Chương 40

Qua một lúc lâu, cảm xúc của Phương Mộng Bạch mới dần dần lắng xuống. “Đi đi.” Thiếu niên khẽ cười, chóp mũi còn đỏ, nhưng đã có phần thản nhiên, tựa như vầng trăng mới ló sau cơn mưa. “Ta nhớ ra rồi, ta đặt tên nàng là Phương Phù Dao… là ‘phù dao thẳng tiến chín vạn dặm’. Ta sợ… sợ rằng khi nàng tu đạo, luyện kiếm, thấy được trời đất rộng lớn đến mức nào, thấy...
Đề xuất Cổ Đại: Nhân Cực
BÌNH LUẬN