Những lời này của Đàm Kinh Khôi dọa được Đàm Kinh Luân, nhưng lại chẳng thể mảy may làm lung lạc Đàm Kinh Nghiệp. Hắn cười khẩy một tiếng, lạnh lùng đáp: “Ngươi cứ việc đi mà báo cho Đạm gia và Hạ gia, để bọn họ biết ta đang điều tra bọn họ.”
Nói đoạn, hắn nhìn xoáy vào Đàm Kinh Khôi mà bồi thêm: “Có điều, ngươi tốt nhất nên cầu nguyện ông trời để hai nhà đó ra tay sạch sẽ, khiến ta không còn dấu vết mà biến mất khỏi thế gian này. Có như vậy, từ nay về sau mới không còn ai đè đầu cưỡi cổ ngươi được nữa.”
Điều hắn chán ghét nhất ở Đàm Kinh Khôi chính là một đại nam nhân mà lúc nào cũng dùng những thủ đoạn bất nhập lưu, hèn hạ chẳng bằng một góc của đại di tỷ hắn. Đại di tỷ dù muốn đối phó với ai cũng đều quang minh chính đại, không giống như Đàm Kinh Khôi chỉ biết mượn người khác làm quân cờ. Trước kia là cha mẹ, giờ lại đến lượt đại ca.
Đàm Kinh Luân nghe vậy thì tức đến mặt mày tái mét: “Kinh Nghiệp, đệ đang nói cái gì vậy?”
Đàm Kinh Khôi rất nhanh đã lấy lại vẻ bình tĩnh, hắn trưng ra bộ mặt đau khổ, nghẹn ngào nói: “Nhị ca, huynh là huynh trưởng ruột thịt của ta, lẽ nào ta lại nỡ lòng hại huynh?”
Tốc độ lật mặt này khiến Đàm Kinh Nghiệp cũng phải thầm bội phục. Hắn khinh bỉ ra mặt: “Ngươi sở dĩ không đến Đạm gia và Hạ gia tố giác, chẳng phải vì nể tình huynh đệ gì cho cam, mà là vì ngươi sợ hai nhà đó thật sự giết chết ta, ngươi sẽ không gánh nổi sự trả thù của Thanh Loan và đại di tỷ ta.”
Hắn bây giờ không còn là đứa trẻ dễ dàng bị kẻ khác ức hiếp như năm xưa. Nếu hắn thật sự bỏ mạng dưới tay Đạm gia và Hạ gia, Thanh Loan và đại di tỷ nhất định sẽ đòi lại công đạo. Khi đó, cả Đạm gia, Hạ gia lẫn kẻ mật báo là Đàm Kinh Khôi, một kẻ cũng đừng hòng trốn thoát, tất thảy đều phải đền mạng cho hắn.
Sắc mặt Đàm Kinh Khôi xanh mét. Quả thật, chính vì e sợ Lâm Thanh Loan trả thù nên hắn mới không dám báo cho người của Đạm gia, chỉ định âm thầm thu thập thêm chứng cứ để uy hiếp Đàm Kinh Nghiệp, không ngờ lại bị phát hiện sớm như vậy.
Nghĩ đến đây, trong lòng hắn thầm rủa hai kẻ phế vật kia. Tự xưng là bậc thầy theo dõi, tốn bao nhiêu tiền bạc mời về, vậy mà chỉ mới theo đuôi có hai ngày đã bị phát hiện.
Nhìn thần sắc của hắn, Đàm Kinh Luân còn điều gì không hiểu nữa: “Kinh Khôi, tại sao đệ lại làm như vậy? Dù có mâu thuẫn gì đi nữa, Kinh Nghiệp vẫn là Nhị ca của đệ mà!”
Đàm Kinh Khôi ghét nhất là nghe câu nói này. Từ nhỏ hắn đã xem thường một Đàm Kinh Nghiệp vừa ngu ngốc vừa xấu xí, về sau Đàm Kinh Nghiệp lại cản trở tiền đồ của hắn, khiến hắn hận thấu xương tủy.
Cúi thấp đầu, Đàm Kinh Khôi biện bạch: “Đại ca, đệ không phải cố ý phái người theo dõi Nhị ca. Chẳng qua mấy ngày trước, đệ vô tình thấy huynh ấy lén lút gặp gỡ Phạm Chá tại tửu lầu Lộ gia. Đại ca cũng biết đấy, Phạm Chá đắc tội với Đạm gia, không chỉ việc kinh doanh lụn bại mà ngay cả tổ trạch cũng chẳng giữ nổi. Thấy huynh ấy âm thầm gặp gỡ kẻ đó, đệ không yên tâm nên mới sai người đi theo xem sao. Đại ca, khi phát hiện huynh ấy đang điều tra Đạm gia và Hạ gia, đệ đã kinh hãi khôn cùng. Đạm gia hành sự bá đạo, không phải hạng người chúng ta có thể đắc tội. Đệ vốn định tìm cơ hội khuyên can, ai ngờ chưa kịp nói thì đã bị Nhị ca hiểu lầm.”
