Qua một lúc lâu, cảm xúc của Phương Mộng Bạch mới dần dần lắng xuống.
“Đi đi.” Thiếu niên khẽ cười, chóp mũi còn đỏ, nhưng đã có phần thản nhiên, tựa như vầng trăng mới ló sau cơn mưa.
“Ta nhớ ra rồi, ta đặt tên nàng là Phương Phù Dao… là ‘phù dao thẳng tiến chín vạn dặm’. Ta sợ… sợ rằng khi nàng tu đạo, luyện kiếm, thấy được trời đất rộng lớn đến mức nào, thấy được những con người như Hạ huynh… rồi sẽ không còn coi trọng ta nữa.”
“Không đâu, A Bạch.” A Phong không do dự đáp, “Dù ta đi bao xa, gặp bao nhiêu người, những ký ức của chúng ta là không thể thay thế.”
Phương Mộng Bạch mỉm cười, tinh nghịch đưa bàn tay d&ia...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 6 giờ 15 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Đề xuất Xuyên Không: [Xuyên Nhanh] Chỉ Nam Thăng Cấp Của Pháo Hôi