Trời vừa sập tối, Thanh Thư mới về đến nhà. Nước còn chưa kịp nhấp một ngụm, Yểu Yểu đã vội vã chạy tới.
Vừa thấy bóng dáng Thanh Thư, Yểu Yểu đã bĩu môi lẩm bẩm: “Nương, Hàn gia lão phu nhân lâm bệnh, gọi Tâm Nguyệt tỷ tỷ về hầu hạ. Hàn gia trên dưới cả trăm miệng ăn, chẳng lẽ lại thiếu một mình tỷ ấy hầu bệnh hay sao?”
Nói là hầu bệnh, kỳ thực chẳng biết đang toan tính điều gì. Người Hàn gia thật khiến kẻ khác buồn nôn, trước kia ra sức ức hiếp Tâm Nguyệt tỷ tỷ, giờ lại muốn thông qua tỷ ấy mà bám lấy nhà nàng.
Thanh Thư nghe vậy khẽ mỉm cười nói: “Con không cần lo lắng, Tâm Nguyệt giờ đã có chút thành tựu, bản tính lại không phải kẻ cam chịu thiệt thòi.”
Lúc trước khi ở Hàn Quốc Công phủ, không người chống lưng mà con bé còn có thể nghĩ cách vào Văn Hoa đường đèn sách, hiện tại đã có phủ Tướng quân làm chỗ dựa, lẽ nào lại để kẻ khác ức hiếp. Tâm Nguyệt đứa nhỏ này, tuyệt đối không phải hạng người nhẫn nhục chịu đựng.
Yểu Yểu vẫn băn khoăn: “Người ta thường nói gừng càng già càng cay, con chỉ sợ Tâm Nguyệt tỷ tỷ không đề phòng mà bị bà mẹ kế kia tính kế.”
Thanh Thư cười trấn an con gái: “Hoàng hậu nương nương đã sớm nói với Hàn Quốc công, tương lai sẽ đích thân ban hôn cho Tâm Nguyệt. Một khi không nắm giữ được chuyện hôn sự của Tâm Nguyệt, bọn họ cũng mất đi quân bài lớn nhất để kiềm chế con bé.”
Yểu Yểu nghe đến đó mới thực sự nhẹ lòng.
Kết Ngạnh đứng bên ngoài khẽ bẩm: “Phu nhân, cơm canh đã chuẩn bị xong rồi.”
“Mang lên đi!”
Đồ ăn được dọn ra, gồm ba món mặn và một món canh: thịt chiên giòn, đậu đũa xào, khoai tây sợi chua cay và cá con kho mặn.
Yểu Yểu nhìn qua, không nhịn được mà nhíu mày: “Nương, thế này thì thanh đạm quá. Ngày nào người cũng vất vả như vậy, phải ăn chút gì bổ dưỡng mới được.”
Thanh Thư cười đáp: “Có cá có thịt mà còn chê thanh đạm sao? Ăn thêm nữa, nương sẽ phát phì mất.”
Bóng ma từ kiếp trước khiến Thanh Thư rất sợ việc tăng cân, bởi vậy thói quen ăn uống của nàng luôn rất giản dị. Tuy nhiên, người ngoài đều nghĩ nàng muốn giữ gìn vóc dáng thanh mảnh nên cũng không ai nghi ngờ điều gì.
Yểu Yểu nịnh nọt: “Nương, con thấy người mà tăng thêm mười cân nữa thì sẽ càng xinh đẹp hơn.”
Thanh Thư liếc nhìn con gái, chậm rãi nói: “Ta lại thấy con mà tăng thêm mười hay hai mươi cân nữa chắc chắn sẽ càng đáng yêu, mọi người ai cũng sẽ thích con hơn.”
Yểu Yểu lập tức im bặt. Ở Văn Hoa đường có một học sinh dáng người rất tròn trịa, mỗi khi cười là chẳng thấy mắt đâu. Dù đối phương tính tình tốt bụng, hoạt bát, nhưng nàng thì không muốn trở nên như vậy. Béo quá thì những y phục và trang sức lộng lẫy đều không thể mặc được nữa.
Thanh Thư mỉm cười, chẳng biết có phải do chịu ảnh hưởng từ nàng hay không mà nha đầu này cũng đặc biệt chú trọng hình tượng. Béo lên ư? Đó là chuyện tuyệt đối không thể xảy ra.
Yểu Yểu không muốn tiếp tục chủ đề nguy hiểm này, vội vàng chuyển hướng: “Nương, sau khi kỳ thi kết thúc con muốn đi Thiên Tân, người thấy có được không?”
“Lời hứa trước đó con đã làm được chưa?”
Yểu Yểu tươi cười rạng rỡ: “Mặc dù đề thi lần này không nằm trong những gì chúng con đã học, lại rất khó, nhưng vẫn không làm khó được con. Nương, hạng nhất thì con không dám chắc, nhưng vào được tốp ba thì chắc chắn không thành vấn đề.”
Thanh Thư gật đầu cười: “Vậy được, đến lúc đó ta sẽ bảo Nhiếp Dận đưa các con đi Thiên Tân chơi sáu ngày. Đúng rồi, A Thiên sẽ đi theo chăm sóc con.”
Yểu Yểu vội xua tay: “Nương, cô cô A Thiên còn phải giúp người làm việc, sao có thể để cô ấy theo con đi Thiên Tân được. Nương, chỉ cần tiểu Như và tiểu Hoa đi theo là đủ rồi.”
Thanh Thư không để nàng mặc cả, nghiêm giọng: “Ta không phải đang thương lượng với con. Các con mấy đứa trẻ đi Thiên Tân, vạn nhất xảy ra chuyện gì thì tìm ai giúp đỡ? A Thiên kiến thức sâu rộng, tâm tư lại tỉ mỉ, có cô ấy đi theo ta mới yên tâm.”
Tưởng Phương Phi tuy lão luyện nhưng chưa chắc đã quản được Yểu Yểu. Ngược lại, có A Thiên đi cùng mới có thể kiềm chế được tính khí của nha đầu này.
Yểu Yểu biết chuyện này không thể lay chuyển, đành nói: “Cô cô A Thiên đi cùng cũng được, nhưng đừng mang theo quá nhiều hộ vệ. Nếu không đi đâu cũng một đoàn người theo sau thì chẳng còn gì vui nữa.”
“Không có hộ vệ bảo vệ, gặp phải kẻ xấu thì làm sao? Hơn nữa Vân Trinh cũng đi cùng, cậu ấy là Hoàng tử, nếu xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, ai gánh vác nổi hậu quả này?”
Tất nhiên, hộ vệ của Vân Trinh chắc chắn sẽ do Đế hậu đích thân phái đi, không cần dùng đến người của phủ Tướng quân.
Yểu Yểu nghĩ đến cảnh tượng trùng trùng lớp lớp người đi theo, bỗng cảm thấy chuyến đi chẳng còn mấy thú vị.
Thanh Thư bật cười: “Nếu đã thấy miễn cưỡng như vậy thì thôi, không đi nữa.”
Yểu Yểu lập tức lấy lại tinh thần: “Không được, nương, người đã hứa rồi thì không được nuốt lời.”
Thanh Thư thu lại nụ cười, nghiêm túc nói: “Ta đồng ý cho con đi, nhưng con nhất định phải nghe theo sự sắp xếp của ta. Bằng không, con cứ an tâm ở nhà mà đọc sách.”
Yểu Yểu vội vàng cam đoan: “Nương, con đều nghe theo người hết.”
Thấy Thanh Thư gật đầu, nàng mới nói tiếp: “Giờ con đi tìm ca ca, báo tin vui này cho huynh ấy biết.”
“Tiện đường con gọi cả Vân Trinh qua đây một lát.”
Thanh Thư gọi Vân Trinh tới cũng là để bàn chuyện đi Thiên Tân. Phúc Ca nhi và Yểu Yểu thì nàng có thể tự quyết định, nhưng Vân Trinh thì khác. Cậu ấy muốn đi Thiên Tân phải được sự đồng ý của Đế hậu.
Sáng ngày thứ hai, Thanh Thư được Hoàng đế triệu kiến vào cung.
Hoàng đế những năm này điều dưỡng rất tốt, trông không khác gì người bình thường. Có được sức khỏe như vậy, một phần là nhờ y thuật cao siêu của Thái y viện và sự phối hợp của ngài, phần nữa là do Dịch An luôn chu toàn mọi việc, khiến tâm thế ngài được thư thái.
Tựa mình vào gối thêu hình Ngũ Trảo Kim Long, Hoàng đế hỏi: “Mấy đứa trẻ tự mình đi Thiên Tân chơi, ngươi có thể yên tâm sao?”
Thanh Thư cúi đầu cung kính đáp: “Hiện nay bốn biển thái bình, vi thần không có gì không yên lòng.”
Hoàng đế bật cười: “Không ngờ Nhị muội ngươi cũng biết nói lời khách sáo. Bến cảng Thiên Tân vốn là nơi ngư long hỗn tạp, chưa bao giờ thực sự yên bình. Mấy đứa trẻ đi, ngươi yên tâm nhưng trẫm thì không.”
Thanh Thư thưa: “Vi thần đã hứa với hai đứa nhỏ, nếu nuốt lời, chúng sẽ không còn tin tưởng lời vi thần nữa, sau này khó lòng giáo huấn.”
Điểm này Hoàng đế tự nhiên cũng hiểu rõ, ngài nói: “Phù Cảnh Hy không đi được, vậy ngươi đưa chúng đi đi! Có ngươi đi cùng, trẫm và Dịch An mới thực sự yên tâm.”
Thanh Thư cười khổ: “Vi thần cũng đã cân nhắc qua, chỉ là nha môn dạo này công vụ bề bộn, nếu lúc này vì việc riêng mà xin nghỉ dài ngày thì thật quá thiếu trách nhiệm.”
Một khi nàng xin nghỉ, công việc vốn thuộc về nàng sẽ đè nặng lên vai người khác. Nếu là việc hiếu hỉ, tang gia, đồng liêu còn có thể cảm thông, nhưng vì đưa con đi chơi mà trì hoãn công vụ thì khó lòng phục chúng. Cho dù là Đế hậu mở lời, trong lòng đồng liêu chắc chắn cũng sẽ nảy sinh khúc mắc.
Hoàng đế hỏi: “Vạn nhất xảy ra chuyện thì tính sao?”
Thanh Thư khẽ chớp mắt: “Sẽ không đâu ạ, vi thần sẽ để hộ vệ thân tín đi theo bọn trẻ.”
“Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất.”
Thanh Thư không thích nghe lời này, nhưng gương mặt vẫn giữ vẻ cung kính như cũ: “Hoàng thượng, trên đời này chuyện ngoài ý muốn thường xuyên xảy ra, chúng ta không thể lúc nào cũng ngăn chặn được hết. Nhưng vi thần tin rằng, dẫu có gặp phải bất trắc, bọn trẻ cũng sẽ tự tìm được cách giải quyết.”
Nghe vậy, Hoàng đế lộ rõ vẻ tán thưởng: “Đã ngươi nói thế, vậy thì cứ theo ý ngươi, để mấy đứa nhỏ đi Thiên Tân một chuyến đi!”
Hai người vừa dứt lời, Vân Chiêu đã từ bên ngoài lạch bạch chạy vào, reo lên: “Tiểu di, tiểu di, dì đến thăm con sao?”
Theo sau đó, Vân Trinh cũng dắt tay nhỏ của Vân Du bước vào.
Thanh Thư mỉm cười xoa nhẹ búi tóc nhỏ của công chúa, dịu dàng nói: “Đúng vậy, dì đã lâu không gặp Chiêu Nhi nên mới tới thăm con đây.”
Vân Chiêu nhìn đôi bàn tay trống trơn của nàng, nghiêng đầu hỏi: “Dì ơi, vậy dì mang quà gì cho con thế?”
Thanh Thư không khỏi bật cười, hóa ra nha đầu này chạy vào vội vã như vậy là để đòi quà sao!
Đề xuất Cổ Đại: Sau Khi Đưa Ta Sang Nước Địch Làm Con Tin, Bọn Họ Đều Hối Hận
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm, cảm ơn bồ đã lên chương ạ