Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 354: Chương 354

“Nhanh lên nào, lát nữa lãnh đạo không còn chỗ ngồi đâu, đến lúc phỏng vấn bắt đầu thì xem cô hối hận thế nào, cái đồ lề mề này!”

Hứa Kiều Kiều khẽ nhếch môi: “Yên tâm đi, yên tâm đi mà.”

Cô là nhân vật chính được phỏng vấn còn chưa đến, thì làm sao mà bắt đầu được chứ.

Trong văn phòng, Tạ Chủ Nhiệm nhìn đồng hồ, cau mày hỏi người bên cạnh: “Gọi Tiểu Hứa chưa? Sao giờ này vẫn chưa thấy đâu?”

Văn phòng cách phòng thư ký chỉ một tầng lầu, vậy mà đã mười lăm phút rồi, người đi gọi vẫn chưa đưa Tiểu Hứa đến.

“Đi gọi từ sớm rồi chứ, cái cô Tiểu Hứa này, chắc lại bị chuyện gì làm lỡ dở rồi, bình thường làm việc cô ấy đã chậm chạp rồi,” Tề Khoa Trưởng bên cạnh đảo mắt một vòng, đẩy cháu trai mình là Tề Bí Thư về phía trước, “Tạ Chủ Nhiệm, hay là anh cứ dặn dò Tiểu Tề trước, tôi đi tìm Tiểu Hứa. Đồng chí trẻ tuổi như cô ấy gặp mấy dịp thế này thì không đáng tin đâu, không được điềm đạm như Tiểu Tề nhà tôi.”

Gọi Tiểu Hứa làm gì chứ, cái việc vẻ vang thế này nếu không phải cái mặt già của ông quá lộ liễu, ông còn chẳng thèm để cháu trai mình ra mặt đâu.

Báo Toàn quốc đấy, đời người mà được lên Báo Toàn quốc một lần thì đúng là phúc đức tổ tiên ba đời.

Tề Bí Thư được chú mình khen ngợi, ưỡn ngực đứng thẳng.

Tạ Chủ Nhiệm tức đến sôi máu: “Tôi dặn dò Tiểu Tề làm gì? Tiểu Hứa đâu?! Bảo anh đi tìm người mà anh cũng không tìm được, mọi người ở đây đều đang chờ đấy, Lý Phó Xưởng Trưởng, Phan Chủ Biên, Ngô Chủ Nhiệm đều có mặt rồi, làm lỡ việc thì anh có gánh nổi trách nhiệm không?!”

Tề Khoa Trưởng: “...”

Ông ta bị mắng đến ngớ người.

Không phải chứ, ông ta đã nói là vấn đề của Tiểu Hứa mà, sao Tạ Chủ Nhiệm lại đổ lỗi lên đầu ông ta được? Tiểu Hứa không đến thì thôi chứ, chẳng qua chỉ là một thư ký, mới dùng có hai ngày thôi mà đã ăn ý đến thế, không thể tạm thời thay người khác được sao?

Tạ Chủ Nhiệm đúng là quá độc đoán rồi!

Tề Bí Thư đứng đó ngượng ngùng.

Anh ta cúi đầu, trong lòng vừa xấu hổ vừa tủi thân, lẽ nào anh ta tệ đến vậy, bị lãnh đạo ghét bỏ đến mức này sao.

Phòng Thu mua, Phòng Nhân sự, Phòng Tuyên truyền, Phòng Tài vụ... một số cán bộ lãnh đạo cấp trung đều có mặt, không ai ngờ Tạ Chủ Nhiệm lại nổi giận đùng đùng đến thế. Căn phòng vốn đang vui vẻ, náo nhiệt bỗng chốc trở nên căng thẳng.

Mọi người trong lòng cũng thắc mắc, sao một buổi ký kết quan trọng như vậy mà Tạ Chủ Nhiệm lại làm mình làm mẩy, nhất quyết đòi một cô thư ký nhỏ có mặt.

Đây chẳng phải là giận dỗi trẻ con sao!

Còn cô thư ký họ Hứa kia nữa, một dịp quan trọng như thế mà cũng biến mất tăm, năng lực chuyên môn thì tệ hại, không biết Tạ Chủ Nhiệm coi trọng cô ta ở điểm gì!

Hứa Kiều Kiều vừa bước vào văn phòng đã cảm thấy không khí có gì đó là lạ.

“Xin lỗi, tôi đến muộn.”

Cô thầm nghĩ, không thể nào vì cô đến muộn mà mọi người lại đồng loạt chỉ trích cô chứ?

Mà cũng đâu có ai báo cho cô biết, cô bận sắp xếp tài liệu nên nhất thời quên mất thời gian thôi mà, Hứa Kiều Kiều hơi chột dạ.

Lô Phó Khoa Trưởng phòng Thu mua cau mày: “Thư ký Hứa! Cô có biết không? Vì một mình cô mà cả nhóm chúng tôi phải chờ đợi. Tạ Chủ Nhiệm cũng bị cô chọc tức rồi đấy, cô nói xem, cô là thư ký mà đến lúc quan trọng lại biến mất tăm, đây là thái độ làm việc của cô sao? Lão Tề à, thư ký Hứa là người của anh đúng không, hôm nay đây cũng là sự tắc trách của anh đấy.”

“Phải phải, là lỗi của tôi, cô ấy là người mới, vừa từ dưới lên, cái gì cũng không hiểu, người trẻ tuổi lại còn nóng tính. Không nói được, không đụng được, lão Lô à, tôi cũng khó xử lắm đây.” Tề Khoa Trưởng trong lòng thầm hả hê, ngoài mặt thì thở dài nói.

