Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 2949: Yểu Yểu phiên ngoại (226)

Yểu Yểu hay tin Phúc Ca nhi được chấm đỗ Thám hoa lang, vui mừng khôn xiết, suýt chút nữa thì nhảy cẫng lên. Nàng quay sang bảo Tống Duy: “Chẳng phải huynh nói ca ca ta không vào được nhất giáp sao? Huynh xem, giờ huynh ấy đã là Thám hoa lang rồi đó.”

Tống Duy thẳng thắn đáp lời: “Hẳn là được Hoàng hậu nương nương đặc biệt lưu tâm rồi.”

Yểu Yểu cũng không hề phủ nhận, chỉ cười nói: “Văn chương ca ca ta viết rất hay, dẫu di mẫu có ưu ái thì cũng vì huynh ấy có tài. Không tranh luận với huynh nữa, ta phải về chờ ca ca đây.”

Nói đoạn, nàng liền chạy đi tìm Vương Tử Tung xin phép nghỉ.

Vương Tử Tung kinh ngạc khôn cùng. Thông thường trước kỳ thi Đình vị thứ có thể thay đổi, nhưng từ hạng mười nhảy vọt lên Thám hoa lang thì xưa nay hiếm thấy. Tuy nhiên, ông không để lộ vẻ khác thường trên mặt, vẫn mỉm cười nói: “Vậy cháu mau về đi! Ta trộm nghĩ Tướng gia và mẫu thân cháu chắc hẳn đều đã về nhà cả rồi.”

Sau khi Yểu Yểu rời đi, Vương Tử Tung lập tức sai người đi nghe ngóng thực hư. Biết rõ ngọn ngành câu chuyện, ông mới thở phào nhẹ nhõm. Thể hiện xuất sắc trong buổi tấu đáp trước điện để từ hạng năm vươn lên hạng ba, điều này hoàn toàn có thể chấp nhận được.

Thanh Thư vừa về đến nhà, Tiểu Du cũng liền gót tới nơi: “Phúc Ca nhi được chấm đỗ Thám hoa lang sao? Thanh Thư, chuyện này rốt cuộc là thế nào?”

Sự thay đổi thứ bậc quá lớn khiến nàng khi nhận được tin vẫn không khỏi bán tín bán nghi.

Thanh Thư mỉm cười giải thích: “Phúc Ca nhi lần này chuẩn bị rất kỹ lưỡng cho kỳ thi Đình, văn chương viết ra được lòng các vị giám khảo. Thêm vào đó, biểu hiện trong buổi tấu đáp trước điện vô cùng xuất sắc, nên mới được Hoàng hậu điểm làm Thám hoa.”

Con người ai chẳng có tư tâm, Dịch An cũng không ngoại lệ. Khi mấy thiên văn chương đều ngang ngửa nhau, nàng nhất định sẽ thiên vị Phúc Ca nhi một chút.

Việc tấu đáp xuất sắc cũng không có gì lạ, bởi Dịch An vốn luôn yêu thương cậu bé, khi đối đáp tự nhiên sẽ không căng thẳng, dễ dàng phát huy hết khả năng. Nhưng để viết được văn chương hay, đó phải dựa vào thực tài.

Tiểu Du cảm thán: “Ba năm trước Nhiếp Dận đỗ Bảng nhãn, lần này Phúc Ca nhi lại là Thám hoa lang. Trước kia người ta cứ bảo ngõ Kim Ngư là đất phong thủy, nay ta thấy rõ ràng là do vận thế của muội và Phù Cảnh Hy quá vượng đó thôi.”

Bằng không, tại sao khi gia đình muội dời đi, những thí sinh khác dọn vào lại chẳng thấy linh nghiệm như vậy.

Thanh Thư nghe vậy liền cười mắng: “Lời đùa này nói trước mặt ta thì được, chớ có ra ngoài rêu rao nhé! Nếu không, sau này mỗi kỳ thi Hội, người tìm đến xin ở nhờ chắc đếm không xuể mất.”

Trước đây phủ đệ ở ngõ Kim Ngư rộng rãi, muốn giúp người ở nhờ còn có chỗ, chứ nơi ở hiện tại của bọn họ tự thân gia đình ở đã thấy chật chội, lấy đâu ra chỗ cho người ngoài. Hơn nữa, Thanh Thư vốn không thích người lạ sống trong nhà mình.

Tiểu Du phân bua: “Ta đâu có nói giỡn, đây là lời từ tận đáy lòng đấy chứ.”

