Tôi lẳng lặng lo liệu tang lễ cho cha.
Những người từng được ông giúp đỡ đều đến tiễn đưa, nhưng cũng không thiếu những kẻ không mời mà tới. Đó là người nhà của những tên tội phạm đã bị cha tôi đưa vào ngục tối, chúng nhân cơ hội này để đến gây rối, trút giận. Dù có các đồng nghiệp của cha hỗ trợ, nhưng trong lúc hỗn loạn, tôi vẫn bị người ta tát mấy cái đau điếng vào mặt.
May thay, cuối cùng cha cũng được hỏa táng thuận lợi. Suốt cả quá trình ấy, tôi vẫn không tài nào gọi được cho Trịnh Nam Huyền.
Khi tôi lê lết thân xác rã rời về đến nhà, Trịnh Nam Huyền đã ở đó. Anh ta nhìn kỹ tôi một lượt rồi bỗng nhiên bật cười: Tư Vũ, cô bị làm sao thế này? Muộn thế này rồi còn trang điểm, nhìn xem cô vẽ vời thành cái dạng quỷ quái gì thế kia, phấn hồng đánh quá tay rồi, đỏ rực cả mặt!
Nặc Nặc người ta chẳng bao giờ trang điểm cả. Tư Vũ, sau này cô đừng tô vẽ nữa, dù có cố thế nào cô cũng chẳng thể đẹp bằng Nặc Nặc đâu.
Tôi đưa tay chạm lên gò má mình, cảm giác bỏng rát xộc tới tận tim. Lồng ngực như bị thứ gì đó đâm xuyên qua, vừa chua xót vừa đớn đau khôn tả.
Anh ta thản nhiên nói tiếp: Cha đâu rồi? Tôi có tập tài liệu này, bảo ông ấy xem giúp tôi một chút.
Tôi nhìn anh ta bằng ánh mắt vô hồn: Chiếc cặp tài liệu anh lấy đi đâu rồi?
Trịnh Nam Huyền nhíu mày lườm tôi một cái: Chỉ là cái cặp rách thôi mà, có gì quan trọng đâu? Không phải cô lại đang ghen đấy chứ, thấy cô cứ bám riết không buông thế này thật mệt mỏi. Thôi được rồi, tôi biết rồi, sau này tôi sẽ về sớm hơn là được chứ gì!
Gọi cha ra đây đi, bảo ông ấy xem giúp tôi tập hồ sơ này, việc này quan trọng lắm!
Tôi gằn giọng, âm thanh lạc đi vì uất nghẹn: Tôi hỏi anh, cái cặp đâu? Anh đã hứa sẽ trả lại cho tôi mà! Đưa đồ đây!
Trịnh Nam Huyền lại lảng tránh sang chuyện khác: Cha ngủ rồi à? Cũng đúng, người già tầm tuổi này thường ngủ sớm.
Anh ta ngáp dài một cái rồi chìa tập hồ sơ ra trước mặt tôi: Sáng mai cha dậy thì cô nhớ đưa cho ông ấy nhé! Tôi đã hứa chắc chắn với Nặc Nặc rồi, ngày mai phải đưa lại kết quả cho cô ấy đấy!
Tôi liếc nhìn chữ ký của An Nặc Nặc trên tập tài liệu, chỉ thấy nực cười đến cực điểm. Anh ta lại dám bắt cha tôi đi giúp đỡ cho kẻ thù của ông.
Tôi túm chặt lấy tay áo Trịnh Nam Huyền, anh ta bực bội gạt ra: Tôi thật sự không hiểu nổi, chỉ là cái cặp cũ nát, cô và cha cô có cần phải diễn kịch quá lên thế không? Ông ấy còn hớt hải gọi điện đòi tôi trả cặp bằng được! Chẳng phải là muốn kiểm tra xem tôi và Nặc Nặc đang làm gì sao?
Tôi nói cho các người biết, tôi và Nặc Nặc hoàn toàn trong sạch, các người có thể dành cho tôi chút tôn trọng và thấu hiểu được không!
Mặt tôi tái mét, run rẩy hỏi lại: Cha tôi đã gọi điện cho anh? Ông ấy đi tìm anh để lấy cặp sao? Vậy cái cặp đó đâu rồi?
Ánh mắt Trịnh Nam Huyền bắt đầu né tránh: Cái đó... đều tại cô cứ gọi điện liên tục làm máy tôi hết pin, chưa kịp nói rõ địa chỉ thì máy đã tắt ngóm rồi...
Tôi không kìm nén được nữa, vung tay tát mạnh vào mặt anh ta hai cái liên tiếp.
Cha tôi ra ngoài tìm anh ta, tìm chiếc cặp đó nên mới gặp tai nạn! Chính anh ta đã gián tiếp hại chết cha tôi. Anh ta dùng một chiếc cặp tài liệu để xoay vần hai cha con tôi như những quân cờ trong trò đùa của mình.
Tôi nghiến răng, túm chặt lấy cổ áo anh ta: Trịnh Nam Huyền, anh thật sự đáng chết!
Tôi đã dặn anh bao nhiêu lần là không được tùy tiện vào thư phòng của cha, càng không được đụng vào két sắt của ông. Những thứ trong đó quan trọng đến nhường nào, tôi đã nói với anh rồi, tại sao anh vẫn cố tình lấy đi?
Trịnh Nam Huyền cười nhạt đầy vẻ khinh miệt: Trong két sắt của cha cô toàn là mấy thứ linh tinh, đến cả dấu chân lúc nhỏ hay tóc máu của cô ông ấy cũng giữ như báu vật. Có gì mà quan trọng cơ chứ! Tôi chỉ là cá cược với người ta, thua cuộc nên phải theo yêu cầu của họ, giấu cái cặp đó đi trong hai mươi tư giờ để xem cha cô có phát hiện ra không thôi.
Không ngờ ông ấy phát hiện nhanh thế! Làm tôi lại thua cược rồi! Anh ta lầm bầm với vẻ mặt đầy bất mãn.
Tôi nhắm nghiền mắt lại, đến giờ phút này anh ta vẫn còn oán trách cha tôi vì đã làm anh ta thua cuộc.
Tôi khẽ hỏi, giọng nói lạnh lẽo như từ cõi âm ty vọng về: Người cá cược với anh, có phải họ An, tên là An Nặc Nặc không?
Trịnh Nam Huyền khó chịu ra mặt: Cô xem, tôi đã bảo là cô ghen tuông mù quáng mà, chuyện gì cũng phải lôi Nặc Nặc vào cho bằng được!
Tôi cố nén cơn giận đang bùng cháy trong lồng ngực: Tôi cũng chẳng muốn nhắc đến cô ta, nhưng anh có biết không, tài liệu trong chiếc cặp đó là bằng chứng quan trọng cha tôi cần để ra tòa vào ngày mai! Và anh có biết, bị cáo trong vụ án đó mang họ An không?
Đề xuất Cổ Đại: Nô Lệ Bị Ta Thủy Loạn Chung Khí Đã Xưng Đế
[Pháo Hôi]
Mong bạn sớm lên chương mới ạ