“...” Hứa Kiều Kiều nắm chặt tay.

Đồ Tề Khoa Trưởng chết tiệt, dám trước mặt bao nhiêu người mà bôi nhọ cô.

Còn cái lão Lô Khoa Trưởng gì đó nữa, người này là ai vậy, mặt mày gian xảo, nhìn đã thấy không phải hạng tốt lành gì.

Lô Phó Khoa Trưởng ghét nhất loại người trẻ tuổi không chịu nghe lời như vậy.

Ông ta hừ một tiếng, còn định nói tiếp: “Một số đồng chí trẻ tuổi đâu có được như chúng tôi ngày xưa, làm việc không dám lơ là chút nào, còn bây giờ thì sao? Một số đồng chí trẻ tuổi tài năng chẳng bao nhiêu, lại còn thích làm mình làm lẩy—”

Cái lão này đúng là lải nhải không ngừng.

“Lô Phó Khoa Trưởng!”

Trang Khoa Trưởng, người vừa đi ra cùng Lý Phó Xưởng Trưởng, Phan Chủ Biên và Ngô Chủ Nhiệm, tức giận ngắt lời Lô Triệu Lâm: “Sao anh có thể nói đồng chí Tiểu Hứa như vậy! Không có cô ấy, hôm nay chúng ta đã không thể đàm phán thành công hợp tác bột giặt với Nhà máy Hóa chất Thủ đô rồi. Anh thân là Phó Khoa Trưởng phòng Thu mua mà nói ra những lời này không thấy hổ thẹn sao!”

Trước mặt bao nhiêu người, Trang Khoa Trưởng chẳng nể nang gì Lô Phó Khoa Trưởng.

Nể nang cái gì chứ, anh ta tức lắm rồi, trước đây đơn hàng bột giặt cứ bị trì hoãn mãi, rõ ràng là trách nhiệm của cả phòng Thu mua, nhưng Lô Triệu Lâm lại trơ trẽn dẫn một đám người trong phòng ngồi chờ, chẳng làm gì cả. Còn anh ta thì vất vả chết đi sống lại bên ngoài, bảo Lô Triệu Lâm làm thì ông ta lại nói đó là trách nhiệm của Khoa Trưởng phòng Thu mua.

Khạc! Cái lão già hói đáng ghét này, ông ta cố tình đấy chứ!

“Cái gì, cái gì cơ?”

Lô Phó Khoa Trưởng phòng Thu mua cảm thấy tai mình chắc hỏng rồi.

Nếu không thì sao ông ta lại nghe Trang Khoa Trưởng nói đơn hàng bột giặt đàm phán thành công là nhờ công của cô thư ký trẻ tuổi này?

Ông ta cười khẩy: “Trang Khoa Trưởng, tôi thấy anh hồ đồ rồi đấy, cô ta là một nữ đồng chí, anh bảo cô ta có thể đàm phán đơn hàng ư? Haha, anh thà nói cô ta còn phù hợp với vị trí Phó Khoa Trưởng phòng Thu mua hơn tôi đi!”

Một con bé vắt mũi chưa sạch, đội cái mũ cao như vậy, không sợ ngã chết sao!

“Tôi thấy Tiểu Hứa đúng là phù hợp hơn anh đấy.”

Một giọng nói vang lên từ bên cạnh.

Nghe thấy vậy, Lô Phó Khoa Trưởng cười đến méo cả miệng: “Ôi chao, ở đây đúng là có người nói khoác lác thật, tôi phải xem xem là ai—”

Ông ta tìm theo tiếng nói, rồi khóe môi chế giễu của ông ta từ từ cứng lại.

“Lý, Lý Phó Xưởng Trưởng?”

Lý Phó Xưởng Trưởng của Nhà máy Hóa chất Thủ đô nhìn ông ta với ánh mắt trầm tĩnh.

Lô Phó Khoa Trưởng cười gượng gạo không nói gì, trong lòng thầm chửi rủa, ai mà ngờ Lý Phó Xưởng Trưởng này lại thích xen vào chuyện người khác đến thế.

Chuyện nội bộ của Hợp tác xã Cung tiêu Diêm Thị có liên quan gì đến ông ta chứ.

Lô Phó Khoa Trưởng vẫn còn đang thầm oán trách Lý Phó Xưởng Trưởng không nể mặt ông ta trước bao nhiêu người, thì sắc mặt của Tạ Chủ Nhiệm bên cạnh đã đen như mực.

Tạ Chủ Nhiệm quay sang ông ta nói thẳng: “Nữ đồng chí thì sao chứ, phụ nữ có thể gánh vác nửa bầu trời! Anh coi thường nữ đồng chí, nhưng người ta chính là có năng lực hơn anh đấy. Việc mình không làm được không có nghĩa là người khác cũng không làm được. Người trẻ tuổi không có tài cán gì, tôi thấy anh thân là cán bộ lão thành của đơn vị, bao nhiêu năm nay tôi cũng chẳng thấy anh có tài cán gì!”

Ngược lại, cái tài đấu đá nội bộ thì anh lại có thừa.

Tiểu Trang là năng lực chưa đủ, còn anh, Lô Triệu Lâm, chính là tâm địa xấu xa!

Đề xuất Cổ Đại: Thái Tử Điện Hạ Hôm Nay Đã Ngã Đài Chăng?
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện