Bức họa được kẹp trên bảng vẽ, mọi người lần lượt tiến lại xem xét.
“Có giống không?” Bạch Việt hỏi: “Xem thử còn chỗ nào chưa đúng cần phải sửa lại chăng?”
Đám thiếu niên nhao nhao đáp: “Giống, chính là dáng vẻ này, thật sự rất giống.”
Phan Chí Viễn ngồi trên xe lăn, gác chân lên, kinh ngạc hỏi: “Bạch tiểu thư cũng từng gặp qua nữ quỷ kia sao?”
“Chưa từng gặp.” Bạch Việt còn chưa kịp lên tiếng, Hạ Giản đã đắc ý nói: “Bạch tỷ tỷ của ta lợi hại lắm, căn bản không cần nhìn thấy, chỉ cần ngươi nói ra là tỷ ấy có thể vẽ được rồi.”
Đám thiếu niên: “Oa.”
Hạ Giản càng thêm đắc ý: “Hơn nữa tỷ ấy chỉ cần nhìn dáng vẻ hiện tại của ngươi, là có thể vẽ ra bộ dạng lúc ngươi ba tuổi và cả khi tám mươi tuổi nữa đấy.”
Đám thiếu niên: “Oa.”
Lòng hư vinh của Hạ Giản được thỏa mãn tột độ.
Tuy nhiên Bạch Việt đã qua cái tuổi cần tìm cảm giác thành tựu trước mặt trẻ nhỏ, nàng buồn cười vỗ vỗ Hạ Giản, bảo mọi người kể lại chi tiết chuyện đêm nay một lần nữa để thảo luận xem có sơ hở gì không, sau đó thì đi nghỉ ngơi.
Bức họa được gửi đến cho người nhà họ Hoàng xem, để xem người này có từng xích mích gì với nhà họ Hoàng hay không. Nếu người nhà họ Hoàng nhận ra thì tốt nhất, ít nhất cũng có một phương hướng. Nếu không nhận ra, lại tính kế khác.
Ngày hôm qua vốn đã giày vò cả ngày, đêm xuống lại náo loạn nửa đêm, mọi người đều đã mệt lử, bèn ai nấy đi nghỉ ngơi một lát.
Đến buổi chiều, mọi người lần lượt thức dậy.
Tin tức từ nhà họ Hoàng gửi về là, hình như đã từng gặp, mà cũng hình như chưa từng gặp.
Đây là loại câu trả lời gì chứ, Bạch Xuyên nhấp một ngụm trà dưỡng sinh: “Thằng nhóc kia không phải là con ruột đấy chứ, người trong nhà chẳng để tâm chút nào.”
Khi Hạ Giản mới đến, mọi người nói năng đều rất cẩn thận, chưa bao giờ nhắc đến chuyện con ruột, nhận nuôi hay nhặt về trước mặt thằng bé, sợ nó nghe thấy sẽ chạnh lòng.
Nhưng thời gian trôi qua, họ phát hiện Hạ Giản rất phóng khoáng, lúc đến đây nó đã mười mấy tuổi, cũng đã hiểu chuyện, đối mặt với tất cả đều rất thản nhiên, nên mọi người cũng dần cởi mở hơn.
“Cũng không hẳn vậy.” Bạch Việt vốn có kinh nghiệm trong chuyện này: “Thực ra trong nhiều trường hợp, người nhà người bị hại không thể nhận diện chính xác hung thủ đâu. Trừ phi là đặc biệt chú ý đến người đó, hoặc là vô cùng quen thuộc. Nếu chỉ là gặp qua một lần, phần lớn mọi người đều không nhớ rõ tướng mạo đối phương, chưa kể còn có một số người bẩm sinh đã mù mặt.”
Giản Vũ nói: “Cho nên, người này nhất định đã từng xuất hiện trong tầm mắt của nhà họ Hoàng, nhưng không phải kiểu đặc biệt thân thiết.”