Thanh Thư không dám nói cho nàng biết chuyện Phúc Ca nhi đoán trúng đề thi, sợ vạn nhất miệng lưỡi không nghiêm mà rò rỉ ra ngoài nửa lời. Đến lúc đó, người đời sẽ chẳng tin là do vận may, mà chỉ nghĩ Dịch An đã tiết lộ đề trước cho nàng: “Dù sao tỷ cũng đừng nói ra ngoài, bằng không đến lúc đó toàn là chỗ thân thích, nhận lời cũng dở mà từ chối cũng không xong. Với tính khí của Cảnh Hy, e là chàng sẽ thẳng thừng khước từ, đến lúc đó Mộc Thần muốn tới đây ở trước kỳ thi cũng chẳng được đâu.”

Đợi Phúc Ca nhi về, nàng cũng phải căn dặn cậu một phen. Còn về phần Cù tiên sinh, nàng hoàn toàn yên tâm. Ngoài những người này ra, ngay cả Yểu Yểu nàng cũng chưa hề hé lộ.

Liên quan đến lợi ích của con trai mình, Tiểu Du lập tức cam đoan: “Muội yên tâm, lời này ta tuyệt đối không nói với ai.”

Thanh Thư gật đầu, lại bảo: “Lần này ta định tổ chức vài bàn tiệc mừng, độ này tỷ có bận rộn lắm không? Nếu thư thả thì giúp muội thu xếp một tay nhé.”

Luôn làm phiền Kỳ gia khiến nàng thấy áy náy, nhưng Tiểu Du thì chẳng nề hà. Giữa hai người họ vốn dĩ luôn là tình nghĩa tương trợ lẫn nhau.

Tiểu Du đáp lời, rồi lại nói: “Thanh Thư này, nếu hai đứa trẻ đã vừa mắt nhau, muội cứ để Trình cô nương sớm ngày gả vào cửa đi. Nếu sợ sinh con sớm không tốt cho thân thể thì để con bé muộn hai năm hãy sinh, sau khi vào cửa rồi, việc vặt trong nhà cũng chẳng cần muội phải bận tâm nữa.”

Thanh Thư lắc đầu khước từ: “Nếu sau này nhà chồng của Yểu Yểu bắt con bé mười sáu tuổi đã phải xuất giá, ta tuyệt đối sẽ không đồng ý. Suy lòng mình ra lòng người, chuyện chính mình không làm được thì sao có thể yêu cầu người khác.”

Tiểu Du thẳng thắn nói: “Vấn đề là tình cảnh của con bé không giống vậy. Thân thể Trình tam phu nhân không tốt, chẳng biết sẽ ra đi lúc nào. Mà Trình đại học sĩ năm nay đã ngoài bảy mươi, vạn nhất có chuyện gì, con bé phải chịu tang đến sáu năm. Ba năm thì còn đợi được, chẳng lẽ bắt Phúc Ca nhi đợi tận sáu năm sao?”

Nàng biết Phù Cảnh Hy luôn mong con dâu sớm về nhà để Thanh Thư được thảnh thơi, không phải lo toan việc nội trợ. Thanh Thư tính tình khoan hậu nên có thể chờ, nhưng Phù Cảnh Hy chắc chắn không muốn. Dẫu hôm nay nàng không nói, thì khi hai nhà bàn chuyện hôn sự, Phù Cảnh Hy nhất định cũng sẽ đề cập đến.

Thanh Thư đáp: “Cứ đợi hai đứa xem mặt đã rồi tính sau. Vạn nhất chúng không ưng ý nhau thì mọi tính toán đều uổng công vô ích.”

Tiểu Du khẳng định: “Trình Ngu Quân không chỉ đáp ứng đủ những điều kiện mà Phúc Ca nhi đưa ra, mà trước đây chúng còn từng gặp mặt, Phúc Ca nhi nhất định sẽ đồng ý thôi.”

Còn về phần Trình Ngu Quân, nếu không ưng thuận thì đã chẳng theo Trình lão phu nhân đến Phù gia. Cũng nhờ lão phu nhân ra tay nhanh gọn, bằng không đợi đến khi kết quả thi Đình công bố, chưa chắc đã đến lượt Trình gia. Dẫu danh tiếng Trình gia vang dội, nhưng Trình tam gia cũng chỉ là một quan Tri châu chính ngũ phẩm, so với địa vị của Phù Cảnh Hy thì vẫn còn khoảng cách không nhỏ.

Thanh Thư không muốn tiếp tục đề tài này, bèn chuyển hướng: “Ta đã hứa với Phúc Ca nhi, hễ thi Đình xong sẽ cho con đi Giang Nam một chuyến. Tỷ có muốn cho Mộc Thần đi cùng để mở mang tầm mắt không?”

