"Bánh nướng Disi dùng nhiều nguyên liệu hơn so với ở Backlund, lại còn hay thêm chút hương liệu địa phương. Mấy miếng đầu ăn hơi lạ miệng, nhưng khi đã quen rồi sẽ cảm thấy nó có một hương vị riêng..." Klein ngồi trong phòng khách sạn, thong thả cắn một miếng bánh nướng béo ngậy, rồi lại nhấp một ngụm trà đá ngọt mát, cảm thấy vô cùng thoải mái.
Sau khi ăn uống no nê, anh không dọn dẹp ngay mà cầm lấy chiếc mũ dạ trên ghế bên cạnh đội lên đầu.
Cùng lúc đó, chiếc găng tay bên trái của anh bỗng trở nên trong suốt, cả người cũng nhanh chóng nhạt dần rồi biến mất không tăm tích.
Klein tiến vào Linh giới, định dùng "Lữ Hành" để đến cảng Hakata ở Biển Cuồng Bạo, tìm kiếm thức ăn cho "Mấp Máy Đói Khát".
Vị trí cảng Escoson của anh tuy thuộc vịnh Disi nhưng lại không nằm trên tuyến đường ven biển nào, bởi đây là một hòn đảo, hòn đảo nằm ở cực nam của vịnh Disi. Vượt qua nó cũng đồng nghĩa với việc sắp tiến vào Biển Cuồng Bạo.
Vì vậy, Klein vừa đi về phía tọa độ định sẵn được một giây, trước mắt liền xuất hiện dị tượng:
Những luồng khí trong Linh giới gần đó tụ lại thành gió, gào thét bao trùm một khu vực rộng lớn không thấy điểm cuối. Bên trong vầng hào quang u tối, mây đen tầng tầng lớp lớp, từng tia sét mang theo cảm giác sâu thẳm xẹt qua, chiếu rọi cảnh tượng xung quanh tựa như ngày tận thế.
Giờ khắc này, Klein như thể đã đặt chân đến một đại dương bị cơn bão vĩnh hằng thống trị, nhưng anh lại biết một cách chắc chắn rằng, nơi này là Linh giới.
"Quả nhiên, giống như nhiều sách thần bí học đã đề cập, sức mạnh khổng lồ khi Tử Thần sa ngã không chỉ làm thay đổi môi trường khí hậu của các vùng biển phía nam và bắc, khiến chúng tràn ngập thiên tai, những dòng hải lưu nguy hiểm và mang cái tên Cuồng Bạo, mà còn phá vỡ rào cản giữa thực và ảo, ô nhiễm và phá hủy Linh giới tương ứng, khiến hai bên ảnh hưởng lẫn nhau... Ở khu vực Biển Cuồng Bạo, nếu cử hành nghi thức hoặc sử dụng năng lực liên quan đến Linh giới, rất có thể sẽ xảy ra sự cố bất ngờ, dẫn đến những biến hóa không thể lường trước..." Klein thầm cảm thán, dùng cảnh tượng tận mắt chứng kiến để nghiệm chứng những gì được ghi lại trong sách vở.
Theo anh thấy, nếu không phải vì vậy, các quốc gia ở lục địa phía bắc đã chẳng phải đợi đến khi Đại đế Russell tìm ra tuyến đường an toàn mới có cơ hội xâm nhập lục địa phía nam. Dù sao đối với nhiều cường giả danh sách cao mà nói, những nơi hiểm yếu theo khái niệm thông thường đều có thể trực tiếp đi vòng qua.
Tuyến đường an toàn của Russell không chỉ mang ý nghĩa về mặt địa lý, mà còn cả về mặt thần bí học!
Nói cách khác, vì Biển Cuồng Bạo và Linh giới tương ứng ảnh hưởng và chồng lấn lên nhau, Klein có thể trực tiếp tham khảo bản đồ hàng hải ở đây để đi qua những vùng thiên tai trong Linh giới.
Nhớ lại nội dung đã xem trước đó, Klein tìm được vị trí chính xác, tiến vào vùng Linh giới sâu thẳm, tối tăm kia.
Tiếng gió gào thét truyền đến từ bốn phương tám hướng, dù chỉ là dư âm cũng đủ khiến Klein cảm thấy cái lạnh buốt bắt nguồn từ sâu trong linh hồn hay cốt tủy. Điều này làm anh tin rằng, nếu mình hoạt động ở trạng thái linh thể mà không dùng lá bài "Hoàng Đế Đen", "Bạo Quân" hoặc còi đồng Azcot để gia cố, có lẽ đã phải chịu thương tổn nghiêm trọng.
Còn nếu không đi trên "Tuyến đường an toàn" mà đối mặt trực diện với cơn bão màu đen ngập tràn tử khí, anh cảm thấy dù có thân thể, phần lớn là không chịu nổi.
So với cuồng phong, những tia sét sâu thẳm kia còn nguy hiểm hơn. Chỉ một tia thôi, Klein đã nghi ngờ mình không chống đỡ nổi, còn những xoáy nước ẩn giấu và các sinh vật tuần tra lại là những mối nguy hiểm khác.
"Nơi này không có nước biển thực chất, không biết cuối những xoáy nước kia là gì..." Klein đi dọc theo tuyến đường an toàn với tốc độ không quá nhanh, thỉnh thoảng lại quan sát bốn phía để tích lũy kiến thức.
