Lúc còn ở Nam Đại Lục, Klein đã viết thư kể lại chuyện Adam lấy được "0-08" và việc mình cùng Leonard, Dailey báo thù Ince Zangwill thành công. Anh triệu hồi tín sứ bằng cách thổi chiếc kèn đồng rồi gửi lá thư cho ngài Azcot đang say ngủ. Dĩ nhiên, đến giờ anh vẫn chưa nhận được hồi âm.
Klein cũng không bận tâm chuyện trong thư có đề cập đến Adam và "0-08". Dù sao thì vị "Thiên Sứ Không Tưởng" kia chắc chắn biết về mối quan hệ giữa anh và ngài Azcot, việc chia sẻ một phần trải nghiệm của mình với người quen sẽ không gây ra rắc rối gì.
Lần này, nội dung trong thư của Klein không liên quan đến lĩnh vực siêu phàm. Anh nở nụ cười, dùng ngòi bút dịu dàng, tường tận chia sẻ tình hình khuyến học từ thiện mà mình biết được từ chỗ làm việc của Audrey, phần cuối anh ghi:
"... Đây là một việc rất có ý nghĩa, nó khiến tôi cảm thấy mãn nguyện và vui sướng. Ngài Azcot, ngài cũng nghĩ vậy chứ?"
"Đợi ngài tỉnh lại, có lẽ nên thử làm chuyện tương tự. Về sau mỗi lần sống lại, đều có thể gặp được những đứa trẻ từng nhận sự giúp đỡ của ngài. Khi đó tuy ngài không nhớ rõ chúng, nhưng chắc chắn chúng vẫn sẽ nhớ ngài..."
Viết xong, đặt bút máy xuống, Klein lại cẩn thận đọc lại một lần, xác nhận không có vấn đề gì mới thổi còi đồng, triệu hồi tín sứ xương trắng để gửi phong thư này đi.
Tiếp đó, anh dẫn theo người hầu nam Enuni, rời khỏi "Quỹ từ thiện giáo dục Ruen", đi đến Giáo đường St. Samuel cách đó không xa, yên lặng cầu nguyện 15 phút trong phòng cầu nguyện rộng lớn, yên tĩnh và tối tăm.
Vẫn như mọi khi, Klein đến trước hòm công đức, bỏ một xấp tiền vào trong, tổng cộng 80 bảng.
Nhân cơ hội này, anh đi tìm Giám mục Elektra, hàn huyên với đối phương và nghe giảng đạo một chút.
Việc này tuyên bố rằng Dwayne Dantes đã trở về với các hoạt động xã giao tôn giáo.
Về phần quà tặng, Klein không tặng ngay trước mặt, bởi vì đang ở trong giáo đường của Nữ Thần. Trong những trường hợp riêng tư, quản gia Walter đương nhiên sẽ thay anh đưa quà tặng đến nhà vài vị Giám mục.
...
Giờ trà chiều, Klein theo dự định, rời khỏi số 160 phố Berklund, đến thăm nhà bác sĩ Alan. Sáng nay Richardson cũng đã tới thông báo và nhận được câu trả lời đồng ý.
Lần này, Klein không những gặp được bác sĩ Alan Chris mà còn gặp được vợ anh ta là Velma Goretti, cùng đứa trẻ mới sinh chưa lâu và anh chị hơn nó vài tuổi.
“Thật đáng tiếc, tôi đã không thể tham dự tiệc mừng Will ra đời.”
“Đây là một lá bùa hộ mệnh khá thịnh hành ở bên đó, có thể mang lại vận may cho đứa bé.”
Vừa nói, anh vừa đưa vật phẩm trang sức bằng vàng trong tay cho bác sĩ Alan.
Alan Chris không phải là người giỏi ăn nói, không từ chối mà trực tiếp nhận lấy, gật đầu nói:
"Cảm ơn."
Tiếp đó, anh ta cầm lấy sợi dây, treo chiếc bùa hộ mệnh bằng vàng vào bên cạnh chiếc xe đẩy trẻ em, lắc lư nó rồi nói:
"Will, thích không?"
Đứa trẻ mũm mĩm được bọc trong vải tơ lụa màu bạc giơ cánh tay lên vung vẩy, hất văng chiếc bùa hộ mệnh bằng vàng kia ra ngoài.
Hất văng ra ngoài...
Trong phòng nhất thời có chút xấu hổ, Klein bật cười, phá vỡ sự im lặng:
"Đây là phản ứng mà đứa trẻ nào cũng có."
Lúc này, hầu gái bưng khay bánh ba tầng và trà chiều vào, để chủ và khách thuận thế chuyển đề tài, không khí quay về vẻ hòa hợp lúc trước.
Klein vừa uống hồng trà, ăn điểm tâm, vừa nói về các phong tục kỳ lạ ở Đông và Tây Biron. Vợ chồng Alan và hai đứa trẻ khác ngồi nghe khá hứng thú, thỉnh thoảng lại gặng hỏi vài câu.
Trong quá trình đó, Klein bỗng quay mặt sang chỗ chiếc xe đẩy trẻ em, mỉm cười hỏi:
"Hình như cậu không thích món quà của tôi lắm?"
Khi anh hỏi câu này, hai vợ chồng Alan và những người khác ở trong phòng không hề tỏ ra khác thường, vẫn nghiêm túc lắng nghe như trước.
