Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 1097: Người giấy biến dị

Lần này, Klein không trực tiếp đưa còi đồng Azcot lên không gian trên màn sương xám. Thay vào đó, anh dự định làm giống như lần bói toán "Thánh huy Mặt Trời biến dị" trước đây, tức là hoàn thành nghi thức thông qua hình chiếu của vật phẩm. Cách này tuy sẽ làm giảm độ chính xác, thậm chí có thể khiến việc bói toán không thu được gợi ý hữu hiệu nào, nhưng vì được màn sương xám ngăn cách, bản thân chiếc còi sẽ được bảo vệ ở mức độ cao nhất, tránh khỏi mọi tổn hại.

Anh vẫn nhớ như in, lần trước khi bói toán về nguồn gốc của chiếc tai đen đến từ "Kẻ Lắng Nghe", vật phong ấn này đã bị "Tạo Vật Chủ Chân Thật" phản kích, trực tiếp vỡ tan rồi tổ hợp lại thành một lá bùa.

Cho nên, khi nghi ngờ kết quả bói toán có khả năng chỉ đến di hài hoặc những gì "Tử Thần" để lại, chỉ đến sức mạnh thần tính của một danh sách 0 đã sa ngã từ sớm và làm thay đổi cả môi trường Biển Cuồng Bạo, Klein quyết định để còi đồng Azcot ở lại thế giới thực. Anh sẽ dùng hình chiếu để bói toán nhằm tránh nguy cơ vật phẩm quan trọng này bị hư hại, dù sao thì "Tử Thần" và "Tạo Vật Chủ Chân Thật" cũng ở cùng một đẳng cấp!

Sở dĩ Klein dám trực tiếp dùng "Grossel Du Ký" để bói toán là vì cổ thần "Rồng Không Tưởng" đã sa ngã từ rất lâu, phần lớn đặc tính tương ứng đã được kế thừa và không biết đã qua tay bao nhiêu lần. Hơn nữa, bản thân cuốn du ký lại cực kỳ bền chắc, ngay cả một đòn toàn lực của "Quyền trượng Hải Thần" cũng không thể làm nó hư hại mảy may. Tương tự, ngài "Gate" có lẽ chỉ ở cấp "Vua Thiên Sứ", lại còn đang trong trạng thái bị trục xuất và cách ly, chỉ có thể miễn cưỡng truyền đi những lời vô nghĩa chứ gần như không thể gây ra phá hoại thực chất.

Bản thân mình nếu bị thương hay ô nhiễm, còn có thể mượn sức mạnh của không gian thần bí trên màn sương xám để nhanh chóng hồi phục mà không để lại di chứng. Nhưng nếu còi đồng Azcot bị hỏng thì sẽ hỏng thật sự, không thể liên lạc với ngài Azcot, không thể dùng để thu hút sinh vật bất tử, thậm chí không thể mang theo bên người được nữa... Klein rất bình tĩnh và quen thuộc cầm lấy hình chiếu chiếc còi cùng tờ giấy ghi câu bói toán, ngả người về sau, khép hờ mắt lại rồi thì thầm trong trạng thái minh tưởng:

"Nguyên nhân chiếc còi đồng này hôm nay khác thường."

Sau bảy lần lặp lại, Klein chìm sâu vào giấc ngủ, tiến vào mộng cảnh.

Không biết qua bao lâu, anh thấy một tòa lăng mộ tối tăm lạnh lẽo, thấy những bậc thang sẫm màu kéo dài xuống dưới, thấy từng chiếc quan tài đặt xung quanh.

Những chiếc quan tài này đều mở nắp, bên trong là từng người chết, sau lưng họ mọc ra những sợi lông vũ trắng dính vết dầu vàng nhạt.

Dù đang ở trong mơ, Klein vẫn cảm thấy hình ảnh này cực kỳ quen thuộc, dường như đã từng thấy ở đâu đó.

Đúng lúc này, anh như ngửi thấy mùi hôi thối, nghe thấy tiếng thở dốc chậm rãi của một vật gì đó. Anh chỉ cảm thấy bóng tối trong lăng mộ càng thêm đặc quánh, mang lại một cảm giác tĩnh mịch đến tột cùng.

Bỗng nhiên, những lời thì thầm vô nghĩa lúc cao lúc thấp đồng thời vang lên. Những người chết có lông vũ trắng sau lưng trong quan tài đồng loạt ngồi dậy, dùng khuôn mặt nửa thối rữa nửa tái nhợt cùng nhau nhìn ra ngoài mộng cảnh!

Phập! Trái tim Klein đột nhiên mất kiểm soát, như thể bị một bàn tay vô hình tóm chặt rồi giật mạnh ra khỏi lồng ngực.

Trong quá trình đó, mộng cảnh của anh chợt vỡ tan thành từng mảnh, hóa thành hư vô.

Hình ảnh cuối cùng Klein nhìn thấy là, sau lưng những thi thể này không chỉ mọc ra lông vũ trắng, mà ở những phần còn lại trên cơ thể, còn có những chiếc ống đen mảnh gần như hư ảo, một đầu cắm vào người họ, đầu kia kéo dài đến nơi sâu nhất trong lăng mộ. Nơi đó tràn ngập một màn sương đen vô tận, sâu thẳm, đặc quánh, tà dị và lạnh như băng.

Làn sương đen chầm chậm co rút rồi lại phồng lên, phát ra âm thanh như tiếng thở dốc. Khoảnh khắc cảnh tượng và âm thanh này lọt vào mắt và tai Klein, sắc mặt anh lập tức tái nhợt, làn da bắt đầu thối rữa chảy mủ, từ lỗ chân lông mọc ra những sợi lông tơ trắng mịn dính vết dầu vàng nhạt. Cùng lúc đó, hình chiếu còi đồng Azcot trong tay anh cũng "phụt" một tiếng, nổ tung thành một đám sương đen.

Trong toàn bộ cung điện cổ xưa, chiếc bàn dài loang lổ mục nát sụp đổ, 22 chiếc ghế tựa lưng cao bị lông vũ trắng bao phủ, dường như có sinh mệnh của riêng mình.

Màn sương xám vô tận cuộn trào không một tiếng động, không gian thần bí khẽ rung chuyển, rồi tất cả nhanh chóng trở lại như cũ, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Klein ngã cạnh ghế ngồi, vội vịn vào chân bàn, chậm rãi đứng dậy, ngồi lại vào chỗ rồi thở ra một hơi thật dài.

Anh day day thái dương, theo bản năng so sánh:

"Yếu hơn 'Tạo Vật Chủ Chân Thật' và 'Mặt Trời Vĩnh Hằng', nhưng mạnh hơn ngài 'Gate'. Nhưng cũng không rõ có phải do ngài 'Gate' bị trục xuất và cách ly nên sức mạnh truyền đi được rất ít hay không."

"Mình nghĩ chuyện này làm gì, dù sao mình cũng chẳng đánh lại ai, dù có thành Bán Thần cũng vậy..."

"Đáng tiếc, không trực tiếp nhìn thấy thứ ẩn giấu sâu trong màn sương đen kia, nếu không biết đâu lại thu được chút công thức ma dược hoặc tri thức thần bí học."

Klein tiếc nuối một cách khó hiểu, đưa mắt nhìn về phía bên cạnh ghế ngồi, thấy một đám sương đen hư ảo đang lơ lửng ở đó.

Đây là những gì còn lại sau khi hình chiếu còi đồng Azcot vỡ nát.

"Không có cảm giác sức mạnh, nghĩa là không thể dùng làm bùa chú được, vậy cái này có ích lợi gì đây?" Klein chợt nảy ra một ý, từ trong đống đồ lặt vặt lấy ra một "Người giấy Thiên sứ" đã qua sử dụng, đưa nó về phía đám sương đen hư ảo.

Hai bên vừa tiếp xúc đã lập tức dung hợp vào nhau. Người giấy nhanh chóng chuyển sang màu đen sâu thẳm, sau lưng mọc ra những sợi lông vũ trắng dính vết dầu vàng nhạt.

Sự thay đổi này chỉ kéo dài một giây, người giấy lại trở về nguyên trạng, nhưng trông không đủ chân thật, có cảm giác bán hư ảo.

Ngoài ra, mặt trái của người giấy còn chi chít những hoa văn hình lông vũ.

"Cái này có thể dùng làm gì?" Klein để người giấy biến dị rơi vào lòng bàn tay mình.

Anh không dám dùng phương pháp bói toán để xác nhận hiệu quả, sợ lại một lần nữa nhìn thấy cảnh tượng trong mơ vừa rồi, bị thứ ở sâu trong màn sương đen đã có chuẩn bị kia xâm nhập vào đây.

Sau khi kiểm tra nhiều lần, Klein dựa vào kiến thức thần bí học của mình để đưa ra phán đoán sơ bộ:

"Bản thân nó không chứa sức mạnh gì, nhưng có đặc tính thực chất. Có lẽ khi dùng làm 'Người giấy thế thân' hoặc 'Người giấy Thiên sứ' sẽ tạo ra hiệu quả kỳ dị nào đó thiên về lĩnh vực tử linh."

"Cái này giống như Kèn Harmonica Mạo Hiểm Giả của mình, tuy bản thân không có sức mạnh gì nhưng lại có thể triệu hồi sứ giả mang sức mạnh đặc biệt..."

Klein lập tức cất "Người giấy biến dị" đi, bắt đầu suy luận về những hình ảnh thấy trong mơ:

"Lăng mộ tối tăm, quan tài mở nắp, người chết mọc lông vũ sau lưng, màn sương đen tràn ngập nơi sâu thẳm... Những gợi ý này dường như đều chỉ về 'Tử Thần', hoặc một vật phẩm quan trọng nào đó mà 'Tử Thần' để lại... Hoặc là, đây là kết quả của một giai đoạn nào đó trong kế hoạch tạo ra Tử Thần nhân tạo của Linh Giáo Đoàn?"

Đề xuất Hiện Đại: Xuyên Thành Vạn Nhân Hiềm Thập Niên 80, Tôi Dựa Vào Huyền Học Mà Khuynh Đảo Thiên Hạ
Quay lại truyện Quỷ Bí Chi Chủ
BÌNH LUẬN
joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

3 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor rất nhiều ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện