Nói xong, chiếc xe nôi màu đen lùi vào bóng tối trong gương, mọi thứ lại trở về như cũ.
Amon oán hận "Tạo Vật Chủ Chân Thật" ư? Mình ngày càng nghi ngờ "Tạo Vật Chủ Chân Thật" chính là kẻ đã tham gia xâu xé vị Thần Thái Dương Cổ đại, là Thiên Sứ Gió Bão, là đứa trẻ hắc ám đứng giữa Thuần Bạch Thiên Sứ và Thiên Sứ Trí Tuệ... Klein hít sâu một hơi, tiến lên hai bước rồi vặn vòi nước rửa tay.
...
Chạng vạng, tại Câu lạc bộ Sĩ quan xuất ngũ Đông Byron.
Klein không vội đi gặp Đại tá Calvin mặt lừa. Sau khi cất chiếc vali da chứa 10.000 bảng vào két sắt, anh đi theo Nghị viên Macht để thưởng thức những món ăn hảo hạng của câu lạc bộ.
Nơi đây chủ yếu phục vụ đặc sản Nam Đại Lục, có bánh mì phô mai bột sắn, kem nước ép mâm xôi tím, các loại súp hải sản đậm vị nước cốt dừa và dầu cọ, nội tạng bò hầm tiêu, cà chua và hành tây, thịt nướng Hagati, súp thung lũng Paz, thịt cốt lết và mực nướng.
So với những nơi khác, nguyên liệu ở đây cực kỳ xa hoa, hương vị cũng thuần chất phong vị Nam Đại Lục. Klein ăn uống vô cùng thỏa mãn, nếu không phải giữ gìn hình tượng, anh nghĩ cứ một miếng thịt nướng Hagati lại kèm một muỗng kem nước ép mâm xôi tím thì chắc chắn sẽ tuyệt vời vô cùng.
Quả nhiên, mình vẫn thích những món ăn đậm vị hơn... Thứ làm mình hài lòng nhất hôm nay là ly rượu khai vị kia. Nếu không phải Nghị viên Macht thuận miệng nói một câu, mình còn tưởng đó là một loại nước trái cây nhạt vị... Chất lỏng màu vàng nhạt ngâm hai lát chanh, thả mấy viên đá vụn, vị ngọt xen lẫn chút chua, không hề có vị cồn, vừa mát lạnh ngon miệng lại có thể làm cơ thể ấm lên... Klein đặt nĩa xuống bàn, thầm hồi tưởng lại trải nghiệm tuyệt vời vừa rồi.
Lúc này, Nghị viên Macht từ nhà vệ sinh trở về, mỉm cười cúi người ghé vào tai Dwayne Dantes nói:
"Vẫn là căn phòng cũ."
"Tốt." Klein thuận thế đứng dậy, vào căn phòng có két sắt lấy ra chiếc vali da chứa 10.000 bảng tiền mặt, sau đó mới tới căn phòng lần trước đã gặp Đại tá Calvin.
Calvin mặt lừa đã đợi sẵn ở đó. Gã liếc nhìn chiếc vali da trong tay Dwayne Dantes, mỉm cười đứng dậy:
"Ngài quả là một quý ông hành động dứt khoát.
"Tôi vô cùng ngưỡng mộ thái độ làm việc này."
Gã vừa nói vừa vươn tay phải ra bắt tay Dwayne Dantes với mái tóc hoa râm.
Klein liền đưa chiếc vali da cho đối phương, khiêm tốn đáp lại:
"Là một thương nhân, nếu thấy cơ hội kiếm tiền béo bở mà không quyết đoán, không nhanh nhạy, vậy chỉ có thể nói là anh ta không hợp với nghề này."
Calvin ngồi xuống lại, mở chiếc vali da ngay trước mặt Dwayne Dantes và Nghị viên Macht, đếm qua loa những cọc tiền mặt được xếp ngay ngắn.
Gã nhanh chóng xác nhận, đóng vali lại rồi ngẩng đầu nhìn Dwayne Dantes đã ngồi xuống đối diện, hỏi:
"Ngài có ý tưởng gì về chi tiết giao dịch cụ thể không?"
Klein cố tình tỏ ra đang sắp xếp lại suy nghĩ, đợi vài giây mới nói:
"Tôi muốn đến Nam Đại Lục, đến Tây Byron."
Thấy Đại tá Calvin và Nghị viên Macht đều tỏ ra khá kinh ngạc, anh giải thích thêm:
"Có một số việc không tiện thực hiện khi mang theo một lượng lớn vũ khí quân dụng. Để giao dịch diễn ra thuận lợi, việc chuẩn bị trước là không thể thiếu.
"Ha ha, tôi phải coi trọng chuyện này, đây là một thương vụ trị giá hàng chục ngàn bảng.
"Ý của tôi là, tôi sẽ đến Tây Byron trước để liên lạc với khách hàng, dọn dẹp mọi trở ngại. Đến thời gian đã hẹn, tôi sẽ gửi điện báo cho ngài để tới biên giới Đông Byron nhận hàng."
Đại tá Calvin trầm ngâm một lúc rồi nói:
"Sau ngày 20 tháng 6, ngài có thể gửi điện báo cho tôi. Chúng tôi sẽ cho ngài thông tin cụ thể. Tóm lại, sau khi nhận được điện báo, tôi sẽ lập tức thông báo cho sĩ quan bên đó để họ cung cấp ám hiệu và mật mã cho người của ngài đến kho hàng.
