Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 1201: Khắc Chế (1)

"Hành giả giấc mơ"... Cái tên này có chút không giống với tưởng tượng của mình, hoặc "giấc mơ" ở đây chỉ là một cách nói ẩn dụ, nói cho đúng thì phải là hành giả tiềm thức! Audrey không che giấu việc mình đang suy nghĩ và phân tích, rồi lái chủ đề sang các loại tri thức trong lĩnh vực tâm lý học.

Sau khi giữ Islam ở lại dùng bữa tối, cô tiễn vị tiểu thư này ra tận cửa sảnh rồi lên xe ngựa.

Lúc này, màn đêm bên ngoài đã đen kịt, cuồng phong gào thét, mưa rơi xối xả.

...

Giữa biển Cuồng Bạo, trong màn đêm đen kịt cùng cuồng phong gào thét và mưa rơi xối xả, một con tàu chở khách có động cơ hỗn hợp hơi nước và cánh buồm đang chạy trên tuyến hàng hải cố định.

Klein đã rời khỏi Nam Lục, dùng dáng vẻ của Dwayne Dantes để quay về vịnh Disi.

Anh đột nhiên tỉnh giấc giữa lúc con thuyền tròng trành lắc lư, bèn xoay người xuống giường, đi tới cửa sổ phòng khách của khoang hạng nhất, nhìn ra bên ngoài.

Trong bóng đêm âm u và màn mưa dày đặc, một chiếc thuyền buồm ba cột buồm đen tuyền lẳng lặng trôi qua.

Hai bên sườn tàu treo một hàng đèn bão. Con tàu dài gần trăm mét, với ba cột buồm căng những cánh buồm đen kịt.

Trên boong tàu, gần khoang thuyền, có hai ba chiếc ghế đá loang lổ cao đến vài mét, hiện không có ai ngồi.

Đây là "Hoàng Đế Đen", đây là biểu tượng của "Vua Năm Biển" Nast, "Hoàng Đế Đen"!

Trên đài quan sát của tàu chở khách, một tiếng kèn chói tai vang lên từng hồi, xuyên qua màn mưa gió đan xen, đánh thức toàn bộ hành khách.

Họ không kịp mặc quần áo, người thì vội khoác áo ngoài, người vẫn mặc nguyên đồ ngủ, kẻ thì chân trần, tất cả đều chạy vội ra cửa sổ để quan sát tình hình.

Một nửa trong số họ nhanh chóng nhìn thấy chiếc thuyền buồm ba cột buồm khổng lồ khác thường, thấy những cánh buồm đen sì, thấy những bóng người mờ ảo đang lắc lư trong bóng tối.

Kết hợp với tiếng gió rít gào, tiếng mưa rơi tầm tã, cùng bầu trời đêm không thấy sao và trăng đỏ, rất nhiều hành khách cảm thấy con tàu kia như thể vừa lái ra từ địa ngục, mang theo một sự uy nghiêm và khủng khiếp không lời nào tả xiết.

"Hoàng Đế Đen"!

Sau một thoáng bối rối và bàng hoàng, trong đầu họ đồng loạt hiện lên một cái tên.

Hễ là người từng sống một thời gian trên biển hoặc ở các thành phố cảng thuộc địa, thì ít nhiều đều biết đến con thuyền hải tặc này!

"Ôi, Gió Bão cùng tồn tại với chúng ta."

"Cầu xin Nữ Thần phù hộ!"

"Hơi Nước trên cao!"

...

Từng tiếng cầu nguyện vang lên theo bản năng, tràn ngập nỗi lo sợ và bất lực.

Những hành khách này biết rất rõ, chủ nhân của "Hoàng Đế Đen" là kẻ có tiền thưởng cao nhất trên năm biển, là vua hải tặc theo một nghĩa nào đó, là một nhân vật lợi hại, dù bị hạm đội các quốc gia bao vây tiễu trừ vẫn sống sót đến tận bây giờ. Đại bác và thuyền viên của tàu chở khách không tài nào chống cự nổi.

Điều này có nghĩa là họ sắp rơi vào tay hải tặc!

Không ít phụ nữ đã không kìm được mà bắt đầu tưởng tượng ra cảnh bị hải tặc ức hiếp, bị bán tới nơi xa xôi hẻo lánh. Có người run rẩy, có người hai đầu gối mềm nhũn, ngã phịch xuống sau cửa sổ, quỳ rạp dưới đất. Có người cuống quýt đi tìm dao găm và súng ngắn, không rõ là muốn phản kháng hay không muốn đối mặt với kết cục thê thảm nhất. Có người không tìm thấy vũ khí thì kéo luôn cả giá treo quần áo đến bên cạnh.

Biểu hiện của đám đàn ông cũng chẳng khá hơn là bao. Ngoại trừ một phần nhỏ lấy vũ khí ra định tổ chức phản kháng, thì phần còn lại hoặc sững sờ, hoặc tìm nơi trốn, hoặc mắng chửi con tàu chở khách và gã "Vua Năm Biển" chết tiệt.

Cuối cùng, giọng của thuyền trưởng được khuếch đại bằng một thiết bị nào đó, vang lên bên tai mỗi người:

"Bình tĩnh! Không cần sợ hãi!"

"Chủ nhân 'Hoàng Đế Đen' có pháp lệnh của riêng mình, không giống các hải tặc khác. Hắn và thuộc hạ chỉ cướp của cải, không làm những việc khác!"

