Khâu Uyển Uyển bắt đầu cất tiếng đọc, giọng nàng vốn dĩ rất êm tai, nhưng lọt vào tai Hồ Bách Thành lại chẳng khác nào tiếng chuông truy mệnh đến từ địa ngục.
Hắn không thể ngờ được, bản thân chỉ mới vào đây có vài ngày, tại sao quan phủ lại có thể nắm rõ mọi chuyện đến thế?
Gương mặt Hồ Bách Thành xám ngắt như tro tàn.
Khâu Uyển Uyển lạnh lùng nói: “Muốn người không biết, trừ phi mình đừng làm. Ta thật sự không hiểu nổi những năm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tại sao thiếu niên thuần khiết chân thành năm ấy lại có thể trở nên như thế này.”
Hồ Bách Thành ngước mắt nhìn Khâu Uyển Uyển.
Nàng khẽ thở dài: “Triều đình đã phái người lên đường đến Khúc Thành dẹp loạn phỉ tặc rồi. Nếu thuận lợi, bọn họ sẽ bắt được Lão Căn về đây, đồng thời đón cả cha mẹ của Từ Cửu Anh tới. Những chuyện khác, chắc không cần ta phải nói thêm gì nữa chứ?”
Đến lúc này, Hồ Bách Thành không còn trụ vững được nữa, hắn ngã quỵ xuống đất.
Ngay cả chuyện này mà Khâu Uyển Uyển cũng biết, chứng tỏ nàng không hề lừa hắn, nàng đã thấu tỏ tất cả mọi chuyện rồi.
Nàng đã biết, nghĩa là quan phủ cũng đã biết.
Một khi quan phủ đã biết, tất cả đều tan thành mây khói.
Khâu Uyển Uyển đứng dậy, định bụng rời đi.
Nhìn bộ dạng này của Hồ Bách Thành, nàng biết hắn đã hoàn toàn suy sụp. Những ngày tháng còn lại, chẳng cần đến bất kỳ hình phạt nào khác, hắn cũng sẽ tự giày vò bản thân đến chết.
Thấy Khâu Uyển Uyển sắp đi, Hồ Bách Thành đột nhiên vùng dậy: “Uyển Uyển, nàng đừng đi!”
Khâu Uyển Uyển dừng bước, nhìn hắn bằng ánh mắt vô cảm.
“Uyển Uyển, cứu ta với!” Hồ Bách Thành khẩn khoản: “Ta biết ta sai rồi, lẽ ra ta nên một lòng một dạ với nàng. Nàng cho ta một cơ hội đi, Uyển Uyển, ta biết nàng quen biết rất nhiều người ở kinh thành, nàng quen Giản đại nhân, còn quen cả Ninh Vương nữa, nàng nhất định có thể cứu được ta mà.”
Khâu Uyển Uyển chậm rãi nhíu mày, nàng không trả lời thỉnh cầu của hắn mà lại hỏi: “Hồ Bách Thành, ngươi có biết trong cuộc đời này, lúc nào là lúc ta cận kề với cái chết nhất không?”
Hồ Bách Thành ngơ ngác, không hiểu tại sao nàng lại đột ngột nhắc đến chuyện này.
Hắn chỉ nghĩ rằng, từ một cô bé ở sơn thôn năm nào để trở thành một nữ nhân phong tình vạn chủng, khéo léo đưa đẩy giữa chốn kinh kỳ như hôm nay, chắc hẳn nàng đã phải nếm trải không ít đắng cay khổ cực.
Khâu Uyển Uyển thong thả nói: “Lần ta gần với cái chết nhất chính là vào ngày ngươi thành thân. Đêm đó, nhà ngươi đèn hoa rực rỡ, chén thù chén tạc, ta đứng từ xa nhìn ngươi khoác trên mình bộ hỉ phục đỏ rực, trông ngươi tuấn tú hơn bất cứ lúc nào. Thế nhưng, ngươi có đẹp đẽ đến đâu thì cũng chẳng còn là của ta nữa rồi. Đêm đó, ta đã một mình rời khỏi làng...”
Khi ấy, Khâu Uyển Uyển không tiền bạc, không võ công, không có những con nhện độc sặc sỡ, cũng chẳng có tâm cơ hay thủ đoạn gì.
