Trước khi lên đường, phụ mẫu chưa từng đề cập đến chuyện này với hắn, có thể thấy suốt ba năm qua sóng yên biển lặng, bằng không hai vị người lớn chắc chắn sẽ chẳng để hắn đi đường thủy bao giờ.
Nghĩ đoạn, Phúc Ca nhi trầm ngâm hỏi: “Sau chuyện của Cung gia, chẳng lẽ bọn chúng không hề gây án thêm lần nào nữa sao?”
Diêu thuyền chủ gật đầu đáp: “Đúng vậy, chúng dường như đã bặt vô âm tín suốt ba năm qua. Ta cùng mấy huynh đệ lúc uống rượu thường hay bàn tán, ai nấy đều đoán rằng bọn chúng làm được một mẻ lớn như thế chắc hẳn đã rửa tay gác kiếm. Nào ngờ đâu chẳng phải chậu vàng rửa tay, mà là đang âm thầm tìm kiếm con mồi mới.”
Nói đoạn, lão nhìn sang Đỗ Triều và Mộc Thần, thở dài: “Các vị công tử đây nhìn qua đã biết là bậc đại phú đại quý, thảo nào lại bị bọn chúng để mắt tới.”
Phúc Ca nhi vốn tính khiêm cung, chỉ dùng một chiếc trâm gỗ đào búi tóc, khoác áo choàng vải bông đơn giản, trên người cũng chẳng đeo bất kỳ trang sức quý giá nào. Nhưng Quan Mộc Thần và Đỗ Triều thì lại khác hẳn. Cẩm bào của Mộc Thần thêu hoa văn tỉ mỉ bằng chỉ vàng sợi bạc, bên hông lủng lẳng miếng ngọc bội Dương Chi trắng muốt; còn Đỗ Triều tay cầm quạt xếp ngà voi nạm vàng, đai lưng treo ngọc Hòa Điền chạm trổ hoa khai phú quý, món nào món nấy đều đáng giá liên thành.
Hai người với bộ dạng này, chẳng khác nào trên trán viết sẵn hai chữ “cừu béo” cho thiên hạ trông vào.
Mộc Thần và Đỗ Triều nghe vậy thì sắc mặt đều trở nên khó coi. Đặc biệt là Mộc Thần, chính hắn đã khăng khăng đòi để gia đình nọ lên thuyền. Nếu không nhờ Quý Tuyền cẩn trọng, e rằng bốn người bọn họ có khả năng bị bắt cóc, còn những người khác trên thuyền khó mà giữ được mạng sống.
Nghĩ đến đây, Mộc Thần đầy vẻ hối lỗi nói với Phúc Ca nhi: “A Phúc, thật xin lỗi đệ, lẽ ra ta nên nghe lời đệ, không cho bọn họ lên thuyền mới phải.”
Phúc Ca nhi vốn chẳng có ý trách cứ, dù sao tâm thế của bằng hữu cũng là ý tốt: “Mộc Thần ca không cần tự trách, ngay cả đệ cũng thấy bọn họ không giống kẻ ác nên mới đồng ý cho đi nhờ.”
Nói xong, hắn quay sang hỏi Diêu thuyền chủ: “Bọn ác tặc này tống tiền đến mười vạn lượng bạc, chẳng lẽ quan phủ không tìm thấy chút manh mối nào sao?”
Diêu thuyền chủ lắc đầu ngán ngẩm: “Chẳng có gì cả. Tổng đốc nha môn đã điều động ba vị bộ đầu giỏi phá án nhất Giang Nam truy tra việc này, vậy mà suốt nửa tháng trời vẫn không tìm ra được gì.”
Chủ yếu là vì sau vụ Cung gia, đám người đó liền biệt tích không để lại dấu vết, quan phủ cũng đành thúc thủ vô sách.