Không có hận thù vô duyên vô cớ, nữ quỷ bắt Hoàng Nghĩa đi, xem ra chắc chắn là có ân oán.
Đang nói chuyện thì Hạ Giản cũng đi ra.
Thằng bé ngủ đến mơ mơ màng màng, đầu tóc rối bù, nheo mắt ngáp dài.
Cũng chẳng có tình yêu vô duyên vô cớ, nữ quỷ kia bày tỏ với Hạ Giản, mọi người đều cảm thấy thực sự là vì đứa nhỏ này trông rất khôi ngô.
Hạ Giản ngồi xuống, Bạch Việt nói: “Để tỷ xem vết thương trên mặt đã khỏi chưa?”
Hạ Giản mà bị hủy dung, đó quả là chuyện trái với ý trời.
Hạ Giản ngoan ngoãn ngẩng đầu lên.
“Sớm đã khỏi rồi mà, chỉ là trầy da một chút thôi.”
Lúc đó máu còn chưa chảy ra, chỉ là một vết đỏ. Qua một đêm chắc chắn đã lành hẳn, cũng không đau không ngứa, Bạch tỷ tỷ thật là quá lo lắng rồi.
Nhưng sau khi Bạch Việt nhìn kỹ, vẻ mặt đột nhiên trở nên trầm trọng.
“Vết thương này không đúng.” Bạch Việt nói: “Sư bá, sư bá mau lại đây xem một chút.”
Bạch Việt vừa nói vậy, mọi người đều thấy lạ, bèn vây quanh lại.
Hạ Giản cũng bắt đầu căng thẳng, nhưng nó không nhìn thấy mặt mình, chỉ có thể sốt ruột hỏi: “Sao vậy, sao vậy?”
Thằng bé định đưa tay lên sờ, nhưng đã bị Bạch Xuyên giữ lại.
Hạ Giản chỉ có thể mếu máo: “Có phải ta trúng thi độc rồi không? Ta sẽ biến thành cương thi sao? Bạch tỷ tỷ, ta nhất định sẽ không cắn tỷ đâu...”
Bạch Việt cảm thấy, đống thoại bản lộn xộn dưới gầm giường Hạ Giản thật sự cần phải quản lý lại thôi, trong đầu đứa nhỏ này hằng ngày rốt cuộc đang nghĩ cái gì vậy?
Sự bay bổng của trí tưởng tượng cũng cần được dẫn dắt đúng hướng.
Nhưng vết thương trên mặt Hạ Giản quả thực rất kỳ quái.
Hôm qua chỉ có một chút đỏ, đã rửa sạch và bôi thuốc rồi, theo lý mà nói, hiện tại đáng lẽ phải là một vết sẹo mỏng màu trắng.
Thế nhưng vết thương của Hạ Giản lại đỏ lên, giống như có người dùng son đỏ điểm vào, hoặc giả như vết thương vừa rỉ ra một giọt máu.
Tuy rằng điểm đỏ kia rất nhỏ, lại nằm bên cạnh má, có chút tóc che khuất, phải vén tóc lên nhìn kỹ mới thấy được.
Bạch Xuyên đưa tay chạm vào: “Có đau không?”
Hạ Giản lắc đầu.
Bạch Việt lại lấy một chiếc khăn tay, thấm nước lau thử, nhưng không lau sạch được.
Bạch Việt quyết đoán nói: “Đi tìm Tạ đại sư tới đây.”
Không phải vết thương, không phải võ công, vậy thì chính là tà thuật gì đó rồi. Đêm qua lại ở trong rừng quỷ, ai biết được người đàn bà kia là người hay là quỷ.
Tạ Bình Sinh vội vã chạy đến, nhìn vết thương trên mặt Hạ Giản cũng thấy rất lạ lùng, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cũng chỉ biết lắc đầu.
“Ta chưa từng nghe qua có loại tà thuật nào như thế này, thật kỳ quái, các ngươi đừng vội, để ta đi hỏi Triệu Lão Tam, những chuyện kỳ quái cổ quái hắn thấy nhiều hơn.”
