Mọi người không phải không muốn giúp, mà là không dám.
Đại Hoa là một con kịch độc Long xà, Khâu Uyển Uyển chỉ cần tiến lên một bước là có thể cảm nhận được con tiểu nhện của mình đang run rẩy như lá vàng trước gió.
Tạ Bình Sinh đêm nay chỉ thấy kiệt sức, chẳng màng đến hình tượng mà ngồi bệt xuống đất, một bước cũng không muốn động đậy.
Giản Vũ vốn có tâm muốn giúp, nhưng lại bị Bạch Xuyên ngăn lại.
Bạch Xuyên nhìn Bạch Việt chạy tới chạy lui trên bãi cát, chỉ thấy vô cùng thú vị, lại còn cảm thán: “Người trẻ tuổi thật là tràn đầy sức sống, ta quả thực là già rồi.”
Giản Vũ đành lực bất tòng tâm, đồng tình nhìn Bạch Việt. Sư bá đã muốn nàng vận động một chút, thì nàng cứ vận động đi thôi.
Bạch Việt nhanh chóng thở hồng hộc, chống nạnh đứng lại. Bãi cát vốn dĩ mềm xốp, mỗi bước chân đều lún xuống một hố, so với mặt đất bình thường thì chạy càng thêm tốn sức.
“Ngươi, ngươi... ngươi đứng lại đó cho ta.” Bạch Việt chỉ vào Đại Hoa mà thở dốc: “Nếu không, ta sẽ đem đệ đệ ngươi đi hầm cách thủy...”
Đại Hoa chạy cũng đã mệt, Bạch Việt dừng thì nó cũng dừng, cảnh giác vươn đầu ra, đôi mắt đen láy như hạt đậu dè chừng nhìn Bạch Việt, cân nhắc xem nên tranh thủ ăn luôn hay là chạy tiếp, đến nơi an toàn hơn rồi mới ăn.
Mọi người càng thêm kỳ quái, con Long xà này thế mà còn có đệ đệ, loại trân cầm dị thú ngàn năm khó gặp này vậy mà lại xuất hiện theo đôi theo cặp.
Bạch Xuyên nén cười gọi Bạch Việt: “Được rồi, con đừng dọa nó nữa, cứ để nó ăn đi.”
Bạch Việt cũng không muốn giành mồi với rắn, nhưng còn Tập Sơ Bắc thì tính sao?
Bạch Xuyên nói: “Không sao đâu, Cổ mẫu vừa chết, những con Hoàng Kim Cầu khác cũng sẽ chết theo, Tập Sơ Bắc tự nhiên sẽ bình an vô sự.”
Bạch Việt thở phào nhẹ nhõm.
Bạch Xuyên chắc chắn sẽ không dùng chuyện này để lừa nàng.
“Sư bá sao không nói sớm.” Bạch Việt trút được gánh nặng, vừa đấm lưng vừa đi ngược trở lại, miệng không quên oán trách: “Làm con chạy mệt chết đi được, Đại Hoa động tác cũng thật nhanh quá.”
Đại Hoa thấy Bạch Việt quay đi, từ bỏ việc truy đuổi mình, liền lập tức nuốt chửng Hoàng Kim Cầu vào bụng, sau đó vui vẻ lắc đầu, thong dong bơi trở về.
“Con cũng nên vận động nhiều một chút.” Bạch Xuyên thản nhiên nói: “Mấy ngày nay lại béo lên rồi.”
Sắc mặt Bạch Việt biến đổi, trái tim tan vỡ thành từng mảnh nhỏ.
Nguy cơ cuối cùng cũng qua đi, quả nhiên đúng như lời Bạch Xuyên nói, Cổ mẫu vừa chết, Hoàng Kim Cầu cũng lần lượt chết theo. Họ chẳng có hứng thú gì với việc dọn dẹp đám sâu bọ này, Khâu Uyển Uyển nể tình bằng hữu, cùng những người khác thu nhặt thi thể của những người đã khuất trên đảo, vận chuyển về bờ bên kia.