"Ừm... Trong khoảng thời gian này ngài có cần chúng tôi cung cấp nhân viên hỗ trợ bảo vệ không? Ngài chuẩn bị khi nào xuất phát?"
Tôi chỉ muốn đến Tây Byron tìm một nơi không có Học Phái Hoa Hồng, còn những việc khác cứ để Danis lo... Khi nào xuất phát? Đương nhiên là mình muốn đi ngay trong hôm nay và đến nơi ngay trong hôm nay, nhưng như vậy sẽ bị nghi ngờ... Klein cân nhắc hai giây rồi nói:
"Tạm thời không cần. Ở Nam Đại Lục, những nhân viên hỗ trợ như vậy lại là nhân tố chính gây ra xung đột. Yên tâm, tôi không thiếu bạn bè ở Tây Byron, trong tình huống không mang theo hàng hóa giá trị, an toàn vẫn có thể đảm bảo.
"Về vấn đề khi nào đi, câu trả lời của tôi là, càng nhanh càng tốt."
Đại tá Calvin suy nghĩ gần một phút, rồi chậm rãi gật đầu:
"Sau bữa tối ngày mai, tôi sẽ cho người đến đón ngài. Quân đội có một khinh khí cầu vận chuyển vật tư và nhân sự đến vịnh Disi, từ đó đi thuyền đến Nam Đại Lục cũng rất gần. Nếu thuận lợi thì chỉ mất hai, ba ngày là tới. Dù có gặp bão phải đi đường vòng an toàn hơn thì cũng sẽ đến nơi trong vòng một tuần."
"Cảm ơn ngài." Klein thành khẩn đứng dậy cúi chào.
Theo anh thấy, đi cùng quân đội rời khỏi Backlund là một lựa chọn đủ an toàn, sẽ không bị ai nghi ngờ.
Sau khi bàn bạc thêm một vài chi tiết, Klein đứng dậy cáo từ, cùng Nghị viên Macht quay lại sảnh chính, chuẩn bị rời đi.
Trong sảnh chính, bên cạnh bàn tiệc đứng, gần mười người đàn ông mặc quân phục hoặc thường phục đang cầm ly rượu tụ tập lại, tán gẫu về những lời đồn đại.
Klein lướt mắt qua, đột nhiên cảm thấy một bóng người trong số đó có chút quen thuộc.
Người nọ cao khoảng trên 1m85 nhưng chưa tới 1m9, cánh tay hơi dài, hai chân có phần vòng kiềng, bờ vai rộng và dày khiến bộ vest đen trông có vẻ hơi căng.
Đây là... Trong lúc suy nghĩ của Klein xoay chuyển, tinh thần anh bỗng căng thẳng tột độ, anh đã nhớ ra cảm giác quen thuộc này đến từ đâu:
Đây là vị Bán Thần đã gặp mặt "Thuyền Trưởng Điên" Connors đêm đó!
Là vị Bán Thần bị nghi ngờ đang phục vụ cho một phe phái nào đó của hoàng gia, kẻ chủ mưu đứng sau vụ buôn người!
Mặc dù lúc đó vị cường giả cấp cao này mặc áo choàng đen và dùng năng lực gây nhiễu bói toán để che giấu dung mạo, nhưng Klein vẫn ghi nhớ rất rõ đặc điểm hình thể của gã.
Đây là sở trường của một "Người Không Mặt"!
Trong khoảnh khắc đó, ánh mắt vốn đang lướt qua một cách tùy ý của Klein chợt khựng lại, dán chặt vào bóng người quen thuộc kia.
Anh chợt nhận ra biểu hiện của mình có chút bất thường, và đối với linh cảm của một Bán Thần, đây là một sơ hở không thể nào bị bỏ qua.
Cơ lưng căng cứng, vô số ý nghĩ lóe lên trong đầu Klein như những tia lửa điện.
Anh không đột ngột dời mắt đi theo phản xạ, mà vẫn tiếp tục nhìn về phía vị Bán Thần bị nghi ngờ thuộc đường tắt "Hoàng Đế Đen" kia, rồi mỉm cười nói với Nghị viên Macht:
"Đến nơi này quả nhiên không chỉ có sĩ quan đã xuất ngũ."
Đây là một câu nói thừa thãi, nghe qua thì như đang quan sát nhưng thực tế lại chẳng có ý nghĩa gì.
Nghị viên Macht ha ha cười:
"Bất kỳ câu lạc bộ nào khi phát triển đến cuối cùng đều sẽ vượt qua giới hạn ban đầu của nó."
Câu trả lời của ông ta nghe như không nói gì, nhưng nếu ngẫm kỹ lại khiến người ta cảm thấy dường như ông ta đã nói điều gì đó, hoặc là một điều hoàn toàn trái ngược.
Lúc này, vị quý ngài vai rộng tay dài trong bộ vest đen cũng tự nhiên quay đầu lại, nhìn về phía hai người họ. Gã thấy vị phú hộ đã quyên góp 15.000 bảng kia vừa hay đang nhìn về phía nhóm mình, đồng thời thì thầm gì đó với Nghị viên Macht bên cạnh.
Đề xuất Huyền Huyễn: Tại Mạt Thế, Ta Cùng Tang Thi Vương Sát Phá Thiên Hạ
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