Sau khi giải quyết xong xuôi vấn đề và rửa tay, anh vừa xoay người rời khỏi nhà vệ sinh để trở lại đại sảnh thì bỗng thấy một bóng người.
Bóng người nọ đứng ở nơi ánh sáng ảm đạm, mặc một chiếc trường bào đen thẫm, đôi mắt tô màu xanh lam cùng gò má ửng hồng, thoạt nhìn tựa như một bóng ma lướt ra từ nhà xác.
Dailey... Klein dĩ nhiên nhận ra đối phương, lập tức giả vờ giật mình.
Dailey đi vài bước, ngẩng đầu, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt Dwayne Dantes, cô nhoẻn miệng cười nói:
"Ánh mắt và khí chất của ông rất giống một người bạn của tôi, nhất là ánh mắt."
Klein lập tức tỏ ra thoải mái, bật cười nói:
"Thưa cô, nếu chúng ta hoán đổi giới tính, đây sẽ là một lời bắt chuyện kinh điển đấy."
Ánh mắt Dailey không hề dịch chuyển, cô cất tiếng cười ha hả:
"Không cần hoán đổi đâu, giới tính chẳng thể nào thay đổi được định nghĩa của hành vi này.
"Có điều, hiện tại tôi không có ý đó. Tôi đến đây chỉ vì ánh mắt của ông thực sự khiến tôi nhớ đến người kia."
Đối thoại với Dailey quả thật có chút khó đỡ... Không thể để cô ta nắm thế chủ động, nếu không, cô ta có lẽ sẽ phát hiện ra Dwayne Dantes không phải là một quý ông sành sỏi, một cao thủ tình trường, mà chỉ là một kẻ thiếu kinh nghiệm sẽ trở nên mất tự nhiên trước một người phụ nữ quyến rũ... Mình phải giành lại thế chủ động, dẫn dắt câu chuyện... Klein chợt nảy ra ý tưởng, với vẻ nửa đùa nửa thật, anh hỏi thẳng:
"Thưa cô, có phải cô thích người bạn kia không?"
Dailey ngẩn ra một giây, rồi nhướng mày, cúi đầu cười nói:
"Đây chẳng phải chuyện gì cần che giấu.
"Giá như anh ta có thể được như ông thì tốt rồi, dũng cảm và chủ động khi đối mặt với phụ nữ, biết cách tạo ra bầu không khí mập mờ, nói không chừng con của chúng tôi đã có rồi cũng nên.
"Đáng tiếc, anh ta là một kẻ bảo thủ, nói chuyện với tôi chỉ biết bàn chuyện công việc và kinh nghiệm. Chỉ cần tôi ám chỉ một chút, đùa giỡn một chút, anh ta lại tỏ ra vô cùng mất tự nhiên, luôn tìm cớ rời đi. Trông anh ta thì già dặn, tóc tai thì không biết chăm sóc, trí nhớ thì tồi, ngay cả sinh nhật của tôi cũng quên mất. Nghĩ đến anh ta, tôi lại vừa tức vừa giận, chỉ hận không thể lôi thẳng anh ta lên giường, trói chặt hai tay vào thành giường..."
Ánh mắt Klein u trầm nhìn đỉnh đầu Dailey, anh thở dài cắt ngang lời cô:
"Thưa cô, cô nói nhiều quá rồi."
Dailey ngẩng đầu lên, nụ cười vẫn y hệt như trước:
"Tôi lại nghĩ ông sẽ muốn đào sâu hơn một chút về vấn đề này."
Klein nở nụ cười:
"Vậy tại sao cô không biến ý tưởng đó thành hành động? Nhìn cô, tôi biết cô không phải người phụ nữ chỉ biết nói suông."
Dailey "à" một tiếng:
"Ông đoán xem."
Ngay sau đó, cô gật đầu:
"Cảm ơn ông vì đã không cho rằng tôi làm phiền."
Nói rồi, cô xoay người, đi về phía phòng nghỉ lớn của nhóm "Găng Tay Đỏ". Klein khẽ nhếch mép, lắc đầu rồi đi về phòng riêng của mình.
Đi đến cửa phòng nghỉ lớn, ánh mắt Dailey chợt dừng lại trên một đôi giày da không dây ở phía trước.
Ánh mắt cô theo đó dời lên, phản chiếu hình ảnh Leonard Mitchell tóc đen mắt xanh.
Leonard nhìn Dwayne Dantes tiến vào phòng riêng, anh hạ giọng nói:
"Ông ta có rất nhiều bí mật, không hề đơn giản."
Dailey cười khẽ gật đầu:
"Tôi biết."
Nói xong, cô thản nhiên bước qua Leonard Mitchell, đi vào phòng nghỉ lớn.
Đi được vài bước, cô chậm lại, rồi lại thoáng cúi đầu.
Leonard vẫn đứng ở cửa, nhìn ngọn đèn bên ngoài hắt xuống một cái bóng dài, lặng lẽ thở hắt ra.