Đệ tử của Bán Liên đồng loạt quỳ bên bờ sông, không ai ngờ tới sự việc hôm nay lại thành ra thế này, nhất thời đều không biết phải ứng phó ra sao.
Thấy mọi người đều đã sang đây, bọn họ tụ tập lại một chỗ, run rẩy sợ hãi.
Tuy Bán Liên đã chết, nhưng đối phương cũng tổn thất không ít người, bọn họ đều bị coi là đồng phạm. Giết một người cũng là giết, giết sạch cũng là giết, nhóm người Khâu Uyển Uyển vốn cũng chẳng phải hạng người hiền lành gì.
Thảo Nguyên mười hai tộc do mười hai bộ lạc hợp thành, Thánh địa Vu nữ được tính là một tộc trong số đó, tuy người ít nhất nhưng uy vọng lại không nhỏ. Nếu một khi bị những người khác biết được Vu nữ bị sát hại, một trận phong ba bão táp đẫm máu này sẽ không cách nào ngăn cản nổi.
Giản Vũ vô cùng phiền muộn, chuyến đi này của hắn vốn là để giải thích với tộc trưởng mười hai tộc về chuyện của Công chúa Cổ Lan Đan, làm rõ nguyên nhân cái chết của nàng. Nhưng vì Tập Sơ Bắc đến Thánh địa một chuyến, giờ thì hay rồi, Vu nữ đã chết.
Thậm chí nhìn dáng vẻ mài đao xoẹt xoẹt, sát khí đằng đằng của bọn người Khâu Uyển Uyển, cảm giác như họ đang định tắm máu Thánh địa để giải tỏa mối hận trong lòng.
May mà Bạch Việt vẫn còn tỉnh táo.
Bạch Việt hiểu rõ nỗi lo lắng trước đó cũng như hiện tại của Giản Vũ, nàng chọn một điểm mấu chốt hỏi hắn: “Bán Liên chết rồi, có phải rất phiền phức không?”
Giản Vũ đáp: “Bán Liên chết thì không phiền phức, nhưng Vu nữ chết thì rất phiền phức, mà chết trong tay chúng ta thì lại càng phiền phức hơn.”
Bạch Việt hiểu ra, gật đầu rồi hỏi Mạn Quả: “Ngươi là đại đệ tử của Bán Liên?”
Mạn Quả gật đầu.
Sắc mặt nàng tuy bình tĩnh, nhưng trong ánh mắt vẫn không giấu nổi vẻ hoảng hốt. Nàng là đại đệ tử của Bán Liên, những việc Bán Liên làm nàng đều biết rõ, thậm chí còn đưa độc dược cho Tạ Bình Sinh để hắn đối phó với Khâu Uyển Uyển.
Nhưng cũng không biết giữa Tạ Bình Sinh và Khâu Uyển Uyển đã xảy ra chuyện gì, sao cả hai đều trở ra trong bộ dạng chật vật như vậy. Thế nhưng trông họ lại không giống như bị trúng độc, bởi vì loại độc dược kia một khi đã uống vào là tuyệt đối không còn đường sống.
Bạch Việt nói: “Vu nữ là Thánh nữ của các ngươi, nhưng cũng không phải thần tiên, sớm muộn gì cũng phải thác đi. Trước đây, Vu nữ đời mới được chọn ra như thế nào?”
Ý nghĩ của nàng rất đơn giản.
Bán Liên chết không quan trọng, nhưng Vu nữ không thể chết.
Vậy thì dễ thôi, tre già măng mọc, chỉ cần có Vu nữ mới xuất hiện, chẳng phải chuyện này sẽ êm xuôi sao.
Mạn Quả nói: “Vu nữ mới do Vu nữ đời trước chỉ định. Sau khi được chọn, người kế nhiệm phải trải qua thử thách, được ông trời công nhận thì mới có thể trở thành Vu nữ đời tiếp theo.”
“Ồ, ra là vậy.” Bạch Việt nói: “Ngươi là đại đệ tử của Bán Liên, vừa rồi ngươi không có mặt ở đó, Bán Liên lúc lâm chung có nhờ ta chuyển lời...”
Khâu Uyển Uyển và những người khác đều lấy làm lạ.
Rõ ràng lúc nãy khi Bán Liên trút hơi thở cuối cùng, Bạch Việt cũng đang ở trên bờ như bọn họ, lời trăng trối này truyền đi bằng cách nào?
Mạn Quả cũng ngơ ngác: “Hả?”
“Đừng có hả nữa.” Bạch Việt nói: “Là bà ta nói với sư bá, nhờ sư bá chuyển lời lại. Câu thứ nhất là, oan oan tương báo bao giờ mới dứt, những việc bà ta làm đều là tự làm tự chịu, bảo các ngươi đừng nghĩ đến chuyện báo thù.”
Mọi người cùng nhìn về phía Bạch Xuyên, Bạch Xuyên mặt không cảm xúc quay đi chỗ khác.
Đừng nhìn ta, về khoản nói dối không chớp mắt thì nàng ta mới là bậc tổ tông, ta tự thấy không bằng. Các ngươi cứ nghe nàng ta bịa chuyện là được.
“Đừng nhìn sư bá ta nữa, nhìn ta này.” Bạch Việt nói: “Vu nữ chết rồi, ta thấy các ngươi đều khá bình tĩnh, cũng không có ý định báo thù cho bà ta, chắc hẳn là hiểu rõ mối thù này có muốn báo cũng không đủ năng lực.”
Bạch Việt thầm nghĩ Bán Liên bình thường đối xử với đám đệ tử này chắc chắn không tốt, cho nên bà ta chết rồi, bọn họ không hề rơi một giọt nước mắt, cũng không có vẻ gì là muốn báo thù cho sư phụ.
Đánh thắng được hay không thì chưa bàn tới, nhưng ít ra cũng phải làm bộ làm tịch một chút chứ. Ngay cả Đinh Nhất Vũ mà còn thấy hắn trăn trở một hồi kia kìa.
“Chúng ta tự biết không phải đối thủ.” Mạn Quả cười khổ một tiếng: “Hơn nữa sư phụ đã chết, chúng ta cũng chẳng còn sống được bao lâu.”
Bạch Việt kinh ngạc: “Tại sao, chẳng lẽ Bán Liên đã hạ độc vào người các ngươi? Nhưng Cổ mẫu đã chết, trong người các ngươi dù có Hoàng Kim Cầu thì cũng không còn đáng ngại nữa rồi mà?”
Mạn Quả lắc đầu: “Không liên quan đến sư phụ. Vu nữ Thánh địa là người tế tự của mười hai tộc, chúng ta đều là thị nữ hầu hạ. Vu nữ chết đi, chúng ta khó tránh khỏi tội trách, người của mười một tộc khác sẽ không tha cho chúng ta đâu.”
“Hóa ra là vậy.” Bạch Việt nói: “Nhưng Bán Liên còn truyền lại câu thứ hai, câu thứ hai của bà ta là, để đại đệ tử, chính là ngươi, kế vị danh hiệu Vu nữ.”
Mạn Quả há hốc mồm, nửa ngày sau mới thốt lên một tiếng: “Sao có thể như vậy được?”
“Tại sao lại không thể?” Bạch Việt đưa tay khoác vai Mạn Quả, ánh mắt mang theo vài phần đe dọa nhìn nàng ta.
“Sư phụ ngươi gần đây cảm nhận được sự triệu hồi của thượng thiên, biết mình không còn sống được bao lâu. Thế là mời các vị bằng hữu thân thiết đến, dưới sự chứng kiến của mọi người mà truyền lại vị trí Thánh nữ cho ngươi, sau đó bà ta liền tạ thế, cùng với con Hoàng Kim Cầu yêu quý của mình ngậm cười nơi Hoàng Kim Miếu.”
Mạn Quả: “Hả?”
Bạch Việt không hài lòng nói: “Ngươi cũng là đại đệ tử, sư phụ không còn thì ngươi phải gánh vác lấy, sao cứ hở ra là hả với chả hả thế?”
Đề xuất Cổ Đại: Tự Cẩm