Nàng đã đi một mạch đến tận ngày hôm nay, bao nhiêu lần lướt qua cửa tử, nhưng nàng cảm thấy tất cả những điều đó đều chẳng thấm tháp gì so với đêm hôm ấy.
Khâu Uyển Uyển lại hỏi: “Hồ Bách Thành, vậy ngươi có biết lần nào là lần ngươi gần với cái chết nhất không?”
Hồ Bách Thành mờ mịt lắc đầu.
“Chính là lần đầu tiên ngươi gặp lại ta ở kinh thành đấy.”
Nói đoạn, Khâu Uyển Uyển xoay người bước ra ngoài, không một lần ngoảnh đầu lại.
Nhìn thấy Hồ Bách Thành thảm hại như vậy, nàng cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hẳn đi. Bao nhiêu oán khí tích tụ bấy lâu nay đều tan thành mây khói, tảng đá đè nặng trong lòng cuối cùng cũng đã rơi xuống đất.
Chuyến tiễu phỉ ở Khúc Thành diễn ra rất thuận lợi. Người của Giản Vũ không chỉ bắt được Lão Căn mà còn đưa được cả cha mẹ của Từ Cửu Anh về. Khi biết được chân tướng sự việc, hai ông bà không nén nổi đau thương mà khóc rống lên một trận.
Nhìn lầm một người, không chỉ đánh đổi mạng sống của con gái mình mà suýt chút nữa còn mất luôn cả mạng già của hai người bọn họ.
Sau lần Khâu Uyển Uyển đến tìm, phòng tuyến tâm lý của Hồ Bách Thành đã hoàn toàn sụp đổ.
Những việc làm trước đây hắn vẫn ngậm chặt miệng không nói, nhưng chỉ riêng cái chết của Từ Cửu Anh thôi cũng đủ để lấy mạng hắn rồi. Lão Căn cũng đã khai ra, số thạch tín trong bình rượu của Từ Cửu Anh chính là do Hồ Bách Thành sai hắn đi mua.
Triệu Tam Nguyên cuối cùng cũng được ra tù.
Dù trong lao xá có ánh nắng, chẳng thiếu cơm ăn nước uống, nhưng những ngày ngồi tù vẫn thật là cô quạnh.
Hắn thong dong bước ra khỏi đại lao của Hình bộ, đi ngang qua phòng giam của Hồ Bách Thành. Lúc này, Hồ Bách Thành đã đờ đẫn như một bức tượng gỗ. Hắn bị phán tội thu hậu vấn trảm, tuy vẫn còn vài tháng để sống, nhưng những tháng ngày này đối với hắn còn thống khổ hơn cả cái chết.
Triệu Tam Nguyên đứng dưới ánh mặt trời, vươn vai một cái thật dài.
Cảm giác tự do thật là tuyệt vời.
Khâu Uyển Uyển đứng bên cạnh mỉm cười: “Tiểu Triệu, vất vả cho đệ rồi.”
Triệu Tam Nguyên vội vàng đáp: “Khâu tỷ khách sáo quá.”
Sự cảm kích của Khâu Uyển Uyển đương nhiên không chỉ dừng lại ở lời nói suông, nàng đưa cho Triệu Tam Nguyên một chiếc hộp gỗ nhỏ: “Chút lòng thành, không thành kính ý, Tiểu Triệu đệ hãy nhận lấy.”
Triệu Tam Nguyên đón lấy, áng chừng một chút, thấy nhẹ tênh chẳng biết bên trong là vật gì.
Nhưng bất kể là thứ gì, đồ Khâu Uyển Uyển tặng chắc chắn là vật tốt.
Triệu Tam Nguyên liền từ chối: “Khâu tỷ là người nhà cả, không cần phải khách khí như vậy đâu.”
Thế là mọi người đứng xung quanh đều khoanh tay đứng nhìn Khâu Uyển Uyển và Triệu Tam Nguyên đẩy qua đẩy lại.
“Cầm lấy đi.”
“Đệ không nhận đâu.”
“Bảo cầm thì cứ cầm lấy.”
“Thật sự không cần mà...”
