Màn đêm buông xuống, Quan Chấn Khởi vẫn ở trong thư phòng chưa ra. Đoàn Tiểu Sơn đứng bên ngoài, lòng đầy bất an, khẽ gọi: “Lão gia, lão gia, đã đến giờ dùng bữa tối rồi.”
Bữa trưa lão gia đã không dùng, nếu bữa tối cũng bỏ thì thân thể làm sao chịu thấu. Gọi mãi không thấy tiếng trả lời, Đoàn Tiểu Sơn đánh liều đẩy cửa bước vào, chỉ thấy Quan Chấn Khởi đã ngã quỵ trên mặt đất, bất tỉnh nhân sự.
Đoàn Tiểu Sơn kinh hãi tột độ, hướng ra ngoài kêu thất thanh: “Người đâu, mau đến đây, lão gia ngất xỉu rồi!”
Đại phu sau khi bắt mạch xong, bảo rằng do giận dữ quá độ dẫn đến khí huyết nghịch loạn, uất nghẹn nơi tâm can. Sau khi châm cứu hai mũi, Quan Chấn Khởi mới từ từ tỉnh lại. Đại phu dặn dò: “Quan lão gia, dẫu ngài còn đang độ sung sức, nhưng nóng giận hại thân, sau này gặp chuyện xin hãy giữ lòng bình thản.”
Tuổi còn trẻ mà đã bị chọc tức đến mức ngất đi, đủ thấy chuyện lần này nghiêm trọng đến nhường nào. Đại phu vốn không thích truy hỏi căn nguyên, kê xong đơn thuốc liền cáo từ.
Ân Tĩnh Trúc tự tay sắc thuốc, sau đó bưng vào phòng định dâng cho Quan Chấn Khởi. Trước kia, nhìn dáng vẻ mảnh mai yếu đuối ấy, lão gia luôn hết lòng thương xót, nhưng nay vừa thấy nàng, trong lòng ông chỉ còn lại sự chán ghét cùng cực. Ông lạnh lùng thốt ra hai chữ: “Ra ngoài.”
Lúc này ông chẳng muốn nhìn thấy nàng ta thêm một khắc nào nữa. Không, chính xác là tất cả nữ nhân ở hậu viện này, ông đều không muốn gặp mặt.
Ân Tĩnh Trúc sắc mặt trắng bệch, nức nở nói: “Lão gia, thiếp thật sự bị oan, là Chu di nương và Thái thái hãm hại thiếp. Lão gia, thiếp thậm chí còn chẳng biết Lục Nhị cô nương là ai.”
Quan Chấn Khởi nhìn nàng, ánh mắt sắc lẹm như kiếm nhọn có thể đâm xuyên người khác: “Ân thị, đừng thử thách lòng kiên nhẫn của ta.”
Ân Tĩnh Trúc vốn là kẻ biết nhìn sắc mặt, thấy bộ dạng này của Quan Chấn Khởi liền vội vàng nói: “Lão gia, đại phu nói ngài không được nổi giận nữa. Thiếp đi, thiếp đi ngay đây.”
Khi đứng dậy, nàng ta vẫn không quên tỏ vẻ quan tâm: “Lão gia, bát thuốc này ngài nhất định phải uống đấy!”
Sau khi nàng ta lui ra, Quan Chấn Khởi gọi đại quản gia đến dặn bảo: “Phái hai bà tử đến canh giữ trước cổng viện của Ân di nương, nếu không có lệnh của ta, không cho phép nàng ta bước ra ngoài nửa bước.”
Đại quản gia cúi đầu vâng mệnh.
Hoành thị sau khi biết tin Ân Tĩnh Trúc bị cấm túc, trên mặt cũng chẳng lộ chút ý cười. Thải Hoàn thấy vậy liền thắc mắc: “Thái thái, sao người vẫn buồn rầu thế? Ân di nương đã bị lão gia chán ghét, sau này nàng ta không thể làm khó người được nữa.”
Hoành thị lắc đầu, suy nghĩ một lát rồi bảo: “Bảo Vưu di nương qua đó chăm sóc lão gia đi.”
Nào ngờ chẳng bao lâu sau, phía trước truyền tin lại rằng Vưu di nương không những không gặp được lão gia mà còn bị lệnh cấm túc. Chuyện lần này vốn chẳng liên quan gì đến Vưu di nương, vậy mà lão gia cũng không muốn gặp. Hoành thị biết chuyện, tâm trạng càng thêm nặng nề.
Dù hậu viện thê thiếp mấy người, con cái cũng có đến sáu đứa, nhưng khi nằm trên giường bệnh, Quan Chấn Khởi vẫn cảm thấy cô độc lạnh lẽo. Ông gọi Đoàn Tiểu Sơn vào dặn: “Ngươi đi đón Đại thiếu gia và Nhị thiếu gia về đây.”
“Tuân lệnh lão gia.”