“Cái gì cơ?”

Thanh Thư giải thích: “Trẻ nhỏ cứ nhốt mãi trong nhà, đóng cửa làm xe thì không được. Giang Nam văn phong hưng thịnh, để Mộc Thần đến đó ở vài tháng chắc chắn sẽ được ích lợi không nhỏ.”

“Năm xưa Phúc Ca nhi theo Cù tiên sinh du ngoạn một năm, không chỉ mở mang kiến thức mà còn trở nên hiểu chuyện hơn hẳn, bao năm qua chẳng khiến ta phải bận lòng điều gì.”

Tiểu Du do dự một chút rồi nói: “Để ta cân nhắc thêm đã.”

Thanh Thư thở dài bất lực: “Trước kia con còn nhỏ, tỷ không yên tâm thì ta hiểu được. Nhưng nay Mộc Thần đã mười tám tuổi rồi, còn gì mà phải đắn đo nữa? Nếu không phải vì Yểu Yểu đã vào nha môn làm việc, ta cũng định cho con bé ra ngoài đi đây đi đó một chuyến rồi.”

Ngừng một lát, nàng lại nói: “Hơn nữa, trong lòng đứa trẻ này vẫn còn vương vấn Dương Giai Ngưng. Để nó ra ngoài chứng kiến thế giới rộng lớn, biết đâu tâm tư sẽ thoáng đạt hơn, khi trở về lại bằng lòng đi xem mặt thì sao.”

Tiểu Du gật đầu: “Vậy để ta về hỏi Mộc Thần xem con có muốn cùng đi với Phúc Ca nhi không.”

Đang trò chuyện thì nghe thấy tiếng Ba Tiêu từ bên ngoài báo rằng di thái thái tới. Thanh Thư bảo: “Mời muội ấy vào.”

Phù Cảnh Hy không cho phép Thanh Thư can thiệp vào chuyện của Đàm Kinh Nghiệp nữa, nên đến giờ hắn vẫn chưa được điều nhiệm đi nơi khác, cả gia quyến vẫn còn ở lại kinh thành. Thanh Loan liền khép nép đi vào.

Vừa vào phòng, Thanh Loan đã vội vàng chúc mừng: “Tỷ tỷ, Phúc Ca nhi lại đỗ nhất giáp rồi, đứa trẻ này thật sự quá đỗi tài giỏi.”

Thanh Thư mỉm cười mời nàng ngồi, nhàn nhạt đáp: “Cũng là nhờ may mắn thôi.”

Tiểu Du liền gạt đi: “Lời này muội nói ta không phục đâu. Phúc Ca nhi được chấm Thám hoa lang không phải nhờ may mắn, mà là vì tài học của con thực sự xuất chúng.”

Dẫu Hoàng hậu nương nương có lòng ưu ái, thì tiền đề vẫn là bản thân đứa trẻ phải có chí tiến thủ. Nếu là hạng người bùn nhão không trát nổi tường, thì dù có muốn nâng đỡ cũng lực bất tòng tâm.

Thanh Loan lại nói: “Tỷ tỷ, chuyện vui lớn thế này chắc hẳn phải mở tiệc ăn mừng chứ?”

Thanh Thư gật đầu: “Tất nhiên rồi, đến lúc đó sẽ mời mọi người đến nhà uống chén rượu nhạt.”

“Tỷ tỷ, muội ở nhà cũng nhàn rỗi, chuyện này muội có thể giúp tỷ thu xếp một tay.”

Thanh Thư lắc đầu từ chối: “Không cần đâu, Quận chúa dạo này cũng đang rảnh rang, ta đã nhờ tỷ ấy lo liệu việc tiệc tùng rồi. Đến hôm đó, muội cứ cùng Kinh Nghiệp đưa các con đến dự tiệc là được.”

Tiểu Du cũng cười nói thêm vào: “Ta làm việc thì muội cứ yên tâm, bảo đảm sẽ khiến cả nhà năm người các muội vui vẻ mà đến, hài lòng mà về.”

Sắc mặt Thanh Loan thoáng chút ảm đạm. Đã qua mấy tháng trời mà thái độ của Thanh Thư vẫn không hề dịu lại dù chỉ một chút.

Đề xuất Cổ Đại: Nhiếp Chính Vương và Đặc Công Vương Phi Khôi Hài của Người
Quay lại truyện Nhà Có Hãn Thê Làm Sao Phá
BÌNH LUẬN
Quyen Nguyen
Quyen Nguyen

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

Truyện hay lắm, cảm ơn bồ đã lên chương ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện