Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 530: Bệnh rồi thì nằm xuống

Tập Sơ Bắc chẳng hay biết gì, vẫn đang ngủ say sưa, thỉnh thoảng lại trở mình ngáy khò khò.

Tập Sơ Hàn lộ rõ vẻ bất lực trên gương mặt. Mọi người đứng đó cũng chẳng biết nên nói gì cho phải, là nên đồng cảm hay nên cười nhạo hắn đây.

Tập Sơ Hàn đành lên tiếng: “Cứ để đệ ấy ngủ thêm một lát đi, ngủ được thì vết thương cũng mau lành hơn. Thật may có mọi người ở đây, đợi đệ ấy tỉnh lại, mong mọi người khuyên nhủ và hỏi han xem đệ ấy rốt cuộc có tâm sự gì, nói ra để chúng ta cùng nhau giải quyết.”

Tần Cửu gật đầu lia lịa. Tập Sơ Bắc là huynh đệ của nàng, có chuyện gì thì cứ việc nói thẳng.

Mọi người cùng lui ra ngoài, Tập Sơ Hàn đưa họ về nơi nghỉ ngơi.

Trước khi đi, Tập Sơ Hàn không quên dặn dò quân lính canh giữ ở cửa: “Các ngươi phải chú ý, hễ đệ ấy tỉnh lại là phải báo cho ta ngay, tuyệt đối không được để đệ ấy chạy lung tung ra ngoài. Nếu không, lỡ đụng chạm đến khách quý mà bị phụ thân nhìn thấy, ông ấy lại nổi trận lôi đình cho xem.”

Một khi Tập Võ nổi giận, Tập Sơ Bắc chắc chắn sẽ bị ăn đòn. Tập Võ vốn là một võ tướng, tính tình chẳng mấy ôn hòa, việc dạy dỗ con cái bằng đòn roi là chuyện thường tình. Huống hồ đây là trong quân doanh, có lẽ ông cũng coi Tập Sơ Bắc như một binh sĩ, sai đâu phạt đó, chẳng hề nương tay.

Sau khi đưa nhóm người Bạch Việt đến nơi nghỉ ngơi, Tập Sơ Hàn liền cáo từ. Đây đều là quyến thuộc đi cùng Giản Vũ, nghe nói còn có cả vị hôn thê của ngài ấy, hắn không tiện nán lại quá lâu.

Bước vào trong trướng, trên mặt đất đã trải sẵn thảm, mọi người cùng ngồi bệt xuống.

Tần Cửu thấy không còn người ngoài, liền nằm vật ra thảm, vươn vai một cái thật dài, sau đó xoay người đè lên mình Hình Đội. Hình Đội chỉ biết im lặng chịu trận.

“Tiểu Bắc ca bị làm sao vậy nhỉ?” Tần Cửu lẩm bẩm: “Có tâm sự gì mà phải mượn rượu giải sầu chứ, trước đây có thấy huynh ấy thích uống rượu đâu.”

Mọi người cũng chẳng rõ nguyên do. Bạch Việt lên tiếng: “Ai mà biết được, lát nữa hắn tỉnh lại, chúng ta cùng quan tâm hỏi han xem sao. May mà có khách ở đây, Tập tướng quân chắc cũng nể mặt mà không nỡ đánh con trai trước mặt mọi người đâu.”

“Cũng đúng.” Tần Cửu gật đầu: “Mẫu thân ta thường nói, trẻ con hay làm loạn khi có khách là vì biết cha mẹ cần giữ thể diện.”

Cách ví von này thật chuẩn xác, Bạch Việt mỉm cười: “Muội chạy đôn chạy đáo cả ngày chắc cũng mệt rồi, đưa Hình Đội đi nghỉ một lát đi.”

Tần Cửu ngáp một cái, quả thực cảm thấy hơi mệt, nàng chẳng khách sáo mà leo lên giường ở một bên, kéo cả Hình Đội lên ôm chặt lấy.

Tội nghiệp Hình Đội dạo gần đây đã quen với việc bị Tần Cửu giày vò, hết làm gối ôm lại làm gối tựa, nó dường như đã buông xuôi, mặc kệ sự đời, cứ để nàng muốn làm gì thì làm.

Bạch Việt còn an ủi nó, bảo hãy ráng nhịn thêm vài ngày, đợi đến khi thời tiết nóng hơn, Tiểu Cửu sẽ chán ghét mà buông nó ra thôi.

Trên thảm lúc này chỉ còn lại Bạch Việt, Khâu Uyển Uyển và Lâm Di ngồi đó. Cả ba dường như đều đã thấm mệt, tạm thời không ai nói câu nào.

Tần Cửu nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, nhưng biểu cảm của ba người còn lại thì vô cùng nặng nề. Bạch Việt nhìn Khâu Uyển Uyển, nàng ấy khẽ gật đầu. Bạch Việt lại nhìn Lâm Di, Lâm Di đang cau mày, có chút mơ hồ nhưng rõ ràng cũng đang suy tính điều gì đó.

Bất chợt, Bạch Việt thốt lên: “Ta thấy chóng mặt quá.”

Cơn chóng mặt đến một cách đầy bất ngờ. Nói đoạn, Bạch Việt liền nằm vật xuống đất.

Khâu Uyển Uyển vội vàng lấy một chiếc đệm lót dưới đầu cho Bạch Việt nằm thoải mái hơn, rồi nói với Lâm Di: “Vừa rồi vẫn còn khỏe mạnh, sao tự dưng lại không khỏe thế này. Lâm Di, muội xem Giản đại nhân đã xong việc chưa, mời ngài ấy qua đây một chuyến.”

Lâm Di vội vàng đáp lời rồi hớt hải chạy đi. Quân lính canh gác bên ngoài nghe thấy quyến thuộc của Giản đại nhân đột nhiên lâm bệnh, cũng vội vã đi tìm quân y.

Khâu Uyển Uyển ghé sát bên người Bạch Việt, lo lắng hỏi: “Không sao chứ, sao tự nhiên lại thấy khó chịu vậy?”

“Không sao.” Bạch Việt yếu ớt đáp: “Chắc là do hai ngày nay cưỡi ngựa mệt quá. Trước giờ ta toàn ngồi xe ngựa, chưa bao giờ cưỡi ngựa lâu như thế này. Nghỉ ngơi một chút là ổn thôi.”

Lều trại không giống như nhà ở, chỉ cách nhau một lớp vải nên hoàn toàn không cách âm. Những lời này tuy nói không lớn nhưng bên ngoài đều nghe rõ mồn một.

Nữ nhân đúng là nữ nhân, ngoại trừ Lâm Di vận đồ gọn gàng, trông ra dáng thị vệ của Giản Vũ, thì những người còn lại nhìn kiểu gì cũng thấy vẻ liễu yếu đào tơ. Mới cưỡi ngựa có hai ngày đã mệt đến phát bệnh, quả thực quá đỗi yếu ớt.

Lại còn mang theo một con chó, tuy con chó đó to lớn thật đấy, nhưng nhìn qua là biết không phải giống hung dữ hiếu chiến. Cái bộ dạng lông trắng muốt cứ quấn quýt bên chân cô nương mà nũng nịu kia, lỡ có chuyện gì chắc nó chạy nhanh nhất, thậm chí còn cần chủ bảo vệ, so với hai con chó sói nuôi trong quân đội thì kém xa một trời một vực.

Hai tên lính canh ngoài cửa nhìn nhau, trên mặt lộ rõ vẻ khinh khỉnh. Tuy nhiên, mấy nữ quyến đi cùng Giản Vũ này mỗi người một vẻ, đều rất xinh đẹp, cũng không tệ chút nào, hắc hắc.

Thực ra Giản Vũ và Tập Võ cũng chẳng có quá nhiều chính sự để bàn bạc, chẳng qua là trao đổi về chuyện của mười hai tộc, sau đó hỏi thăm và bày tỏ sự cảm kích đối với nhà họ Tập đã quanh năm trấn giữ biên thùy.

Đang lúc trò chuyện bâng quơ thì Lâm Di tìm đến. Giản Vũ vừa nghe Lâm Di nói Bạch Việt đổ bệnh, tự nhiên là đứng ngồi không yên. Tập Võ nghe vậy cũng lập tức đứng dậy, đích thân hạ lệnh cho quân y mau chóng qua đó.