Phúc Ca nhi vẫn không khỏi nghi hoặc: “Cung gia làm sao giao được số tiền chuộc lớn như vậy? Mười vạn lượng bạc đâu phải là con số nhỏ, phải mấy người khiêng mới xuể.”
Diêu thuyền chủ kể tiếp: “Là giao dịch trên mặt nước. Cung lão gia sợ chúng giết con tin nên lúc đó không dám báo quan, tự mình âm thầm mang bạc đi giao. Lại còn có lời đồn rằng thực tế Cung gia đã đưa tới hai mươi vạn lượng, nhưng lão gia nhà đó không thừa nhận, chỉ nói là mười vạn.”
“Bởi vì đối phương quá mức thần bí, Cung lão gia sợ đắc tội rồi bọn chúng lại ra tay với thiếu gia, cho nên khi quan phủ đến hỏi, ông ấy đều thoái thác nói không biết gì.”
Điều này cũng dễ hiểu, Cung lão gia chỉ có một mụn con trai duy nhất để nối dõi tông đường, nếu chẳng may có mệnh hệ gì thì coi như tuyệt tự. Hương hỏa không còn, gia sản đồ sộ kia cũng chẳng có ai kế thừa. Khổ chủ đã không hợp tác, quan phủ cũng đành bó tay.
Phúc Ca nhi hỏi thêm: “Lúc đó trên thuyền có bao nhiêu người?”
Diêu thuyền chủ bùi ngùi: “Có hơn hai mươi mạng người. Công tử, thủ đoạn của chúng tàn độc khôn cùng, chúng đập nát thuyền rồi buộc vật nặng vào thi thể để tất cả cùng chìm sâu xuống đáy sông. Cũng may Cung lão gia giàu nứt đố đổ vách, nhờ vả người của Tào bang mới tìm thấy, chứ thường dân bách tính thì chỉ biết tuyệt vọng thôi.”
Cũng nhờ có Phù công tử và Quý hộ vệ thận trọng, bằng không cả đoàn người bọn họ cũng đã chìm xuống đáy sông làm mồi cho cá.
Phúc Ca nhi nhìn về phía Quý Tuyền, kiên định nói: “Quý thúc, nếu chưa đụng độ thì thôi, nhưng đã gặp phải, ta nhất định phải trừ khử lũ ác tặc này.”
Lời này nói ra không phải để thương lượng, mà là một quyết định chắc chắn.
Diêu thuyền chủ nghe vậy thì bủn rủn tay chân, Mộc Thần và Đỗ Triều cũng sợ đến mặt cắt không còn giọt máu. Nhưng nhìn thần sắc kiên định của Phúc Ca nhi, ba người biết có khuyên cũng vô dụng, chỉ thầm mong Quý Tuyền sẽ từ chối.
Đáng tiếc, bọn họ đã thất vọng. Quý Tuyền gật đầu tán thành: “Được. Tuy nhiên chuyện này cần phải kế hoạch chu toàn, bằng không dễ dẫn đến thương vong.”
Diêu thuyền chủ lấy hết can đảm thốt lên: “Công tử, Quý hộ vệ, trên thuyền chúng ta chỉ có bấy nhiêu người, sao đấu lại lũ thủy tặc giết người không chớp mắt kia?”
Quý Tuyền bình thản đáp: “Giống như công tử nhà ta đã suy đoán, số lượng thủy tặc sẽ không quá nhiều, theo ta tính toán thì không quá hai mươi tên.”
Diêu thuyền chủ nuốt nước bọt, khó khăn nói: “Quý hộ vệ, những người có thể chiến đấu bên ta cộng lại chưa đến mười người. Lũ thủy tặc đó không chỉ võ công cao cường mà còn dày dạn kinh nghiệm, chúng ta hai chọi một chưa chắc đã thắng, nói gì đến chuyện lấy ít địch nhiều.”
Để bọn họ xông lên, chẳng khác nào đi vào chỗ chết.
Phúc Ca nhi không giải thích nhiều, chỉ ngắn gọn: “Mọi người đi theo ta.”
Nói đoạn, hắn trở về khoang thuyền của mình, những người khác tò mò nối gót theo sau. Vào đến phòng, Phúc Ca nhi cúi người kéo từ gầm giường ra một chiếc rương lớn.
Rương vừa mở ra, Đỗ Triều liền thất thanh kinh ngạc: “Súng kíp…”
Hắn nằm mơ cũng muốn có một khẩu súng kíp, nhưng thứ này triều đình quản chế vô cùng nghiêm ngặt, ngay cả gia đình hắn cũng chỉ có tổ phụ và đại bá là được sở hữu. Phù Dịch vậy mà ra khỏi cửa lại mang theo cả một rương súng kíp. Chẳng trách hắn dám tuyên bố sẽ giải quyết lũ thủy tặc, có trong tay bảo vật này thì ai mà chẳng thêm phần gan dạ.
Diêu thuyền chủ há hốc miệng, súng kíp này lão chỉ mới nghe danh chứ chưa từng thấy tận mắt. Nghe đồn trên thị trường, một khẩu hỏa súng trị giá đến bốn nghìn lượng bạc, mà lại còn là thứ có tiền cũng khó mua được. Trong rương này xếp ngay ngắn sáu khẩu, tính sơ qua cũng đã hơn hai vạn lượng bạc.
Nghĩ đến đây, lão run giọng hỏi: “Đây… đây thật sự là súng kíp sao?”
Phúc Ca nhi khẽ ừ một tiếng: “Mẫu thân ta không yên tâm, nên đã xin ân điển của Hoàng hậu nương nương, mượn mấy khẩu súng kíp này từ Binh khí chế tạo bộ để phòng thân. Khi nào về kinh thành đều phải hoàn trả đầy đủ.”
Thực tế Thanh Thư chỉ mượn được năm khẩu, còn một khẩu là quà sinh nhật mười lăm tuổi mà Phù Cảnh Hy tặng riêng cho Phúc Ca nhi.
Lúc mới nhận những khẩu súng này, Phúc Ca nhi còn cho rằng mẫu thân quá đỗi lo xa. Nếu thực sự gặp kẻ xấu, không bàn đến Quý Tuyền và Lâm Duệ, chỉ riêng ám khí trên người hắn cũng đủ để giải quyết đối phương. Nhưng để mẫu thân yên lòng, hắn vẫn mang theo. Không ngờ rằng món đồ quý giá này lại sớm có đất dụng võ đến vậy.
Đỗ Triều không kìm nén nổi tò mò, hỏi: “Ta có thể chạm vào một chút không?”
Mộc Thần giữ chặt cánh tay hắn, nhắc nhở: “Đừng có táy máy, cẩn thận súng cướp cò.”
Phúc Ca nhi trấn an: “Không cần lo lắng, bên trong chưa nạp thuốc súng. Đỗ Triều, huynh đã từng dùng qua thứ này chưa?”
Đỗ Triều vội vàng gật đầu: “Đã từng dùng, tổ phụ có dạy qua cho ta. Dịch ca, chia cho ta một khẩu, đêm nay ta nhất định sẽ bắn chết lũ súc sinh tuyệt tình tuyệt nghĩa kia.”
Tiếc là lần này hắn rời nhà vội vã, tổ phụ lại đi vắng, nếu không chắc chắn ông cũng sẽ giao súng kíp cho hắn phòng thân.
Súng kíp vốn không khó sử dụng, chỉ cần tâm lý vững vàng là được. Mộc Thần và Vũ Quế thì không cần tính tới, nên hai khẩu súng còn lại được giao cho hai tên hộ vệ thân tín của Mộc Thần.
Đề xuất Xuyên Không: Mạt Thế: Nữ Chính Cầm Hàng Tỷ Vật Tư, Điên Cuồng Càn Quét
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm, cảm ơn bồ đã lên chương ạ