Câu nói này được lặp lại mấy lần, các hành khách đang hoảng loạn cuối cùng cũng bình tĩnh lại, không còn sợ hãi như vừa rồi.

So với những gì họ vừa tưởng tượng, việc có thể sống sót, không bị ức hiếp đã là kết quả cực kỳ tốt rồi.

Vài chục giây sau, một bộ phận hành khách nghĩ đến tài sản mình vất vả phấn đấu bao năm mới tích góp được chút ít giờ sắp mất sạch, thật sự không cam lòng, nỗi đau khổ trào lên, bật khóc thành tiếng.

Trong đó có vài vị vay tiền làm ăn, lần này nếu không mang tiền về trả, có lẽ người nhà sẽ phải lưu lạc đầu đường xó chợ, sống qua ngày nhờ viện tế bần.

Nghĩ đến đây, họ vội vàng hành động, giấu hết tiền bạc vào những nơi có thể giấu, hy vọng giữ lại được chút nào hay chút đó. Làm xong mọi việc, họ đều nắm chặt vũ khí, chuẩn bị liều chết với đám hải tặc vào thời khắc mấu chốt.

Thú dữ bị dồn vào đường cùng còn cắn trả, huống hồ là con người?

Lúc này, rất nhiều hải tặc trên "Hoàng Đế Đen" đã tuân lệnh, đợi sẵn ở mạn thuyền, chuẩn bị nhảy sang "con mồi" kia ngay khi hai con tàu áp sát.

Thuyền phó của họ, "Tử Tước Sợ Hãi" Byrd Mustang, đang giơ kính viễn vọng một mắt lên, thờ ơ quan sát tàu chở khách đối diện, trong lòng thầm tính toán xem hai bên còn bao lâu nữa thì áp sát.

Vị đại hải tặc có tiền thưởng sớm đã vượt qua 10.000 bảng này mặc một chiếc áo sơ mi kiểu Intis có hoa văn rườm rà ở tay áo và cổ áo, khoác ngoài là áo thuyền trưởng màu đỏ thẫm, trông như đang đợi một bữa tiệc bắt đầu chứ không phải đi cướp bóc.

Đột nhiên, mắt hắn hoa lên, không còn nhìn rõ hình dáng của chiếc tàu chở khách kia nữa!

Byrd Mustang vội vàng di chuyển kính viễn vọng để tìm kiếm, nhưng ở hướng đó, ngoài những con sóng cuộn lên vì cuồng phong và một con đại bàng biển đầu đỏ đang săn cá trong màn mưa xối xả, thì chẳng còn gì khác.

Một con tàu chở khách có động cơ hỗn hợp hơi nước và cánh buồm lớn như vậy cứ thế biến mất!

"..." Ánh mắt Byrd Mustang hơi lóe lên, nhưng không thể đưa ra phán đoán chính xác.

"Thuyền đâu rồi?"

"Một con thuyền lớn như vậy đâu mất rồi?"

"Vừa rồi còn ở đây mà?"

...

Đám hải tặc trên boong tàu cũng nhận ra điều bất thường, kinh ngạc thốt lên.

Thuyền ma ư? Không, làm gì có thuyền ma nào có hình dáng này, đây là loại tàu động cơ hỗn hợp hơi nước và cánh buồm mới lưu hành mấy chục năm nay... Ảo thuật? Có kẻ dùng ảo thuật quy mô lớn để giấu con tàu chở khách kia đi? Ảo thuật ở cấp bậc này, đương nhiên phải là Bán Thần... Suy nghĩ của Byrd Mustang vừa thay đổi, hắn lập tức cất kính viễn vọng, đi về phía khoang thuyền.

Trong lúc đó, khái niệm khoảng cách dường như trở nên hỗn loạn. Quãng đường vốn không ngắn nhưng Byrd Mustang chỉ đi bảy tám bước đã tới nơi. Hắn xuống khu vực bên dưới phòng thuyền trưởng, cung kính cúi người nói:

"Bá tước, cuộc đi săn đã xảy ra chuyện bất thường."

Trên "Hoàng Đế Đen", "Vua Năm Biển" Nast luôn tự xưng là Bá tước, đây là tước vị được sắc phong bởi Đại đế Russell.

Đương nhiên, ông ta cũng công khai tuyên bố rằng sớm muộn gì mình cũng sẽ thành lập một quốc gia của riêng hải tặc, trở thành Đại Công tước, Thân vương, thậm chí là hoàng đế.

Sau một lát yên lặng, một giọng nói thâm trầm và uy nghiêm từ trong phòng thuyền trưởng truyền ra:

"Vòng qua."

"Xin tuân theo ý chí của ngài!" Byrd Mustang không hỏi lý do, trực tiếp đáp lời.

Dĩ nhiên, hắn có thể tưởng tượng ra nguyên nhân:

Bất kể có phải là ảo thuật hay không, việc có thể khiến một con tàu chở khách lớn như vậy biến mất ngay trước mắt hàng trăm hải tặc không phải là chuyện mà một người ở danh sách thấp có thể làm được. Trên con tàu kia chắc chắn có một cường giả cấp Bán Thần, hoặc sở hữu một vật phẩm phong ấn cấp Bán Thần

Đề xuất Cổ Đại: Thế Tử Quyết Chiết Kim Chi
Quay lại truyện Quỷ Bí Chi Chủ
BÌNH LUẬN
joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor rất nhiều ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện