Lương Dũng còn chưa kịp thoát khỏi nỗi lòng chua xót thì đã lại bị một tràng chê bai.Anh ấy vuốt mặt: "Được thôi! Để tôi đi!"Anh ta lập tức vén tấm ván gỗ, bước ra khỏi quầy và sốt sắng giúp Hứa An Xuân xách đồ.Hứa An Xuân vội vàng giữ anh lại.Anh ấy gãi đầu ngượng nghịu: "Ấy ấy ấy, không cần đâu, tôi tự làm được. Mà này, có nhầm lẫn gì không vậy? Em gái tôi...
Đề xuất Cổ Đại:
Thảy Đều Tránh Ra, Nàng Ta Vác Đại Đao Tới!!?