Lôi phu nhân ngồi trên sập gụ, tay vân vê chuỗi tràng hạt bằng gỗ đàn hương, đôi mắt khép hờ như đang trầm tư suy nghĩ. Không khí trong sảnh đường tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
“Chuyện này, ta không thể đáp ứng ngươi.” Giọng nói của bà trầm ổn, không chút gợn sóng, nhưng lại mang theo uy nghiêm không thể khước từ.
Người đang quỳ dưới sàn run lên một cái, sắc mặt vốn đã nhợt nhạt nay lại càng thêm trắng bệch. Đôi bàn tay siết chặt lấy vạt áo, khớp xương ngón tay vì dùng lực mà trở nên trắng bệch.
Tô Nhược Oánh đứng hầu một bên, khẽ liếc nhìn người đang quỳ, trong lòng thầm thở dài. Nàng hiểu rõ tính tình của Lôi phu nhân, một khi bà đã nói ra lời cự tuyệt thì dù có cầu xin thế nào cũng vô dụng.
“Phu nhân, vãn bối biết mình phận mỏng cánh chuồn, nhưng tấm chân tình này là thật lòng thật dạ. Xin phu nhân rủ lòng thương xót.” Người kia dập đầu, tiếng va chạm với nền gạch vang lên khô khốc.
Lôi phu nhân mở mắt, ánh nhìn sắc sảo lướt qua: “Tấm chân tình? Ở chốn kinh kỳ này, thứ rẻ mạt nhất chính là chân tình. Ngươi muốn gả vào Lôi gia, rốt cuộc là vì Dực nhi, hay là vì vinh hoa phú quý sau lưng hắn?”
Lời nói như lưỡi dao sắc lẹm đâm thẳng vào tâm can, khiến người kia không thốt nên lời. Triệu Văn Đạc đứng ngoài hành lang, nghe thấy cuộc đối thoại bên trong thì khẽ nhíu mày, nhưng cuối cùng vẫn không bước vào.
Hắn biết, có những việc cần phải dứt khoát ngay từ đầu để tránh những rắc rối về sau. Dực nhi vốn là đứa trẻ có chủ kiến, nếu để hắn biết được chuyện này, e rằng tình hình sẽ còn khó xử hơn.
“Nhũ mẫu, đưa khách ra ngoài đi. Ta mệt rồi.” Lôi phu nhân phất tay, không muốn tiếp tục câu chuyện này nữa.
Nhũ mẫu tiến lên phía trước, khẽ khàng mời người kia đứng dậy. Bóng dáng gầy gò ấy liêu xiêu bước ra khỏi sảnh, trông cô độc và thê lương vô cùng.
Tô Nhược Oánh tiến lại gần, nhẹ nhàng bóp vai cho Lôi phu nhân: “Phu nhân bớt giận, đừng để chuyện này làm ảnh hưởng đến sức khỏe.”
Lôi phu nhân vỗ nhẹ lên tay nàng, thở dài: “Ta không giận, ta chỉ là thấy tiếc cho một kiếp người. Cứ mãi đuổi theo những thứ không thuộc về mình, cuối cùng chỉ chuốc lấy khổ đau mà thôi.”
Nắng chiều nhạt nhòa phủ lên mái hiên, mang theo chút hơi lạnh của gió mùa, khiến lòng người cũng trở nên trĩu nặng. Sự cự tuyệt ngày hôm nay, có lẽ là khởi đầu cho một đoạn nghiệt duyên khác, hoặc cũng có thể là sự kết thúc êm đềm cho một giấc mộng không thành.
Đề xuất Huyền Huyễn: Độc Bộ Thiên Hạ: Đặc Công Thần Y Tiểu Thú Phi
[Pháo Hôi]
Hay quá