực, bước ra khỏi phòng tắm.
Anh đã làm xong những chuẩn bị cần thiết, tay trái đeo "Mấp Máy Đói Khát", tay phải cầm một chiếc huân chương được điêu khắc từ đá quý màu đen.
Sau đó, anh điều khiển bí ngẫu "Người Thắng Cuộc" Enyuni để hắn búng ngón tay, dùng ngọn lửa nhảy nhót, tiến vào số 39 phố Berklund, phủ của nghị viên Macht, với dáng vẻ của Hermann Sparrow.
"Dây Linh Thể" tức thì truyền đi suy nghĩ của Klein, nhưng nó chỉ như đá chìm đáy biển, không hề có chút phản hồi.
Anh bỗng chốc mất đi cảm ứng với bí ngẫu!
Chuyện này... Trong lúc Klein nheo mắt, cửa phòng ngủ chính "kẹt" một tiếng mở ra.
Người mở cửa là "Người Thắng Cuộc" Enyuni.
Thanh niên mang dòng máu lai giữa người Ruen và người Byron này đẩy cửa ra, từng bước đi vào, hoàn toàn không chịu sự khống chế của Klein.
Hắn lấy chiếc kính độc nhãn trông như một mảnh thủy tinh từ trong túi ra, dùng cổ tay áo lau qua rồi chậm rãi đeo lên hốc mắt phải.
Hắn quay sang nhìn Dwayne Dantes, khóe miệng dần cong lên:
"Tìm được ngươi rồi."
Không khí trong phòng ngủ chợt ngưng lại, "Người Thắng Cuộc" Enyuni đẩy chiếc kính độc nhãn, nói thêm một cách thờ ơ:
"Trong vận mệnh của Flora Jacob tồn tại rất nhiều điểm bất thường, mà phần lớn đến từ con đường này. Điều đó khiến ta thấy rất thú vị, nên đã bỏ chút thời gian ra phân biệt và truy tìm ngọn nguồn, thành ra mới để ngươi phải chờ lâu như vậy. Chiếc gương kia ta cũng chẳng lạ gì, nhưng người có thể sử dụng nó, khiến nó nịnh nọt đến thế, thì ta chưa bao giờ gặp. Đây thật sự là một chuyện thú vị. Có lẽ, ta nên đánh cắp vận mệnh của ngươi, xem xem rốt cuộc là vì sao? À đúng rồi, ngươi hẳn là còn chưa biết lai lịch của nó, nó tuyệt đối không đơn giản..."
Amon đeo kính độc nhãn, trong hình tượng "Người Thắng Cuộc" Enyuni, giống như không phải một kẻ đột nhập hay tập kích, mà là một vị khách đến thăm, đầy hứng thú kể ra sự chuẩn bị từ trước của mình, tiện thể đề cập đến lai lịch của "Ma Kính" Arodes.
Hắn còn chưa dứt lời thì đột nhiên khựng lại, chỉ thấy Dwayne Dantes bỗng biến thành một con chuột màu xám có bộ lông bẩn thỉu.
Con chuột kia giơ chân trước, ấn lên hốc mắt mình.
Cùng lúc đó, trong vườn hoa của số 160 phố Berklund, Hermann Sparrow với gương mặt gầy gò góc cạnh, tóc đen mắt nâu xuất hiện giữa một bụi hoa hồng.
Vừa rồi, Amon một mặt nói ra chủ đề hấp dẫn, một mặt âm thầm tách ra một con "Trùng Thời Gian" định xâm nhập vào cơ thể Klein để tiến hành "Ký sinh". Nhưng Klein vẫn luôn đề phòng cao độ, thông qua sự thay đổi của "Dây Linh Thể" đã phát hiện ra chuyện này, vào thời khắc mấu chốt, anh đã để mình đổi vị trí với một bí ngẫu được tạo ra chớp nhoáng!
Amon trong dáng vẻ của thanh niên người lai lại lặng lẽ xuất hiện trước mặt Klein.
Phía sau hắn, một con sâu nhỏ trong suốt có mười hai đốt từ tầng ba rơi xuống, chui vào trong cơ thể hắn.
Trong chớp mắt ấy, giun trong bùn đất của vườn hoa, côn trùng trong cây cối, chuột trong góc tối, tất cả đều chui ra, hoặc là vây lấy chỗ Hermann Sparrow và Amon đang giằng co, hoặc là rời xa khu vực này.
Sở dĩ vừa rồi Klein kiên nhẫn nghe Amon nói chuyện, phần lớn là vì anh đang tranh thủ thời gian để chế tạo bí ngẫu!
Đối với một "Quỷ Pháp Sư" mà nói, có bí ngẫu mới được tính là hoàn chỉnh!
Amon vẫn không hề vội vã ra tay, đẩy chiếc kính độc nhãn kẹp trong hốc mắt sâu, nhìn thoáng qua xung quanh, khóe miệng nở nụ cười, nói:
"Hành vi của ngươi thường sẽ làm bại lộ điểm yếu của ngươi. Đối với một bậc thầy trong lĩnh vực lừa gạt mà nói, những gì ngươi vừa làm đã giúp ta nắm thóp được ngươi rồi."
"Trong tình cảnh nguy hiểm, căng thẳng như vậy, ngươi lại chỉ cho chuột, sâu, chim chóc, giun bọ chuyển hóa thành bí ngẫu của mình, chứ không hề suy xét đến quản gia, hầu nam hầu nữ trong nhà. Làm thế chứng tỏ điều gì? Chứng tỏ ngươi có tiêu chuẩn đạo đức ưu tú, hơn nữa vẫn coi mình là nhân loại, không muốn tổn thương bọn họ."
"Nắm được điểm này, cho dù phân thân của ta có cấp bậc không bằng ngươi, ta vẫn có thể khiến ngươi sụp đổ, sống không bằng chết."
Đề xuất Ngược Tâm: Tương Tư Đoạn Tuyệt Cùng Chàng
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