Chương 433: Tiểu Phượng Hoàng phá xác
Trong không gian u huyền của Hồng Liên Nghiệp Hỏa, từng đóa sen lửa đỏ thẫm nở rộ giữa hư không, tỏa ra hơi thở vừa nóng bỏng thiêu đốt, vừa lạnh lẽo thấu xương. Đây là nơi cực hạn của sự thanh tẩy, nơi mà mọi tội nghiệt đều phải hóa thành tro bụi dưới ngọn lửa nghiệp chướng vĩnh hằng.
Ninh Ngộ Châu đứng giữa biển lửa, tà áo bào tung bay theo từng đợt sóng nhiệt, đôi mắt thâm trầm quan sát những biến chuyển nhỏ nhất của không gian. Bên cạnh hắn, Văn Kiều đang cẩn trọng ôm lấy quả trứng Phượng Hoàng. Ánh sáng từ lớp vỏ trứng lúc mờ lúc tỏ, dường như đang cộng hưởng với nhịp đập của Hồng Liên Nghiệp Hỏa, khao khát được hấp thụ tinh hoa của trời đất để tìm đường phá kén.
Bỗng nhiên, từ sâu trong bóng tối vô tận, những luồng hắc khí tà ác cuồn cuộn kéo đến như thủy triều đen kịt. Chúng rít gào, mang theo oán niệm tích tụ từ muôn đời, điên cuồng lao vào tấn công vùng đất thanh khiết này. Sự hiện diện của hắc khí khiến không gian rung chuyển, che mờ đi ánh hào quang đỏ thắm của sen lửa.
Ngay lúc vạn phần nguy cấp, một tiếng rồng ngâm vang vọng thiên địa, xé toạc màn đêm u tối. Vẫn Long hiện thân với thân hình vạn trượng, lân phiến lấp lánh như tinh tú, khí thế hùng hồn trấn áp bát phương. Cùng lúc đó, Tiểu Kỳ Lân cũng đạp lên tường lửa mà tới, đôi mắt thần thú rực sáng, tỏa ra uy áp thần thánh khiến lũ hắc khí phải run rẩy lùi bước.
Vẫn Long vươn mình, đôi vuốt sắc sảo xé tan những cụm hắc khí đang lởn vởn xung quanh. Nó đã lập hạ khế ước với Hồng Liên Nghiệp Hỏa, dùng linh hồn và sức mạnh của mình để bảo vệ sự bình yên cho nơi này, và hơn hết là bảo vệ sinh linh nhỏ bé đang dần thành hình trong quả trứng kia. Mỗi cái quẫy đuôi của nó đều mang theo uy lực dời non lấp bể, khiến tà ma ngoại đạo tan thành mây khói.
Tiểu Kỳ Lân đứng trên đỉnh một đóa sen lớn, hơi thở gấp gáp, ánh mắt tràn đầy lo âu nhìn về phía vùng tối sâu thẳm. Nó khẽ gầm gừ, giọng nói truyền âm vang lên trong tâm thức của mọi người: "Thận trọng! Ta cảm nhận được một nghiệt sát chi vật đang dần thành hình. Sự oán hận của thế gian đang tụ hội về đây, nó muốn mượn hơi thở của Phượng Hoàng để tái sinh thành một thực thể đại hung đại ác."
Lời cảnh báo vừa dứt, hắc khí lại một lần nữa bùng nổ dữ dội hơn trước. Cuộc chiến giữa ánh sáng thanh tẩy và bóng tối tà ác diễn ra vô cùng khốc liệt. Ninh Ngộ Châu và Văn Kiều không hề lùi bước, họ đứng đó như những hộ pháp kiên cường nhất, che chở cho mầm sống duy nhất giữa chiến trường hỗn mang.
Giữa những tiếng gầm thét của quỷ dữ và tiếng rồng ngâm oai nghiêm, một âm thanh thanh thúy đột ngột vang lên: "Rắc!"
Tiếng động nhỏ bé ấy như xuyên thấu qua mọi tạp âm, khiến cả không gian dường như ngưng đọng lại. Trên bề mặt quả trứng Phượng Hoàng, một vết nứt nhỏ xuất hiện, tỏa ra thứ ánh sáng hoàng kim rực rỡ đến mức khiến lũ hắc khí phải thét lên đau đớn rồi tan biến. Một hơi thở của sự sống mới, thuần khiết và mạnh mẽ, bắt đầu lan tỏa khắp Hồng Liên Nghiệp Hỏa.
Vẫn Long và Tiểu Kỳ Lân nhìn nhau, trong đôi mắt của những vị thần thú cổ xưa ấy thoáng hiện lên một tia cảm khái. Tại sao họ lại dấn thân vào trận chiến này? Tại sao lại chấp nhận đánh đổi để bảo vệ chúng sinh? Có lẽ, chính là vì khoảnh khắc này, vì sự khởi đầu của một hy vọng mới giữa đống tro tàn của diệt vong.
Từng mảnh vỏ trứng rơi xuống, hòa tan vào ngọn lửa đỏ thẫm. Một tiếng kêu non nớt nhưng đầy uy lực vang lên, báo hiệu sự ra đời của vương giả loài chim. Tiểu Phượng Hoàng cuối cùng cũng đã phá xác mà ra, mang theo ánh sáng của sự cứu rỗi, rực cháy giữa lòng nghiệp hỏa mênh mông.
Đề xuất Cổ Đại: Trở Thành Thái Tử Phi, Ta Thắng Lợi An Nhàn