Giản Vũ chưa bao giờ thấy Bạch Việt yếu ớt, mong manh và đáng thương đến nhường này, trong lòng không khỏi xót xa khôn xiết.

Tội nghiệp Tần Cửu vừa chợp mắt một lát đã tỉnh dậy, thấy Bạch tỷ tỷ vừa rồi còn hoạt bát giờ đã nằm bệnh, thương xót đến mức nước mắt lưng tròng.

Hình Đội cũng xót xa không kém, nó thè lưỡi liếm lên mặt Bạch Việt, liếm cho nàng đầy một mặt nước dãi.

Đáng tiếc là sau một hồi náo loạn, quân y chẩn trị hồi lâu cũng chỉ đưa ra kết luận là do lao lực quá độ, nghỉ ngơi là sẽ khỏi.

Khâu Uyển Uyển liền xung phong: “Tiểu Việt, để ta đi làm chút gì đó cho muội ăn nhé, nấu món cháo gà xé phay mà muội thích nhất được không? Muội thích nhất là cháo ta nấu mà, kèm thêm hai quả trứng ốp nữa nhé.”

Bạch Việt vẻ mặt đáng thương: “Được, ta muốn hai quả trứng ốp.”

Tần Cửu vô cùng thắc mắc, Khâu Uyển Uyển xuống bếp từ bao giờ thế? Nàng ấy biết nấu cháo sao? Bạch tỷ tỷ đã ăn cháo nàng ấy nấu bao giờ đâu?

Nghĩ mãi không ra, nhưng dù Bạch Việt có bệnh đến lú lẫn thì Khâu Uyển Uyển chắc chắn không lú lẫn, nói như vậy hẳn là có lý do riêng. Tần Cửu ở điểm này rất hiểu chuyện, chuyện gì nghĩ không thông thì tuyệt đối không được hỏi khi có người ngoài.

Khâu Uyển Uyển bước ra khỏi trướng, vừa vặn gặp Tập Sơ Hàn đi ngang qua, liền gọi hắn lại hỏi xem có thể mượn nhà bếp một chút không.

Chuyến đi này, để làm nổi bật thân phận chính quy của Giản Vũ, Khâu Uyển Uyển ăn mặc rất chỉnh tề, không giống với phong cách thường ngày của nàng. Vì thế, vẻ phong tình vạn chủng thường thấy đã hóa thành nét dịu dàng, hiền thục. Con nhện lớn sặc sỡ giấu trong tay áo cũng nằm im lìm một cách kỳ lạ.

Tập Sơ Hàn tự nhiên là đồng ý với yêu cầu của Khâu Uyển Uyển, đưa nàng đến nhà bếp. Chút việc nhỏ này cũng là lẽ đương nhiên.

Bên ngoài trướng có người canh giữ, tuy Từ Phi Dương và Lương Mông cũng đứng đó, nhưng họ chỉ có thể đảm bảo không có ai đột ngột xông vào, chứ không thể đảm bảo âm thanh bên trong không lọt ra ngoài.

Bạch Việt bèn dùng ngón tay nhúng vào nước trong chén, viết chữ lên bàn. Nàng viết: “Bắc, bị đánh ngất, nhốt lại rồi.”

Giản Vũ dĩ nhiên biết Bạch Việt chỉ vì muốn tiện lợi nên mới viết thiếu chữ, nhưng hắn vẫn cảm thấy cái tên gọi tắt “Bắc” này nghe thật khó chịu. Hắn nghi hoặc nhìn Bạch Việt, ý muốn hỏi chuyện này là thế nào.

Mặc dù ngay từ lúc bước vào hắn đã biết Bạch Việt đang giả bệnh, nhưng quả thực không hiểu tại sao nàng lại làm vậy. Bạch Việt gật đầu khẳng định, viết tiếp: “Chúng ta đã đi xem rồi, ca ca hắn nói là do uống say, đó là lừa chúng ta.”

Đề xuất Hiện Đại: Cha Mẹ Nói Muốn Đi Chu Du Thiên Hạ, Tôi Liền Trực Tiếp Đoạn Tuyệt Thân Duyên
Quay lại truyện Nữ Pháp Y Đại Lý Tự
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện