"Tôi tên là Thống."
"Thùng trong thùng cơm à?"
"Thống trong hệ thống!"
"Mày có tác dụng gì?"
"Tôi biết cốt truyện của cuốn sách này...... nhưng cái này cũng không quan trọng......"
Thống cũng có não, mấy cái cốt truyện đó đối với tu tiên thì một chút tác dụng cũng không có.
Không được, nó phải suy nghĩ cho kỹ, tìm ra giá trị của mình.
Nếu không ngày nào đó đại lão không vui, vừa nhấc tay là nó phải hồn phi phách tán rồi.
Mọi chuyện hôm nay thực sự quá ma ảo rồi.
Tinh Tế xuất hiện văn minh tu tiên đã vô cùng quỷ dị, lại thêm một người xuyên sách mang theo hệ thống......
Hệ thống còn có thể biến thành quả bóng!
Đúng, nói đến xuyên không, sư tôn dường như cũng là......
Thế giới mà Dương Trình nhận thức, có khi nào chính là một cuốn sách!
Cả cái Tinh Tế này, không phải sớm đã là cái sàng rồi chứ......
Lương Nguyệt Oánh và Thống chơi một lúc, phát hiện bọn họ có thể dễ dàng hợp thể, cũng có thể tách ra hành động.
Thống dựa vào năng lượng của cô để duy trì hoạt động, khoảng cách xa cũng có thể giao tiếp thời gian thực.
Cái này sao không tính là một hình thức linh thú khác chứ?
Người của Huyền Thanh Tông khi nhìn thấy thì hoàn toàn cạn lời.
Tu luyện hai ngày trở về, trong đội có thêm một cục trắng quỷ dị.
"Đây là cái thứ gì vậy?"
"Chào các vị sư huynh sư tỷ, tôi là hệ thống của Huyền Thanh Tông, gọi tôi là Thống là được rồi!"
"Hệ thống gì?"
"Chính là kiểu trong tiểu thuyết ấy, xuất hiện trong cơ thể người xuyên không, yêu cầu hoàn thành nhiệm vụ ấy."
"......."
Cho dù là bản thân người tu tiên cũng không đỡ nổi, thế giới này có thể thái quá hơn chút nữa không?
"Nhiệm vụ của mày là gì?"
"....... Giải cứu thế giới!"
Lương Nguyệt Oánh dở khóc dở cười, nếu để đám người này biết nhiệm vụ của mình là giả làm hoa sen trắng, làm Thời Nhạc Nhạc khó chịu, quyến rũ Lý Thanh Trần, thì hình tượng nữ thần băng giá cao lãnh của cô còn duy trì thế nào?!
Không được! Tuyệt đối không được!
Những người khác: Tuy không có bằng chứng, nhưng tôi cảm thấy cô đang nói hươu nói vượn.
Thời An chia cho hai người một tia thần thức, bắt đầu hướng dẫn dẫn khí nhập thể.
Trong khu rừng rậm rạp rộng lớn của Gaia, chỉ có người của Huyền Thanh Tông và tinh thú đang làm mưa làm gió.
Đặc biệt là Tiểu Cửu và Tiểu Ngọc, hai con thú sau khi được thả ra hóng gió, cả Gaia dường như đều đang run rẩy.
Chi Chi trực tiếp sợ ngất đi, Tê Tê khựng lại, ngay lập tức rất biết điều nhận đại ca.
"Tiểu Cửu, thu lại chút."
"Ồ!"
Tiểu Cửu đâu phải ăn chay, Thời An là tông chủ, vậy trong đám tinh thú nó nhất định phải là đứng đầu.
Thống biết cô bé người lạ chớ gần trước mắt lại là thần thú Cửu Vĩ trong truyền thuyết.
Trong đầu tính toán nhanh chóng, hiểu rõ tình hình mồn một.
Nó nhận thức về bản thân rất rõ ràng.
Sản phẩm công nghệ cao như hệ thống, theo loại hình nó nên thuộc về đồ dùng văn phòng.
Theo ngoại hình nó nên thuộc về phạm trù linh thú.
Nhưng trong linh thú có một vị thần thú a!
Rất rõ ràng chính là chuỗi thức ăn, không đúng, tầng lớp cao nhất của chuỗi sinh học a!
Uy áp vừa ra, phàm là thứ gì biết thở trong rừng đều sắp sợ tè ra quần rồi!
Nếu Thống Tử có cơ thể, ước chừng cũng như vậy.
Nhưng Thống Tử nó nha, và Chi Chi đều là sự tồn tại lót đáy.
Chi Chi thậm chí còn có ích hơn nó, có tuyệt chiêu đào hang, trận đấu trước còn lập công.
Nó vai không thể vác, tay không thể xách.
Thế là dứt khoát quyết định xây dựng cơ sở quần chúng vững chắc trước, ôm chặt đùi vàng.
Cục trắng lập tức sán lại gần Tiểu Cửu, cả cục trở nên vô cùng nịnh nọt.
"Cửu lão đại!"
"Có nhiệm vụ gì cứ giao cho em, em đảm bảo hoàn thành!"
Bàn tay phải tròn vo còn hướng về phía Cửu Vĩ chào một cái.
Những người khác coi như được mở mang tầm mắt, cái gì gọi là Thống giống chủ nhân.
Tốc độ tiến giai nhanh nhất chính là Cố Hàn, Luyện Khí tầng 6, khiến Alice nhìn mà cả người khó chịu.
Mệt sống mệt chết, cuốn sống cuốn chết vẫn bị tiểu sư thúc đuổi kịp.
Sớm biết thế lúc đầu không nên vì chút đồ ăn vặt mà cho anh ta sắc mặt tốt.
Đúng là nuôi hổ gây họa a!
Nhưng may mà, cô cũng tìm được Chi Chi về.
Một người một chuột so với sư thúc một thân một mình mạnh hơn!
Chi Chi dường như rất nguyện ý đi theo Alice.
Cô ngồi thiền, Chi Chi liền đào hào quanh cô, đứng gác canh phòng, vui vẻ không biết mệt!
Hoặc là đi theo đám thú nhỏ Tiểu Cửu, Tiểu Ngọc, Tê Tê, Thống Tử đi dạo, tìm được đồ tốt gì thì thồ về.
Hình ảnh lúc đó là, sâu trong rừng mưa Gaia, một con tinh xà cấp một màu trắng khổng lồ, trên lưng cõng một cô bé đáng yêu cùng một con Chuột Đầm Lầy cấp ba, bên cạnh lơ lửng một quả bóng bay màu trắng, trên bầu trời còn có một con Khôi Tê Điểu cấp hai lượn vòng.
Hình ảnh thái quá y như phim hoạt hình!
Tôn Thiên Vũ và Tiết Linh Linh đã Luyện Khí tầng 9 rồi, cách Trúc Cơ chỉ còn một bước.
Sắp tới, Huyền Thanh Tông sẽ lại có thêm hai tu sĩ Trúc Cơ.
Thời An nhìn đội ngũ không ngừng lớn mạnh, mọi người từng chút tiến bộ, thân là chủ một tông vô hạn cảm khái.
"Sư tôn, con ở Tinh Tế cũng xây dựng tông môn đàng hoàng rồi."
Huyền Thanh Tông ở lại Gaia tròn ba ngày.
Mấy người nhận được sự triệu tập của Lý Nguyên Bác, trở về Trung ương Tinh.
"? Cô ấy là?"
"Ồ, chào chủ nhiệm Lý, em là Lương Nguyệt Oánh năm hai Tinh Hoàn."
"Các em cùng nhau đi chơi à?"
"Đúng vậy."
Mới có mấy ngày, người của đội 1 đều bị bắt cóc rồi.
Mấy ngày bọn họ không ở đây, Nguyên Tam của Liên Minh Hòa Bình cũng đến hai chuyến, nói là tìm Alice, còn mang quà đến......
Lúc đó cả người ông đều ngẩn ra.
Trong 1389 trường quân đội toàn Liên bang, có được mấy học viên ngôi sao?
Đếm trên một bàn tay là hết.
Nguyên Tam chính là một trong số đó......
Một vị đại phật khác -- Cố Chiến Đình, cũng từng đến tìm Cố Hàn......
Lúc hai người xuất hiện, Lý Nguyên Bác thậm chí cảm thấy cả căn phòng đều sáng sủa hẳn lên, vẻ vang cho kẻ hèn này a!
Kết quả tặng quà thì tặng quà, tìm người thì tìm người......
Trường quân đội số 18, năng lực giao tiếp quả thực vô địch rồi.
"Tổ tông nhỏ của tôi ơi, cuối cùng em cũng về rồi!"
"Em mà không về nữa, tôi phải liên hệ phụ huynh em đấy."
"Đừng đừng, em đây không phải đã về rồi sao?"
"Ủa, sao em?"
"Hì hì~ Thế nào? Có phải cảm thấy em tiên khí đầy mình không? Đẹp hơn rồi đúng không? Khí chất tốt hơn rồi có phải không?"
Thầy đừng nói nữa, đúng thật đấy.
Con gái làm lính đơn, dầm mưa dãi nắng, bình thường đều là màu da lúa mạch khỏe khoắn.
Nhưng Lương Nguyệt Oánh đi một chuyến, về sao lại thủy linh trắng nõn thế này, cứ như bị phai màu vậy.
"Bọn họ đưa em đi làm đẹp à?"
"Cút! Bà đây đẹp tự nhiên, còn cần phải làm đẹp!"
"....... Ọe~"
"Muốn chết hả?"
"Tôi tưởng thứ bẩn thỉu gì nhập vào người cô, may mà không phải, vẫn là con khủng long bạo chúa đó."
"Khuyên cậu nói tiếng người."
"Lương tiểu thư, Nữ Chiến Thần được chưa?"
"Các em có phải đi lại quá gần rồi không, mới quen biết mấy ngày a, đi theo bọn họ ra ngoài không về trường cũng không về nhà? Em không phải bị tên tóc vàng đội 7 bắt cóc rồi chứ?"
"Nói bậy, em đây là bị kẻ mạnh thu hút, kẻ mạnh cũng công nhận tài hoa của em, bọn em song phương cùng tiến được chưa!"
"Cho các cậu xem chút đồ này ha."
Nói xong, cô kéo người của Tinh Hoàn vào phòng tối.
"Đội 7 cho đấy, đừng nói tôi ăn cây táo rào cây sung ha."
"!!!!!"
"Đù!"
"Bọn họ điên rồi?"
"Nhiều Tịnh Linh Dịch thế này cho cô rồi?"
"Cô lại cho bọn tôi? Thích hợp không?"
"Thích hợp thích hợp, cầm đi."
Mỗi người nhét hai ống cho đồng đội.
Có gì không thích hợp, tự cô đóng gói, cũng là thành quả lao động của cô mà.
Trát Y Mạc cầm hai ống Tịnh Linh Dịch, rơi vào trầm tư.
Đề xuất Cổ Đại: Sau Khi Rời Khỏi Hoàng Thất Đại Thanh, Ta Sát Phạt Quyết Đoán