Trong cảnh ảo thuật mà Klein sáng tạo ra, việc kể chuyện không hề ngừng lại!
Will Onsetin có cánh tay mập mạp nghe vậy hừ một tiếng, dùng giọng trẻ con non nớt nói:
"Quà tặng này có ý nghĩa gì?"
"Chẳng thà anh trực tiếp tặng "Gwadar" cho tôi, ít nhất nó còn có thể uống được!"
Klein cười lắc đầu, chuyển đề tài:
"Có tin tức cần nói cho cậu biết, Uralius đã bị một vị nào đó đánh bị thương, trong thời gian tới nội ứng hẳn là không có cách nào tiếp tục tìm cậu."
Anh không dám nhắc đến tên và danh hiệu của Adam, thậm chí trong lòng cũng chẳng nghĩ gì, sợ rằng sẽ bị thủ lĩnh Hội Ẩn Sĩ Hoàng Hôn này phát hiện, từ đó phát hiện ra tung tích của "Rắn Vận Mệnh" Will Onsetin.
Về phần miêu tả anh em Amon, Klein cũng tạm thời bỏ qua, bởi vì không ai biết Amon có còn ở Backlund hay không, thường xuyên nhắc đến tên của vị "Thiên Sứ Thời Gian" này chưa biết chừng sẽ dẫn đến tụ hội vận mệnh.
Nhưng, Klein tin rằng Will Onsetin hẳn có thể đoán ra được ai đã đánh bị thương "Thiên Sứ Vận Mệnh", bởi vì những người còn sống trong thế giới hiện thực có địa vị cao hơn Uralius chỉ có Adam và Amon.
Anh dùng miêu tả "vị nào đó" là để loại trừ tình huống bị mấy đại Thiên sứ vây công hoặc sử dụng vật phong ấn cấp "0".
Will Onsetin yên tĩnh một lát rồi đáp:
"Tôi đã nói rồi mà, vận mệnh của anh đi chệch hướng, nhìn từ góc độ lâu dài là chuyện tốt."
Sau khi trao đổi xong tin tức này, Klein đang định giải trừ ảo thuật, thì đột nhiên nghe thấy Will Onsetin than thở:
"Ôi, đột nhiên muốn uống "Gwadar" quá, tốt nhất là thêm chút đá."
"Đồ uống này không tốt với trẻ nhỏ lắm." Klein nghiêm trang cắt đứt màn ảo thuật, giơ tay cầm lấy một ly kem do hầu gái vừa đưa đến.
Sau đó, dưới cái nhìn chăm chú của vợ chồng Alan, anh dùng thìa bạc múc một miếng kem, mỉm cười trêu đứa bé:
"Will, muốn ăn không?"
"Muốn ăn không?"
Bà Velma bật cười nói:
"Will nhà chúng tôi không thích ăn thứ này."
Bà vừa dứt lời, Klein nhét thìa bạc đựng kem vào miệng mình.
"Oa!"
Đứa bé trong xe đẩy phát ra tiếng khóc vang dội.
Sau khi dỗ dành một hồi, Alan Chris và Velma Goretti rốt cuộc cũng làm cho đứa trẻ sơ sinh yên tĩnh trở lại.
Phù... Alan có vóc người cao gầy khẽ thở phào, đứng thẳng người dậy, đẩy chiếc kính viền vàng lên, gật đầu tỏ ý xin lỗi khách, im lặng vài giây mới sắp xếp được từ ngữ:
"Xin lỗi, trẻ nhỏ đều như thế."
"Đúng vậy." Klein mỉm cười đáp lại, tỏ ý mình không để tâm chút nào.
Tiếp đó anh nói sang chuyện khác, tiếp tục chia sẻ những gì mình mắt thấy tai nghe ở Đông và Tây Biron.
Trong quá trình đó, anh lại một lần nữa sử dụng năng lực phi phàm, để toàn bộ người trong phòng rơi vào cảnh ảo, còn mình thì cầm ly kem vừa rồi chưa ăn xong, đổi thìa bạc khác, mỉm cười đứng dậy, đi đến trước chiếc xe đẩy trẻ em, ôn hòa hỏi:
"Will, muốn ăn không?"
Không đợi thằng nhóc mập mạp được bọc trong tơ lụa màu bạc kia đáp lại, giọng nói của anh càng thêm dịu dàng hơn chút:
"Giờ cậu đã ra đời, chắc là có thể gấp được hạc giấy rồi. Vậy thì tôi không cần thường xuyên đến nhà gặp mặt nữa. Cậu cũng biết việc này rất dễ khiến người khác nghi ngờ."
Will Onsetin Chris trừng mắt nhìn Klein một cái, không trả lời.
Klein không hề chùn bước, lấy một tờ giấy trắng có chất lượng khá tốt ở bên cạnh, đặt nó vào trong chiếc xe đẩy.
Sau đó, anh cúi người xuống, dùng thìa bạc múc một ít kem.
“Mọi món quà của vận mệnh đều đã được âm thầm định giá từ trước, phải không?” Klein vừa chuyển động chiếc thìa bạc trong tay, vừa khẽ cười nói.
Đề xuất Cổ Đại: Hàn Môn Đích Nữ Có Không Gian
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