A Phong: “……”
Thú thật, phản ứng đầu tiên của nàng khi trông thấy thứ đó là co giò bỏ chạy.
Dẫu trước đó khí thế ngút trời đến đâu, vừa nhìn thấy con trùng kia, A Phong lập tức hối hận.
Bắt nàng liều mạng với thứ ấy ư?
Nàng á?
Thí luyện gì chứ, A Bạch hay không A Bạch gì đó, tình yêu tuy quý, tự do càng cao, nhưng vì mạng sống — cả hai đều có thể vứt!
Còn sống mới có tương lai a a a a a!!
Nàng vừa gào vừa cuống cuồng chạy thục mạng ra xa cả hai dặm.
Thở hồng hộc, hồn vía chưa kịp ổn, nàng quay đầu lại.
Diệp Lăng Vân đâu rồi?!
A P...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 6 giờ 19 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Đề xuất Ngược Tâm: Lời Xin Lỗi Muộn Màng