SPECIAL INSTRUCTION: The user wants a natural, emotional, and grammatically correct Vietnamese rewrite in a modern style.I need to ensure:- No Markdown.- Short paragraphs, separated by a blank line.- Replace slang/cultural concepts with the closest equivalent.- No explanations, no repeating the prompt.- Only Vietnamese text.- Use the provided character dictionary.
Let's break down the original text and rephrase it section by section, focusing on the emotional tone and modern Vietnamese phrasing.
Original text analysis and rephrasing strategy:
Paragraph 1: "谢主任几人刚放下的心又高高提了起来。"- Rephrase: "Trái tim của Tạ Chủ Nhiệm và mọi người vừa mới yên vị lại một lần nữa thót lên tận cổ." (More vivid and emotional)
Paragraph 2: "说话的女人见有人瞅她,骂道:“看啥看啊,你们就是一群傻子,全被这丫头忽悠了。她这个券那个券的,说的天花乱坠,就是拿不出货!你们这还看不出来啊?”被劈头盖脸骂的傻子们:......咳咳。“小姑娘,这位同志话糙理不糙。我们倒是挺满意你说的那啥提货券,可见不着东西,我们还是不能信你一面之词啊。”“是啊小同志,你今天哪怕是卖我半斤香肠,我也能信你!”“对,只要你能把货拿出来给大伙瞧瞧,就证明你刚才说的是真话。”“拿不出来就是骗人!”好不容易被安抚下来的群众们,又被挑起了怀疑。好在这次没刚才闹的凶,算是一部分人还是信了许姣姣的。"- Rephrase: The woman's aggressive tone needs to be captured. The crowd's reaction, their wavering trust.- "Người phụ nữ vừa lên tiếng, thấy có người nhìn mình, liền mắng xối xả: “Nhìn cái gì mà nhìn? Mấy người đúng là một lũ ngốc, bị con bé này lừa hết rồi! Nào là phiếu này phiếu nọ, nói thì hay ho đủ điều, nhưng có lấy được hàng ra đâu! Mấy người không nhìn ra à?”" (Captures the aggression)- "Những người bị mắng té tát như một lũ ngốc: ... Khụ khụ." (Shows their awkwardness)- "“Cô bé à, đồng chí này nói tuy hơi thô nhưng không sai. Chúng tôi khá ưng ý với cái gọi là phiếu nhận hàng của cô, nhưng không thấy hàng thì chúng tôi vẫn không thể tin lời cô nói một phía được.”" (Polite but firm doubt)- "“Đúng vậy đó cô bé, hôm nay cô chỉ cần bán cho tôi nửa cân lạp xưởng thôi, tôi cũng tin cô!”" (Specific example, adds realism)- "“Phải, chỉ cần cô đưa hàng ra cho mọi người xem, là chứng minh lời cô nói lúc nãy là thật.”" (Clear demand)- "“Không đưa ra được là lừa đảo!”" (Threatening conclusion)- "Đám đông vừa được xoa dịu lại một lần nữa bị khơi dậy sự nghi ngờ. May mắn là lần này không ồn ào dữ dội như lúc nãy, vẫn còn một phần người tin tưởng Hứa Kiều Kiều." (Describes the mood swing)
Paragraph 3: "许姣姣并没有辜负大家。在谢主任几个心惊肉跳的注视下,她一个磕巴没打,自信道:“这是应当的,我也得让大伙放个心。这样,我现在就安排人去仓库拿货。”"- Rephrase: "Hứa Kiều Kiều không hề phụ lòng mọi người. Dưới ánh mắt thấp thỏm lo âu của Tạ Chủ Nhiệm và vài người khác, cô không hề vấp váp một lời nào, tự tin nói: “Điều này là đương nhiên, tôi cũng cần để mọi người yên tâm. Vậy thì, bây giờ tôi sẽ sắp xếp người đi kho lấy hàng.”" (Confident, reassuring)
Paragraph 4: "“只是这外面下雪了,大家站在门口冷,要不先进去?”不等他们迟疑,许姣姣朝不远处呆愣住的张春兰招手。她大声吩咐:“张经理,叫食堂烧些热水,让同志们都进去喝口热水暖暖身体。没带水壶的同志也不要紧,我们食堂有碗。是吧,这天寒地冻的,咱大人还好,我看还有小朋友嘛, 可不能冻着了......”她絮絮叨叨又有条有 lý 的把事情吩咐下去。再是情绪激动的人,也慢慢被她安抚下来。"- Rephrase: "“Chỉ là bên ngoài đang tuyết rơi, mọi người đứng ở cửa sẽ lạnh, hay là vào trong trước nhé?” Không đợi họ kịp chần chừ, Hứa Kiều Kiều vẫy tay về phía Trương Xuân Lan đang đứng ngây người cách đó không xa. Cô lớn tiếng dặn dò: “Trương quản lý, bảo nhà ăn đun ít nước nóng, mời các đồng chí vào uống một ngụm nước ấm cho đỡ lạnh. Đồng chí nào không mang phích nước cũng không sao, nhà ăn chúng ta có bát mà. Phải không, trời lạnh giá thế này, người lớn chúng ta thì còn đỡ, chứ tôi thấy có cả các cháu nhỏ nữa, không thể để các cháu bị lạnh được…” Cô ấy dặn dò mọi việc một cách tỉ mỉ, có lý có tình. Dù là người đang xúc động đến mấy, cũng dần dần được cô ấy xoa dịu." (Warm, caring, organized)
Paragraph 5: "张春兰立马跟徒弟打配合,她迅速找了几个人引导人群慢慢往里走。“大伙都注意脚下,雪水打滑。”“不着急,咱们今天热水敞开了供应。”“好好好,我知道,我们科长说了,现在就去拿货,您等会啊......”“不骗大家,马上就去拿货,咱们先让小朋友们喝口热水。”张春兰找的几个伶俐些的售货员态度亲热的迎着人进商店大楼,笑容别提多和气了。"- Rephrase: "Trương Xuân Lan lập tức phối hợp với các nhân viên, cô nhanh chóng tìm vài người hướng dẫn đám đông từ từ đi vào trong. “Mọi người chú ý bước chân nhé, nước tuyết trơn trượt đó.” “Không cần vội, hôm nay chúng ta có nước nóng phục vụ thoải mái.” “Được được được, tôi biết rồi, khoa trưởng chúng tôi nói là bây giờ sẽ đi lấy hàng, quý vị đợi một lát nhé…” “Không lừa mọi người đâu, sẽ đi lấy hàng ngay, chúng ta cứ để các cháu nhỏ uống nước ấm trước đã.” Mấy cô bán hàng lanh lợi mà Trương Xuân Lan tìm được đều niềm nở đón khách vào tòa nhà cửa hàng, nụ cười thân thiện không tả xiết." (Smooth, welcoming, efficient)
Paragraph 6: "刚一时被场面震住,只敢偷偷躲着的游副经理见张春兰这就表现上了。他一咬牙,立马小跑过去,讨好道:“张副经理,来来来,我跟你搭把手。”"- Rephrase: "Phó quản lý Du, người vừa nãy còn đứng sững sờ vì cảnh tượng hỗn loạn, chỉ dám lén lút trốn tránh, thấy Trương Xuân Lan đã bắt đầu thể hiện. Anh ta nghiến răng, lập tức chạy lúp xúp đến, nịnh nọt nói: “Trương phó quản lý, lại đây lại đây, để tôi giúp một tay.”" (Captures his opportunism)
Paragraph 7: "“......”张春兰心里翻了个白眼。也不知道刚才藏着躲着的怂货是谁!不过这么多人,她不可能跟游癞子撕破脸,只得皮笑肉 bất 笑的说,“这儿有我,游副经理去食堂看看热水好没好吧。”"- Rephrase: "… Trương Xuân Lan thầm đảo mắt. Không biết cái tên hèn nhát vừa nãy trốn chui trốn lủi là ai! Nhưng giữa chừng đông người thế này, cô không thể xé toạc mặt nạ với tên Du “ghẻ” được, đành cười như không cười nói: “Ở đây có tôi rồi, Phó quản lý Du đi nhà ăn xem nước nóng đã sẵn sàng chưa nhé.”" (Internal thought, forced politeness)
Paragraph 8: "游副经理眼珠子一转,“你去吧,这儿我来。”领导们都在这呢,他跑开了还咋表现,哼,别以为他不知道,张春兰就是想支开他。"- Rephrase: "Phó quản lý Du đảo mắt một vòng, “Cô cứ đi đi, ở đây để tôi lo.” Các lãnh đạo đều ở đây cả, anh ta mà chạy đi thì làm sao mà thể hiện được, hừ, đừng tưởng anh ta không biết, Trương Xuân Lan rõ ràng là muốn đẩy anh ta đi chỗ khác." (His cunning, internal monologue)
Paragraph 9: "张春兰:这个狗逼!门口不堵了,闹事的人也被安顿了下来。只是谢主任几人依旧攥着拳头,愁眉不展。他们看许姣姣欲言 lại chỉ."- Rephrase: "Trương Xuân Lan: Cái tên khốn kiếp này! Cửa không còn tắc nghẽn nữa, những người gây rối cũng đã được sắp xếp ổn thỏa. Chỉ có Tạ Chủ Nhiệm và vài người khác vẫn nắm chặt tay, mặt mày ủ rũ. Họ nhìn Hứa Kiều Kiều, muốn nói lại thôi." (Frustration, continued worry)
Paragraph 10: "谢主任刚要开口,那边总社的 Chử Chủ Nhiệm và Lương Khoa Trưởng、Nhiếp Bộ Trưởng mấy người liền đi về phía này."- Rephrase: "Tạ Chủ Nhiệm vừa định mở lời, thì bên kia, Chử Chủ Nhiệm, Lương Khoa Trưởng và Nhiếp Bộ Trưởng của Tổng xã đã đi về phía này." (Interruption, new development)
Paragraph 11: "“......”谢主任立马闭上了嘴。Chử Chủ Nhiệm đi đến gần.谢主任 dẫn người lập tức chào hỏi Chử Chủ Nhiệm và Lương Khoa Trưởng cùng Nhiếp Bộ Trưởng.Chử Chủ Nhiệm mắt không thèm liếc Tạ Chủ Nhiệm mấy người một cái, ông trực tiếp nói với Hứa Kiều Kiều: “Hứa Khoa Trưởng đã nói muốn về kho lấy hàng, vậy thì để Tiểu Lưu lái xe đưa cô đi nhé, cũng nhanh hơn một chút.”"- Rephrase: "… Tạ Chủ Nhiệm lập tức ngậm miệng. Chử Chủ Nhiệm bước đến gần. Tạ Chủ Nhiệm cùng mọi người vội vàng chào hỏi Chử Chủ Nhiệm, Lương Khoa Trưởng và Nhiếp Bộ Trưởng. Nhưng Chử Chủ Nhiệm thậm chí còn không liếc mắt nhìn Tạ Chủ Nhiệm và những người khác một cái, ông trực tiếp nói với Hứa Kiều Kiều: “Hứa Khoa Trưởng đã nói muốn về kho lấy hàng, vậy thì để Tiểu Lưu lái xe đưa cô đi nhé, cũng sẽ nhanh hơn một chút.”" (Disregard, directness)
Paragraph 12: "谢主任几人:“!!!”不是,哪来的货啊。Tiểu Hứa vừa nãy chỉ là nói bừa thôi.Sao Chử Chủ Nhiệm lại đẩy người ta vào thế khó thế này."- Rephrase: "Tạ Chủ Nhiệm và mọi người: “!!!” Không phải chứ, hàng đâu ra mà lấy! Tiểu Hứa vừa nãy chỉ là nói bừa thôi mà. Sao Chử Chủ Nhiệm lại đẩy người ta vào thế khó thế này chứ." (Shock, disbelief, concern)
Paragraph 13: "Mấy vị chủ nhiệm văn phòng vò đầu bứt tai, mặt mày nhăn nhó, nghĩ mãi cũng không ra cách nào.Chỉ có Hứa Kiều Kiều dưới ánh mắt dò xét của Chử Chủ Nhiệm vẫn mỉm cười gật đầu."- Rephrase: "Mấy vị chủ nhiệm văn phòng vò đầu bứt tai, mặt mày nhăn nhó, nghĩ mãi cũng không ra được kế sách nào. Chỉ có Hứa Kiều Kiều, dưới ánh mắt dò xét của Chử Chủ Nhiệm, vẫn mỉm cười gật đầu." (Frustration of others, Hứa Kiều Kiều's composure)
Paragraph 14: "“Tôi đang lo ngoài trời tuyết rơi làm sao về đây, nếu đồng chí Tiểu Lưu chịu khó đưa tôi một chuyến, thì còn gì bằng.”"- Rephrase: "“Tôi đang lo ngoài trời tuyết rơi làm sao về đây, nếu đồng chí Tiểu Lưu chịu khó đưa tôi một chuyến, thì còn gì bằng.”" (Calm, accepting)
Paragraph 15: "谢主任 mấy người: ......Họ nhìn Hứa Kiều Kiều với ánh mắt không mấy thiện cảm.Sao thế, cô còn thật sự muốn quay về à?"- Rephrase: "Tạ Chủ Nhiệm và mọi người: … Họ nhìn Hứa Kiều Kiều với ánh mắt không mấy thiện cảm. Sao thế, cô còn thật sự muốn quay về à?" (Disapproval, continued disbelief)
Paragraph 16: "Hứa Kiều Kiều đối mặt với họ, không hề hoảng sợ một chút nào.“Tạ Chủ Nhiệm, mấy vị chủ nhiệm, vậy tôi xin phép cùng đồng chí Tiểu Lưu về kho một chuyến.”"- Rephrase: "Hứa Kiều Kiều đối mặt với họ, không hề hoảng sợ một chút nào. “Tạ Chủ Nhiệm, mấy vị chủ nhiệm, vậy tôi xin phép cùng đồng chí Tiểu Lưu về kho một chuyến.”" (Unwavering confidence)
Paragraph 17: "“......”谢主任 mấy người sốt ruột đến toát mồ hôi trán.Chử Chủ Nhiệm trong lòng thầm ngạc nhiên.Trước đó ông có chút nghi ngờ Hứa Kiều Kiều nói dối, nên vừa nãy mới thử cô một chút.Nhưng bây giờ, ông nhìn xem, chẳng lẽ Hợp tác xã cung tiêu Diêm Thị thật sự có hàng sao?Bất kể có hay không, tóm lại dưới ánh mắt phức tạp của mọi người, Hứa Kiều Kiều mặt mày bình tĩnh ngồi lên xe của Tiểu Lưu rồi đi."- Rephrase: "… Tạ Chủ Nhiệm và mọi người sốt ruột đến toát mồ hôi trán. Chử Chủ Nhiệm trong lòng thầm ngạc nhiên. Trước đó ông có chút nghi ngờ Hứa Kiều Kiều nói dối, nên vừa nãy mới thử cô một chút. Nhưng bây giờ, ông nhìn xem, chẳng lẽ Hợp tác xã cung tiêu Diêm Thị thật sự có hàng sao? Bất kể có hay không, tóm lại dưới ánh mắt phức tạp của mọi người, Hứa Kiều Kiều mặt mày bình tĩnh ngồi lên xe của Tiểu Lưu rồi đi." (Anxiety, Chử Chủ Nhiệm's internal thoughts, Hứa Kiều Kiều's calm departure)
Paragraph 18: "Tiểu Lưu là tâm phúc do Chử Chủ Nhiệm mang từ Tổng xã đến, Chử Chủ Nhiệm nghĩ gì, anh ta có thể đoán được bảy tám phần.Vì vậy khi đến Hợp tác xã cung tiêu Diêm Thị, anh ta trực tiếp lái xe vào sân lớn, đậu ngay trước tòa nhà văn phòng của Hợp tác xã, có tác dụng chặn cửa.Hứa Kiều Kiều nếu muốn chuồn, chắc chắn là không thể được."- Rephrase: "Tiểu Lưu là tâm phúc do Chử Chủ Nhiệm mang từ Tổng xã đến, Chử Chủ Nhiệm nghĩ gì, anh ta có thể đoán được bảy tám phần. Vì vậy, khi đến Hợp tác xã cung tiêu Diêm Thị, anh ta trực tiếp lái xe vào sân lớn, đậu ngay trước tòa nhà văn phòng của Hợp tác xã, có tác dụng chặn cửa. Hứa Kiều Kiều nếu muốn chuồn, chắc chắn là không thể được." (Tiểu Lưu's loyalty and action, the trap)
Paragraph 19: "Tất nhiên, Hứa Kiều Kiều hoàn toàn không có ý định chuồn.Đồng nghiệp của Hợp tác xã cung tiêu đã sớm nhận được tin tức,纷纷出动 chạy ra xem náo nhiệt."- Rephrase: "Tất nhiên, Hứa Kiều Kiều hoàn toàn không có ý định chuồn. Các đồng nghiệp của Hợp tác xã cung tiêu đã sớm nhận được tin tức,纷纷出 động chạy ra xem náo nhiệt." (Hứa Kiều Kiều's intention, colleagues' curiosity)
Paragraph 20: "Họ nghe nói Hứa Khoa Trưởng đã nói trước mặt đám người gây rối ở Cửa hàng Bách hóa số Một là có hàng, còn ngồi xe của lãnh đạo Tổng xã về lấy hàng.Chỉ là ở đó, ai cũng biết rõ mồn một, kho của họ làm gì có lạp xưởng.Hứa Khoa Trưởng chuyến này về chắc chắn sẽ bị lộ tẩy!"- Rephrase: "Họ nghe nói Hứa Khoa Trưởng đã nói trước mặt đám người gây rối ở Cửa hàng Bách hóa số Một là có hàng, còn ngồi xe của lãnh đạo Tổng xã về lấy hàng. Chỉ là ở đó, ai cũng biết rõ mồn một, kho của họ làm gì có lạp xưởng. Hứa Khoa Trưởng chuyến này về chắc chắn sẽ bị lộ tẩy!" (Colleagues' knowledge, their worry)
Paragraph 21: "Trong lòng nóng như lửa đốt, sắc mặt mọi người đều có vẻ căng thẳng.Họ nhìn Hứa Kiều Kiều với ánh mắt đầy thương hại.Nếu không phải vì đơn vị, Hứa Khoa Trưởng có cần phải nói dối trắng trợn như vậy không.Bây giờ bị lãnh đạo Tổng xã nắm thóp, nếu không lấy ra được lạp xưởng, thì phải làm sao đây!"- Rephrase: "Trong lòng nóng như lửa đốt, sắc mặt mọi người đều có vẻ căng thẳng. Họ nhìn Hứa Kiều Kiều với ánh mắt đầy thương hại. Nếu không phải vì đơn vị, Hứa Khoa Trưởng có cần phải nói dối trắng trợn như vậy không. Bây giờ bị lãnh đạo Tổng xã nắm thóp, nếu không lấy ra được lạp xưởng, thì phải làm sao đây!" (Intense worry, sympathy)
Paragraph 22: "Đinh Văn Khiết sốt ruột như lửa đốt.Cô ấy chạy đến: “Khoa trưởng—”"- Rephrase: "Đinh Văn Khiết sốt ruột như lửa đốt. Cô ấy chạy đến: “Khoa trưởng—”" (Urgency)
Paragraph 23: "Hứa Kiều Kiều liếc mắt ra hiệu cho cô, cắt ngang lời cô, nói: “Có việc gì thì lát nữa nói, tôi đi đăng ký lấy hàng trước đã.”"- Rephrase: "Hứa Kiều Kiều liếc mắt ra hiệu cho cô, cắt ngang lời cô, nói: “Có việc gì thì lát nữa nói, tôi đi đăng ký lấy hàng trước đã.”" (Hứa Kiều Kiều's control, focus)
Paragraph 24: "Đinh Văn Khiết trong lòng giậm chân.Lấy hàng gì chứ, hàng đâu ra mà lấy!"- Rephrase: "Đinh Văn Khiết trong lòng giậm chân. Lấy hàng gì chứ, hàng đâu ra mà lấy!" (Internal frustration, disbelief)
Paragraph 25: "Tiểu Lưu nhận nhiệm vụ từ Chử Chủ Nhiệm, chịu trách nhiệm giám sát Hứa Kiều Kiều.Anh ta chỉ cần nhìn dáng vẻ của những người ở Hợp tác xã cung tiêu Diêm Thị là biết tám chín phần lời nói có hàng là giả.Nhìn cái bộ dạng ủ rũ của từng người, trừ Hứa Khoa Trưởng đã rời đi, ai cũng không giấu được suy nghĩ của mình.Tiểu Lưu chỉ không biết vị Hứa Khoa Trưởng kia còn muốn giả vờ đến bao giờ."- Rephrase: "Tiểu Lưu nhận nhiệm vụ từ Chử Chủ Nhiệm, chịu trách nhiệm giám sát Hứa Kiều Kiều. Anh ta chỉ cần nhìn dáng vẻ của những người ở Hợp tác xã cung tiêu Diêm Thị là biết tám chín phần lời nói có hàng là giả. Nhìn cái bộ dạng ủ rũ của từng người, trừ Hứa Khoa Trưởng đã rời đi, ai cũng không giấu được suy nghĩ của mình. Tiểu Lưu chỉ không biết vị Hứa Khoa Trưởng kia còn muốn giả vờ đến bao giờ." (Tiểu Lưu's observation, skepticism)
Paragraph 26: "Hứa Kiều Kiều trước mặt Tiểu Lưu, từ cầu thang đi lên, khoảng chưa đầy 5 phút sau, cô xách một cái túi rắn lớn, nhẹ nhàng đi xuống lầu."- Rephrase: "Hứa Kiều Kiều trước mặt Tiểu Lưu, từ cầu thang đi lên, khoảng chưa đầy 5 phút sau, cô xách một cái túi rắn lớn, nhẹ nhàng đi xuống lầu." (The unexpected action)
Paragraph 27: "Tiểu Lưu ngồi trong xe: ......Các đồng nghiệp khác: ......"- Rephrase: "Tiểu Lưu ngồi trong xe: … Các đồng nghiệp khác: …" (Shock, speechless reaction)
Paragraph 28: "Tiểu Lưu vội vàng mở cửa xe, “Đồng chí Hứa, để tôi xách giúp nhé.”"- Rephrase: "Tiểu Lưu vội vàng mở cửa xe, “Đồng chí Hứa, để tôi xách giúp nhé.”" (Offer of help, still surprised)
Paragraph 29: "“Không cần đâu, không nặng lắm.” Hứa Kiều Kiều cảm ơn ý tốt của anh ta, trực tiếp xách túi rắn lên xe."- Rephrase: "“Không cần đâu, không nặng lắm.” Hứa Kiều Kiều cảm ơn ý tốt của anh ta, trực tiếp xách túi rắn lên xe." (Hứa Kiều Kiều's independence)
Paragraph 30: "Đóng cửa xe lại, ngăn cách ánh mắt kinh ngạc ngơ ngác của các đồng nghiệp.Hứa Kiều Kiều ngả đầu ra sau, cũng coi như không nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc của Tiểu Lưu, cô bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần."- Rephrase: "Đóng cửa xe lại, ngăn cách ánh mắt kinh ngạc ngơ ngác của các đồng nghiệp. Hứa Kiều Kiều ngả đầu ra sau, cũng coi như không nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc của Tiểu Lưu, cô bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần." (Hứa Kiều Kiều's calm, ignoring the shock)
The "好书推荐:" and "
" tags should be removed.The "本章未完,请点击下一页继续阅读!" and "好书推荐:" and "
" tags should be removed.
Final check for natural flow, emotion, modern style, and grammar.
Đề xuất Hiện Đại: Cô Ấy Không Yêu Tôi, Nhưng Khi Tôi Đòi Chia Tay, Cô Ấy Lại Cuống Quýt