Capella im lặng một lát rồi nói:
"Trưởng tử của Đại đế Russell tên là Charles, rất gần với cái tên này."
Không đợi "Người Treo Ngược" mở miệng, cô như thể tự nói:
"Vị vương tử này qua đời vì bệnh tật do quá sợ hãi và lo lắng, không lâu sau khi Đại đế gặp chuyện. Khi ấy, gia tộc Solon đã hy vọng có thể treo cổ và trục xuất các hậu duệ của ông ta, nhưng Giáo hội Hơi Nước đã lựa chọn tiếp nhận họ, cho họ trở thành nhân viên thần chức."
Alger hơi giật mình, khẽ gật đầu:
"Cô nghi ngờ đây là hậu duệ của vị vương tử đó?"
Ở Intis, ở Feynapotter, ở tuyệt đại bộ phận các quốc gia Bắc Lục địa, việc dùng tên hoặc tên gần giống của tổ tiên để đặt cho mình là một hiện tượng không hề hiếm gặp, nó đại biểu cho sự kế thừa vinh quang. Vì thế, gia tộc càng hiển hách thì càng có nhiều cái tên kiểu xxx Đệ Nhị, xxx Đệ Tam.
Đương nhiên, trường hợp hai người hoàn toàn không có quan hệ nhưng lại trùng tên cũng rất nhiều, nhưng "Thợ thủ công" Sharf không chỉ có mỗi cái tên, hắn còn xuất thân từ Giáo hội Hơi Nước, là người Intis, và đã đạt đến tầng cấp "Thợ thủ công".
Đối mặt với câu hỏi của "Người Treo Ngược", "Thượng tướng Ngôi Sao" Capella nhẹ nhàng gật đầu:
"Nếu có thể lấy được máu của hắn, tôi có thể xác nhận rất nhanh."
Alger hiểu rõ nguyên nhân nên không nói nhiều, chuyển sang hỏi:
"Bây giờ cô có hành động được không? Tôi có thể hỗ trợ."
Mặt kính của Capella phản chiếu ánh trăng đỏ rực từ ngoài cửa sổ chiếu vào:
"Không, tôi định quan sát thêm một thời gian nữa."
"Ít nhất chúng ta phải làm rõ, những tín đồ của 'Ánh Trăng Nguyên Thủy' này khống chế 'Thợ thủ công' Sharf rốt cuộc là vì cái gì."
"Nếu họ chỉ muốn 'Thợ thủ công' làm việc cho mình, chế tạo vật phẩm thần kỳ thì mọi chuyện sẽ rất đơn giản. Nhưng nếu có mục đích khác, vậy vấn đề có thể sẽ phức tạp hơn chúng ta dự đoán rất nhiều, cần phải chuẩn bị kỹ càng hơn."
Không hổ là "Thượng tướng Ngôi Sao"... Alger gật đầu nói:
"Tôi không thể ở lại Bayam quá lâu kẻo gây nghi ngờ. Nếu cô cần tôi hỗ trợ thì phải nhanh lên."
Sau khi nhận được câu trả lời thuyết phục từ đối phương, "Người Treo Ngược" chậm rãi đứng dậy, kéo mũ trùm lên rồi rời khỏi phòng.
Capella, người đã biết nơi ở hiện tại của "Thợ thủ công" Sharf, tháo cặp kính dày cộp xuống, day day mi tâm rồi vỗ tay nói:
"Heath, vào đi."
Trong bóng tối ở khe cửa, bóng đen đột nhiên chuyển động, mọc ra một bóng người cao gầy, xanh xao.
Hắn có chiếc mũi cao quá khổ, da mặt gần như trong suốt, trông như một người đang mang bệnh, chính là phó thuyền trưởng thứ hai của tàu Tương Lai, "Giáo chủ Hoa Hồng" Heath Doyle.
Capella nhìn về phía hắn, nói:
"Tình hình cụ thể là vậy... Tiếp theo giao cho cậu."
"Vâng, thuyền trưởng." Heath Doyle đáp lại một cách đơn giản rồi lại rút vào trong bóng tối.
Capella giơ tay phải lên, dừng lại vài giây rồi nói:
"Gần đây, gần đây tránh xa Frank ra. Thí nghiệm về nấm của hắn đang bị đình trệ, tôi lo hắn lại nảy ra ý tưởng gì mới."
...
"Bí ngẫu thứ hai của mình ở đâu..."
Klein nắm hai cành cây, liên tục lẩm bẩm nhưng không phát hiện chúng có chút chuyển động nào.
Điều này có nghĩa là việc bói toán đã thất bại, hoặc là thành phố Gulain không có bí ngẫu thứ hai cực kỳ thích hợp với anh.
Xem ra biện pháp thần bí học tạm thời vô dụng, đợi ngày mai thu dọn một chút rồi rời khỏi đây thôi... Klein thầm nghĩ, tiện tay ném cành cây vào thùng rác.
Bí ngẫu Enzo đứng bên cạnh anh, tuy không dám nhìn thẳng vào chủ nhân, chỉ có thể nhìn xuống đất, nhưng vẫn thuần thục rót một ly trà đen đưa về phía Klein.
So với trước đây, vẻ ngoài của vị "Người Thắng Cuộc" này đã bị phơi nắng đến tróc cả da, đợi quá trình này hoàn tất, hắn sẽ có được một làn da ngăm đen.
Để ngụy trang cho bí ngẫu mới, không để hắn bị người của Học phái Hoa Hồng nhận ra, Klein đã mang theo quý ngài này đi "du lịch" đến bờ biển có ánh nắng gay gắt để phơi nắng trong thời gian dài.
Đồng thời, anh còn điều khiển bí ngẫu tự cắt đi phần lớn tóc, chỉ để lại một lớp mỏng, kết hợp với việc kẻ lại lông mày, đánh phấn, tạo khối sáng tối trên mặt và đeo kính râm, Enzo trông như đã biến thành một người khác. Dù là bạn bè cực kỳ thân quen cũng khó mà nhận ra, trừ khi đó là một "Người Không Mặt".
Ngoài việc cải trang vẻ ngoài, Klein còn xử lý cả về mặt thần bí học, một là cái ôm của "Thiên Sứ Giấy", hai là mang theo còi đồng của Azik bên người.
Mặt khác, anh cũng đã bước đầu xác nhận, khả năng bị động "May Mắn" và "Tai Họa" của "Người Thắng Cuộc" không có hiệu lực, nhưng không rõ nguyên nhân là do đã trở thành bí ngẫu hay có liên quan đến sương mù xám.
Nhận lấy ly trà đen, uống một ngụm, Klein đưa mắt về phía tấm bản đồ Đông-Tây Balam đặt trên bàn trà phía trước, suy tính xem kế tiếp nên đi đâu để tìm kiếm bí ngẫu thứ hai.
Ngay lúc này, các loại màu sắc xung quanh anh đột nhiên đậm hơn, như thể vừa bị họa sĩ dùng mực đậm phác thảo lại một lần nữa.
Ngay sau đó, một bóng người hiện ra bên cạnh bí ngẫu Enzo. Ông ta đội mũ phớt lụa, mặc vest đen, dáng người trung bình, da màu đồng cổ, đôi mắt đượm vẻ tang thương, ngũ quan hiền hòa, dưới tai phải có một nốt ruồi đen nhỏ, chính là Azik Eggers.
Ngài Azik cuối cùng cũng đến... Klein đầu tiên là bất ngờ, sau đó liền chú ý tới vị trí đối phương xuất hiện là bên cạnh bí ngẫu.
Điều này khiến trong đầu anh không khỏi hiện lên một hình ảnh buồn cười:
Ngài Azik dựa vào chiếc còi đồng để định vị như lần trước, vừa đến nơi đã tóm lấy vai người mang còi đồng rồi mượn Linh giới rời đi, còn mình chỉ có thể trơ mắt nhìn, muốn đưa tay ngăn cản thì đã chậm nửa nhịp, đành phải khựng lại giữa chừng.
Azik so với lần trước dường như trầm lặng hơn một chút, ông nhìn gương mặt mới của Klein rồi nói:
"Chuẩn bị xong chưa?"
Chuẩn bị... vậy đương nhiên là chưa... Klein gượng cười, chỉ vào bí ngẫu Enzo:
"Cái găng tay kia còn đang đợi phong ấn."
Trong lúc anh nói chuyện, Enzo với làn da đỏ ửng bong tróc đã dùng tay trái đang đeo hai chiếc nhẫn "Hoa Máu" và "Lục Hoa" để tháo chiếc găng tay da người ở tay phải xuống.
Đây là "Mấp Máy Đói Khát".
Bình thường, khi không sử dụng, Klein có xu hướng để "Mấp Máy Đói Khát" ở trên sương mù xám, dù sao thì sau khi chiếc găng tay này bị đột biến, phong ấn ban đầu đã mất hiệu lực, mỗi ngày nó phải ăn một người sống, nếu không sẽ lấy người đeo làm thức ăn. Nhưng xét đến việc ngài Azik đã trả lời, có khả năng sẽ đến gặp mặt trong thời gian tới, anh cuối cùng quyết định trừ những trường hợp đặc biệt, nếu không sẽ để "Mấp Máy Đói Khát" ở thế giới thực.
Dù sao anh cũng đã dự đoán qua cảnh tượng ngài Azik đến, không muốn xuất hiện những đoạn đối thoại như:
"Cậu không phải nói cái găng tay trước đó cần phong ấn lại sao?"
"Đúng vậy, ngài chờ một chút, tôi đi vệ sinh một lát."
Hoặc là:
"Chuẩn bị xong chưa?"
"... Chưa, ngài chờ một chút, tôi đi vệ sinh."
Những hình ảnh và lời thoại tương tự, chỉ nghĩ thôi Klein cũng thấy xấu hổ và kỳ quặc. Dù không xét đến khả năng bị ngài Azik phát hiện bí mật về sương mù xám, điều này cũng sẽ khiến hình tượng của anh trong lòng đối phương sụp đổ theo một cách không thể lường trước.
Cho nên, sau khi có được bí ngẫu mới và hoàn thành việc thử "nhìn bản thân", Klein đã mang "Mấp Máy Đói Khát" đến thế giới thực, cho nó "ăn" bổ sung.
Đề xuất Cổ Đại: Ta Giả Chết Rời Đi, Kẻ Ta Từng Chinh Phục Hóa Điên Cuồng
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