Hạ Giản náo loạn một trận như vậy, đến cả vụ án của nhà họ Hoàng bọn họ cũng chẳng còn tâm trí đâu mà quản nữa.
May mà Hạ Giản không đau không ngứa, chỉ là điểm đỏ kia làm cách nào cũng không mất đi.
Triệu Tam Nguyên nhanh chóng vội vã chạy tới, hắn nhìn vết đỏ trên mặt Hạ Giản, nhíu chặt lông mày.
“Ngươi có phải biết gì không?” Tạ Bình Sinh thúc giục: “Biết gì thì nói đi, còn bày đặt làm bộ làm tịch cái gì, muốn ta dùng bạc đập vào mặt ngươi không?”
Nếu là trước kia, Triệu Tam Nguyên chắc chắn sẽ nói, muốn muốn muốn, tới đi, lấy bạc đập chết ta đi.
Nhưng trước đó hắn đã nhận một ân tình lớn của Tạ Bình Sinh, không dưng được tặng một tòa nhà, giờ mà nói vậy thì không thích hợp nữa.
Triệu Tam Nguyên trầm ngâm một lát rồi nói: “Không phải, ta có chút hoài nghi. Ta có thể hỏi một chút về xuất thân của tiểu công tử, lúc chào đời có gì khác thường không?”
Câu này vừa thốt ra, mọi người đều có chút lo lắng, hỏi như vậy chắc chắn là có chuyện rồi.
Nhưng bọn họ chẳng ai biết về xuất thân của Hạ Giản, chỉ nghe hàng xóm láng giềng nói lại, Hạ Giản là do bà nội nhặt được vào một ngày hè. Sau đó hai bà cháu nương tựa lẫn nhau mà sống, nhưng cụ thể là nhặt được ở đâu thì không ai hay biết. Bà nội của Hạ Giản cũng không kể với bất kỳ ai, bà đã qua đời từ lâu, giờ muốn hỏi cũng không biết hỏi ai.
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng vẫn là Hạ Giản lên tiếng: “Ta là do bà nội nhặt về, không biết là nhặt được từ đâu. Lúc nhỏ ta cũng từng hỏi bà, nhưng bà không nói. Lúc đó nhìn biểu cảm của bà, ta cảm thấy đó không giống như một nơi tốt đẹp gì. Bà nội đã qua đời rồi, có lẽ không còn ai biết nữa.”
Cũng đúng, đứa trẻ ở nơi tốt đẹp, sao người ta lại nỡ lòng vứt bỏ, để một bà lão nhặt đồng nát mang về nuôi chứ?
Nghe Hạ Giản nói vậy, Triệu Tam Nguyên nhất thời cảm thấy có chút xót xa.
Hắn cũng nhìn đám người Bạch Việt bằng con mắt khác.
Cứ ngỡ là tiểu công tử nhà nào, chẳng hạn như đệ đệ của Giản Vũ, không ngờ lại là một đứa trẻ mồ côi, nhưng thái độ của mọi người đối với nó thực sự giống như người trong nhà vậy.
Triệu Tam Nguyên nói: “Vậy có biết ngày sinh tháng đẻ, cụ thể là ngày nào, giờ nào không?”
Hạ Giản vẫn lắc đầu.
Câu hỏi này đừng nói là bọn họ, e rằng ngay cả bà nội của Hạ Giản cũng chưa chắc đã biết.
Triệu Tam Nguyên nhíu mày nói tiếp: “Vậy thì, tình hình về cha mẹ ruột của đứa nhỏ này, chắc hẳn cũng không ai biết sao?”
Mọi người đồng loạt lắc đầu, quả thực là không biết gì cả.
Đề xuất Hiện Đại: Anh Ngoại Tình, Tôi Ly Hôn, Quỳ Gối Cầu Xin Tôi Làm Gì?