Đổi trắng thay đen, nói hươu nói vượn đến mức này, Đàm Kinh Nghiệp thật sự bái phục. Chỉ với cái miệng này, nếu hắn bước chân vào quan trường chắc chắn sẽ như cá gặp nước. Hắn thầm cảm thấy may mắn vì Thanh Thư đã sớm chặn đứng con đường hoạn lộ của kẻ này, nếu không với tâm địa độc ác kia, hắn nhất định sẽ dùng quyền thế để đối phó mình.
Đàm Kinh Luân nghe xong, quay sang nói với Đàm Kinh Nghiệp: “Kinh Nghiệp, Kinh Khôi cũng là vì lo cho đệ thôi. Hạ gia Tam lão gia làm việc ngang ngược, nếu biết đệ đang điều tra bọn họ, tuyệt đối sẽ không để đệ yên thân đâu.”
Hắn biết Đàm Kinh Khôi giám thị Đàm Kinh Nghiệp là có mục đích riêng, nhưng dù sao đi nữa, việc Khôi không báo cho Đạm gia chứng tỏ trong lòng vẫn còn chút tình cốt nhục.
Nếu Thanh Thư không đến Hà Trạch, có lẽ Đàm Kinh Nghiệp còn chút lo ngại, nhưng giờ đây hắn chẳng còn sợ gì nữa: “Đại ca, ngày trước nương lâm bệnh, hắn một đồng cũng không bỏ ra, chỉ biết giả chết. Cha cũng là bị hắn hại chết, giờ đây hắn lại muốn nhắm vào mạng của ta. Đại ca, nếu huynh cứ tiếp tục bao che cho hắn, người kế tiếp bị hại sẽ chính là huynh đấy.”
Đàm Kinh Khôi biến sắc, gào lên: “Đàm Kinh Nghiệp, ngươi đừng có ngậm máu phun người! Năm đó nương sinh bệnh, ta vì kiếm tiền chữa trị mà ngay cả nghiên mực và tranh vẽ yêu thích nhất cũng đã bán đi. Còn cái chết của cha, đó là một tai nạn ngoài ý muốn, không liên quan gì đến ta!”
Đàm Kinh Luân thở dài, khuyên nhủ: “Kinh Nghiệp, chuyện cha qua đời đúng là ngoài ý muốn, đệ đừng mãi canh cánh trong lòng nữa.”
Đàm Kinh Nghiệp lạnh lùng dứt lời: “Đại ca, lời cần nhắc nhở đệ đã nói rồi, sau này nếu thật sự bị hắn hại, huynh đừng có hối hận.”
Nói xong, hắn quay sang trừng mắt với Đàm Kinh Khôi: “Nếu còn có lần sau, thứ ta phế đi không phải là hai cái bạt tai, mà là đôi chân của ngươi. Để xem khi mất đi đôi chân, ngươi còn có thể giở trò sóng gió gì được nữa.”
Lời đe dọa này không chỉ khiến Đàm Kinh Khôi rùng mình, mà ngay cả Đàm Kinh Luân cũng tái mặt vì kinh hãi.
Quăng lại câu nói tuyệt tình đó, Đàm Kinh Nghiệp liền xoay người rời đi.
Trên đường trở về, A Hoa lo lắng hỏi: “Lão gia, chúng ta cứ thế mà bỏ qua cho hắn sao? Hắn chắc chắn sẽ không cam tâm đâu.”
Đàm Kinh Nghiệp điềm nhiên đáp: “Dĩ nhiên là không dễ dàng bỏ qua như vậy. Có điều hiện giờ chính sự quan trọng, đợi xong xuôi mọi việc, ta sẽ tính sổ với hắn một thể.”
A Hoa vẫn không yên lòng: “Lão gia, ngộ nhỡ bây giờ hắn chạy đến Đạm gia mật báo thì sao?”
“Yên tâm đi, hắn không dám đâu.”
Hắn đã sớm nhìn thấu tâm can của Đàm Kinh Khôi, kẻ này vốn tham sống sợ chết, tuyệt đối không dám mạo hiểm tính mạng để đi tố giác hắn.
A Hoa vẫn thấp thỏm: “Lão gia, hay là chúng ta cứ phái người canh chừng hắn? Vạn nhất hắn đi mật báo, lúc đó lão gia và hai vị thiếu gia sẽ gặp nguy hiểm.”
“Không cần thiết.”
Đại di tỷ hành sự luôn chu toàn, việc muốn khiến Đạm gia và Hạ gia sập bẫy trong chuyện Nữ học vốn dĩ đã rất phiền phức. Với tính cách của nàng, nhất định đã phái người âm thầm giám sát Đàm Kinh Khôi rồi.
Chiều ngày hôm sau, tại một tòa trạch viện nhỏ nhắn nhưng tinh xảo, nằm ẩn mình trong một con ngõ bình thường, có hai người trước sau chân cùng tìm đến. Hai người này chính là Tôn Mạn và Hạ Tam lão gia Hạ Vũ Ngang mà A Thiên đã nhắc tới.
Vừa nhìn thấy Hạ Vũ Ngang, sắc mặt Tôn Mạn liền trở nên khó coi, nàng gắt gỏng: “Chẳng phải ta đã nói với ông rồi sao? Vũ Thành đã bắt đầu nảy sinh nghi ngờ, chúng ta không được liên lạc với nhau nữa. Nếu để ông ấy phát hiện, chúng ta coi như xong đời.”
Đến lúc đó chắc chắn sẽ thân bại danh liệt, bị người đời phỉ nhổ. Cũng chính vì mối quan hệ bất luân với Hạ Vũ Ngang mà những ngày qua nàng luôn sống trong nơm nớp lo sợ.
Hạ Vũ Ngang biến sắc, kinh ngạc hỏi: “Nàng vừa nói cái gì? Chẳng phải nàng hẹn ta đến đây sao?”
Tôn Mạn nhận ra có điều không ổn, vội vàng đáp: “Sáng nay ta nhận được mảnh giấy của ông, trên đó viết hẹn gặp ở chỗ cũ, còn nói đã chuẩn bị một món quà cho ta.”
Món quà thì nàng chẳng màng tới, nhưng Hạ Vũ Ngang vốn tính tình nóng nảy, nếu nàng không đến, sợ rằng ông ta sẽ làm ra những chuyện mất lý trí. Ban đầu nàng không định tới, nhưng lại sợ Hạ Vũ Ngang sẽ tìm đến tận viện của mình.
Hạ Vũ Ngang tức giận đến mức mặt đỏ tía tai: “Ta là nhận được thư của nàng nên mới tới đây!”
Trong thư viết rằng nàng rất nhớ ông ta, hằng đêm đều mong mỏi được gặp mặt. Hạ Vũ Ngang nhìn thấy những lời nồng cháy ấy thì huyết quản sục sôi, hận không thể lập tức bay đến bên Tôn Mạn, đâu còn tâm trí nào mà hoài nghi thật giả.
Tôn Mạn linh cảm có chuyện chẳng lành, định rời khỏi nơi này, nhưng khi ra đến cửa mới phát hiện đại môn đã bị khóa chặt từ bên ngoài, ngay cả các cửa sổ cũng bị bịt kín.
Bào tỷ của Hạ Vũ Ngang là thê tử của Đạm Nhị lão gia, cậy vào tầng quan hệ này mà những năm qua ông ta luôn hoành hành ngang ngược ở Hà Trạch. Dù biết mình bị tính kế, ông ta cũng chẳng hề sợ hãi, hừ lạnh một tiếng: “Ta lại muốn xem xem kẻ hèn nào gan to bằng trời, dám cả gan tính kế lên đầu gia.”
Tôn Mạn hướng ra bên ngoài khẽ gọi: “Băng Vũ, Băng Vũ...”
Đáng tiếc, chẳng có một lời đáp lại, bên ngoài hoàn toàn tĩnh lặng đến đáng sợ.
Hạ Vũ Ngang thấy nàng bồn chồn lo lắng, liền ngồi xuống ghế, trầm mặt quát: “Sợ cái gì? Trời có sập xuống cũng có ta chống đỡ!”
Tôn Mạn lúc này tâm thần bất định, chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi chốn thị phi này.
Đúng lúc đó, Hạ Vũ Ngang cảm thấy toàn thân khô nóng lạ thường. Là kẻ lão luyện trong chốn phong hoa tuyết nguyệt, ông ta lập tức nhận ra điều bất thường, liền nổi trận lôi đình, chửi bới: “Lũ khốn kiếp, đợi gia ra được ngoài này, xem gia có băm xác các ngươi ra làm tám mảnh hay không!”
Đề xuất Ngược Tâm: Nhiếp Chính Vương Cưỡng Hôn, Đoạt Mạng Phu Quân Ta
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm, cảm ơn bồ đã lên chương ạ