Bỗng nhiên, anh thấy một sinh vật kỳ dị.
Nó là một sinh vật mập mạp khổng lồ được tạo thành từ vô số đầu lâu xương sọ, kéo theo một cây liềm đao cực lớn giữa cơn bão màu đen.
Những chiếc đầu lâu này có cái xám trắng, có cái xám đen, lớn nhỏ không đều, chủng tộc cũng khác nhau, chúng chồng chất lên nhau tạo thành thân thể, tứ chi và đầu của sinh vật.
Gần như cùng lúc Klein nhìn thấy sinh vật kỳ dị, nó cũng phát hiện ra anh. Toàn bộ đầu lâu đồng loạt chuyển động, trong những tiếng răng rắc mà gió rít cũng không thể át đi được, chúng nhất tề nhìn lại.
Vô số hốc mắt sâu hoắm chi chít hướng về phía anh.
Trán Klein giật giật, anh lập tức dùng năng lực "Lữ Hành", trực tiếp lướt qua nơi này để tiến vào đoạn tiếp theo của tuyến đường an toàn.
Mà ở dưới mặt biển hư ảo gần đó, từng cánh tay máu chảy đầm đìa vươn ra, từng chiếc xúc tu màu xanh đen hư ảo vung vẩy.
...
Bên ngoài thành Bạc Trắng, một tòa lăng mộ màu đen cắm ngược xuống mặt đất, trông như một Kim Tự Tháp đảo ngược.
Lúc này, trong tất cả các kẽ gạch của lăng mộ đều mọc ra từng cụm thực vật màu đen li ti, ngay cả cánh cửa đá nặng trịch ở lối vào cũng bị ăn mòn.
Colin Iliad lưng đeo song kiếm, đang cùng hai vị trưởng lão khác của "Nghị Sự Đoàn Sáu Người" đứng ngoài cửa, quan sát con đường dốc thoai thoải dẫn sâu vào lòng đất.
Lovya với mái tóc xoăn màu xám bạc lẳng lặng nhìn một lúc rồi nói:
"Hẳn là được rồi."
So với trạng thái tinh thần luôn thay đổi thất thường trước đây, vị trưởng lão "Người Chăn Cừu" này giờ đây lại vô cùng trầm tĩnh, không có chút gì khác thường, đôi mắt xám nhạt nội liễm mà sâu thẳm.
Colin khẽ gật đầu, lần lượt lấy ra một lọ thuốc từ hai chiếc túi nhỏ bên hông, mở nắp rồi uống cạn.
Đôi mắt xanh nhạt của ông ta nhanh chóng sáng lên, trên làn da không một nếp nhăn, các mạch máu nổi lên, nhuốm một màu trắng bạc.
Ngay sau đó, vị Thủ lĩnh này rút ra một thanh kiếm thẳng, dùng dầu màu bạc bôi lên bề mặt.
Trong lúc ông ta từng bước chuẩn bị, một vị trưởng lão khác của "Nghị Sự Đoàn Sáu Người", Huete Chirmont, cũng đang làm việc tương tự.
Người này đầu trọc, trên đỉnh đầu có xăm một phù hiệu màu lam sậm, thân cao gần 2m. Nhìn bề ngoài không quá 45 tuổi, nhưng thực tế đã gần 80. Ông ta cũng là một "Kẻ Săn Ma" danh sách 4, một tồn tại cấp Bán Thần, một trong những trụ cột chính của thành Bạc Trắng.
Ở thành Bạc Trắng, vì không thiếu vật liệu chính, cư dân lại hiểu rõ "Cách Sắm Vai" và có đủ kinh nghiệm chiến đấu, nên việc thăng cấp ở các danh sách thấp và trung tương đối đơn giản. Người phi phàm danh sách 6 có số lượng khá nhiều, nhưng từ danh sách 5 trở đi, do các vấn đề về nghi thức, số lượng người phi phàm bắt đầu giảm mạnh. Đến danh sách 4, một bước ngoặt về chất, mỗi thế hệ chưa chắc đã có một người xuất hiện.
Huete Chirmont không dùng song kiếm chính thống của "Kẻ Săn Ma" để các loại dầu khác nhau có thể phát huy tác dụng cùng lúc, nhằm ứng phó với nhiều tình huống phức tạp hơn. Vũ khí của ông ta là một cây chùy dài màu rỉ sét, sau lưng mang một cây cung lớn trông còn đồ sộ hơn cả thân hình của ông ta, tựa như một Người Khổng Lồ thu nhỏ bước ra từ trong tranh vậy.
Cây cung lớn kia là một vật phẩm thần kỳ có tác dụng phụ không quá lớn, được ghi lại trong sử sách của thành Bạc Trắng. Nó được đặt tên sau khi dùng nó bắn chết một con cự long cấp Bán Thần:
"Cung Săn Rồng"!
Làm xong xuôi công tác chuẩn bị, Huete đặt cây chùy lớn màu rỉ sét xuống đất nghe một tiếng "thịch", sau đó lấy cây cung lớn xuống, chậm rãi kéo dây.
Đề xuất Huyền Huyễn: Độc Bộ Thiên Hạ: Đặc Công Thần Y Tiểu Thú Phi
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