Bạch Việt ngáp một cái, dắt theo Hình Đội rời đi trước.
Mọi người cũng tản dần.
Cuối cùng, Triệu Tam Nguyên vẫn phải nhận lấy chiếc hộp gỗ nhẹ bẫng kia. Về đến nhà mở ra xem, bên trong là một chiếc chìa khóa.
Khâu Uyển Uyển đã tặng cho Triệu Tam Nguyên một căn nhà. Triệu Tam Nguyên ngây người vì kinh ngạc, không ngờ Khâu tỷ lại hào phóng đến thế, hắn hạ quyết tâm sau này nhất định phải ôm chặt lấy cái đùi lớn này mới được.
Thời gian qua, tâm trí mọi người đều dồn cả vào chuyện của Khâu Uyển Uyển. Bạch Việt ngẫm lại, cũng đã mười ngày rồi nàng không gặp Bạch Xuyên và Hạ Giản, không biết chuyện lần trước có ảnh hưởng gì đến tâm trạng của thằng bé không.
Thế là sau khi xong việc, nàng vội vàng trở về nhà.
Hôm nay nàng dặn nhà bếp làm vài món ngon, muốn cùng người nhà ăn một bữa cơm thật tử tế.
Hạ Giản vẫn như mọi khi, nhưng khi Bạch Việt ghé sát lại nhìn thì thấy có chút kỳ lạ.
“Nốt đỏ trên mặt đệ vẫn không lặn đi sao?”
Một nốt đỏ chót, trông giống hệt như một giọt máu.
Hạ Giản lắc đầu: “Không lặn được, lau cũng không sạch, nhưng đệ cũng chẳng thấy cảm giác gì, không đau cũng không ngứa.”
Dù Bạch Việt thấy rất lạ nhưng cũng chẳng có cách nào, miễn là không ảnh hưởng gì đến sức khỏe là được.
Ăn cơm xong, Hạ Giản đi làm bài tập.
Bạch Xuyên khoanh tay nói: “Thằng bé dạo này có gì đó không ổn.”
Bạch Việt giật mình: “Không ổn chỗ nào?”
“Giống như đột nhiên được khai sáng vậy.” Bạch Xuyên tiếp lời: “Tiến bộ vượt bậc, võ công như thế, mà học vấn cũng như thế, sự tiến bộ này khiến người ta phải thấy sợ hãi.”
Bạch Việt vội hỏi: “Vậy còn chỗ nào khác lạ thường không?”
“Không có. Vẫn ăn được ngủ được, vẫn vô tư lự như trước. Lúc ngủ thì sấm đánh cũng chẳng tỉnh.”
Đã vậy thì cũng chẳng còn cách nào khác, mọi người trong lòng tuy thấy lạ nhưng nhất thời cũng không tìm ra được điểm gì bất thường.
Vài ngày sau, Lương Mông vốn dĩ được nghỉ phép một tháng lại đột ngột quay về sớm hơn dự định.
Đi cùng hắn đương nhiên còn có người vợ mới cưới Kim Hiểu Đồng.
Sắc mặt Kim Hiểu Đồng không được tốt cho lắm, dường như đang bị bệnh, cả người trông rất mệt mỏi, thiếu sức sống.
“Có chuyện gì vậy?” Từ Phi Dương trêu chọc: “Lương ca, đệ nói này, tuy là tân hôn nhưng huynh cũng phải biết tiết chế chút chứ, nhìn tẩu tử mệt lả đi rồi kìa.”
Lời trêu đùa này có chút nhạy cảm, Từ Phi Dương không dám nói trước mặt Bạch Việt và Kim Hiểu Đồng, chỉ dám đứng một góc trêu chọc Lương Mông.
Lương Mông chẳng nể nang gì mà nện cho hắn một cú.
“Nói bậy bạ gì đó, chúng ta gặp chuyện rồi.”
“Chuyện gì cơ?”
Lương Mông thu xếp cho Kim Hiểu Đồng nghỉ ngơi xong liền vội vã đi tìm Giản Vũ.
“Phía biệt uyển bên kia đã xảy ra những chuyện rất kỳ quái.”
Đề xuất Cổ Đại: Tân Nương Một Ngày