Trong phòng riêng, Klein đứng cạnh cửa, tay phải đưa lên day day hai bên thái dương, bất động như một pho tượng.
...
Thành Bạc Trắng, nhà Berg.
Dereck ngồi trên ghế, vừa cắn miếng bánh mì nướng làm từ bột cỏ Hắc Diện, vừa thầm điểm lại những việc mình cần làm nhưng vẫn chưa hoàn thành:
"Tư liệu về 'Tà Thuật Quỷ Dị' mà ngài 'Thế Giới' cần vẫn chưa hỏi được... Công trạng để đổi lấy đặc tính phi phàm Vampire Sequence 5 vẫn còn thiếu không ít... Bạn bè mới có ba người, vẫn chưa đủ nhiều... Chuyện về lăng tẩm của cựu Thủ tịch cũng chỉ có chút manh mối..."
Trong lúc những ý nghĩ lướt qua, Dereck lấp đầy bụng, cởi áo, lấy ra một cái lọ miệng rộng mài từ đá, dùng thứ chất lỏng sền sệt màu đen bên trong bôi lên những vết bầm trên người.
Tuy xung quanh Thành Bạc Trắng, cỏ Hắc Diện là loại duy nhất có thể ăn được, nhưng thực vật không chỉ có một loại này. Chúng có vô số chủng loại kỳ lạ, dựa vào các loại năng lực khác nhau để sinh sôi nảy nở trong môi trường không có mặt trời, chỉ có sấm chớp và bóng tối. Một trong những truyền thống của Thành Bạc Trắng chính là lựa chọn các loại thực vật khác nhau, kết hợp với nội tạng của những quái vật tương ứng để bào chế ra các loại thuốc mỡ. Thứ này cực kỳ hiệu quả trong việc chữa trị phần lớn vết thương và bệnh tật, giúp đa số cư dân không phải mất mạng vì những vấn đề nhỏ nhặt.
Đây chính là thành quả của các thế hệ "Kẻ Săn Ma", họ đã mang những công thức thuốc, thánh cao, tinh dầu thần kỳ thu được thông qua ma dược, không ngừng đơn giản hóa và chuẩn hóa chúng thành những sản phẩm cho dân thường!
Bôi xong thuốc mỡ, trên người tỏa ra mùi tanh nồng khó ngửi, Dereck vừa định mặc áo lại thì bỗng nghe thấy tiếng gõ cửa thình thịch.
Cậu theo bản năng căng thẳng, vớ lấy cây chùy "Lôi Thần Rống Giận" đang quấn quanh những tia điện màu xanh lam u tối, cẩn thận tiến lại gần cửa, sẵn sàng đánh chết bất cứ con quái vật nào nhảy ra từ trong bóng tối.
"Ai?" Dereck trầm giọng hỏi.
Bên ngoài truyền đến một giọng nói hơi khàn:
"Valer."
Cùng lúc đó, những luồng sáng trong vắt chiếu rọi qua khe cửa và cửa sổ, đó là năng lực của "Kỵ Sĩ Bình Minh".
Dereck bình tĩnh lại, mở cửa ra và gọi:
"Valer, hôm nay không phải cậu dẫn đội đi tuần tra sao?"
Valer cao 2m2, là người bạn mới của Dereck, cũng là người bạn thân nhất của cậu, bởi vì đối phương luôn biết kiềm chế sức mạnh của mình và rất quan tâm đến bạn bè.
Mặt khác, khu vực tuần tra gần đây, bao gồm cả lăng tẩm của cựu Thủ tịch, đều do tiểu đội của Valer phụ trách.
Valer có mái tóc màu nâu nhạt giống Dereck, để một chòm râu rậm, hoạt động yêu thích nhất là chiến đấu. Nghe vậy, anh ta cười nói:
" 'Nghị Sự Đoàn Sáu Người' vừa ra lệnh cho tiểu đội của tôi tránh xa khu vực lăng tẩm của cựu Thủ tịch, mà đó lại là điểm cuối cùng trong nhiệm vụ tuần tra của chúng tôi.
"Đi thôi, ra sân huấn luyện, luyện tập một chút!"
"Nghị Sự Đoàn Sáu Người" cố tình để đội tuần tra tránh xa khu vực đó sao? Lẽ nào hôm nay họ sẽ mở cánh cửa lớn của lăng tẩm cựu Thủ tịch? Không biết sẽ có chuyện gì xảy ra... Hy vọng Trưởng lão Lovya không có âm mưu gì... Dereck sửng sốt, lập tức nảy sinh vài liên tưởng, nhưng lại không biết mình có thể làm gì.
Ngay lúc cậu đang do dự mặc lại quần áo, chuẩn bị ra ngoài đến sân huấn luyện cùng Valer, một bóng người hiện ra từ bóng tối trên con đường, cất tiếng nói:
"Dereck Berg, Thủ tịch bảo cậu đến Mái Vòm gặp ngài ấy."
Đề xuất Hiện Đại: Đã Nói Cùng Nhau Trồng Trọt, Sao Ngươi Lại Lén Đi Ngự Thú?
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