Nhưng khi Đoàn Tiểu Sơn vừa ra đến cửa, Quan Chấn Khởi lại đổi ý: “Thôi, trời đã muộn rồi, sáng mai hãy đi. Đừng để bọn trẻ phải hoảng sợ giữa đêm hôm khuya khoắt.” Quan trọng hơn, nếu Phong Tiểu Du biết chuyện, chắc chắn sẽ truy hỏi ngọn ngành rồi lại cười nhạo rằng ông đáng đời.
Sáng hôm sau, Tiểu Du đã sớm biết chuyện xảy ra ở Quan gia. Nàng cười nhạt: “Hắn cứ ngỡ gặp được Ân Tĩnh Trúc là duyên kỳ ngộ tốt đẹp, nào ngờ tất cả chỉ là một màn kịch được sắp đặt tỉ mỉ.”
Nàng vốn đã biết Ân Tĩnh Trúc không chỉ phẩm hạnh thấp kém mà gan dạ còn lớn, nếu không đã chẳng dám tranh giành nam nhân với nàng. Việc nàng ta hại người hoàn toàn nằm trong dự liệu của Tiểu Du.
Mạc Kỳ đứng bên cạnh nói: “Nam nhân đều tự cho mình là đúng như vậy cả.” Quan Chấn Khởi tưởng Ân Tĩnh Trúc yêu con người hắn sao? Thử hỏi nếu hắn không quyền không thế, liệu nàng ta có thèm ngó ngàng đến? Nhưng phải công nhận nữ nhân này cũng lợi hại, bao nhiêu năm qua vẫn khiến Quan Chấn Khởi khắc cốt ghi tâm.
Tiểu Du hỏi: “Mạc Kỳ cô cô, người nói xem lần này khi tra ra chân tướng, Quan Chấn Khởi có nghiêm trị nàng ta không?”
Mạc Kỳ khẽ cười: “Muốn định tội nàng ta hại người, vậy còn tiền đồ của bốn đứa trẻ kia thì sao? Vì chúng, hắn cũng sẽ không truy cứu đến cùng đâu.” Tất nhiên, đó chỉ là một phần, phần còn lại là vì Quan Chấn Khởi vẫn còn tình cảm với Ân Tĩnh Trúc. Chỉ là không biết sau khi nhìn thấu bộ mặt thật của nàng ta, liệu hắn có còn đối đãi với nàng ta như xưa.
Sau bữa sáng, người của Quan gia đến xin đón Mộc Thần về. Đoàn Tiểu Sơn thưa: “Lão gia lâm bệnh, rất nhớ Đại thiếu gia và Nhị thiếu gia.” Còn về phần Mộc Côn thì miễn đi, đón về chỉ sợ lão gia càng thêm bệnh nặng.
Tiểu Du thong thả nhấp ngụm trà, sau đó mới chậm rãi nói: “Hắn chẳng phải vẫn còn bốn con trai hai con gái đó sao? Việc gì cứ nhất thiết phải là Mộc Thần và Mộc Yến về hầu bệnh?”
Đoàn Tiểu Sơn khom người đáp: “Quận chúa, thân thể lão gia không có gì đáng ngại, chỉ là vì nhớ thương hai vị thiếu gia nên mới sai nô tài đến đón.” Nhớ năm xưa khi Quận chúa còn đương gia, đám hạ nhân bọn họ sống thoải mái biết bao, thường xuyên có tiền thưởng. Từ khi Hoành thị vào cửa, cảnh tượng ngày càng tiêu điều lụn bại.
“Lát nữa ta sẽ sai người đưa Mộc Thần về.”
“Vâng, thưa Quận chúa.”
Tiểu Du gọi Mộc Thần lại, kể cho cậu nghe chuyện Quan Chấn Khởi tức giận đến ngất xỉu: “Cha con nói nhớ con và Mộc Yến, hai đứa hãy về chăm sóc ông ấy đi.”
Mộc Thần hỏi: “Nương, chuyện của Tư Tuệ là do Ân thị làm sao?”
Tiểu Du lắc đầu: “Không phải, là Chu di nương làm. Tuy nhiên Ân thị cũng chẳng phải hạng lương thiện gì, trước đó nàng ta đã hại chết mấy mạng người rồi.” Nói xong, nàng đem những gì mình biết kể hết cho Mộc Thần nghe.
Mộc Thần nghe xong không khỏi bàng hoàng: “Nương, nàng ta... nàng ta coi mạng người như trò đùa sao?”
Tiểu Du tiếp lời: “Sự độc ác của Ân thị nương đã biết từ lâu. Vấn đề hiện giờ là cha con dù biết nàng ta tâm địa rắn rết vẫn ra sức che chở. Sau này nếu ba anh em con có tranh chấp lợi ích với nàng ta hay con cái của nàng ta, chắc chắn nàng ta sẽ không nương tay với các con đâu.”
Sắc mặt Mộc Thần bỗng chốc trắng bệch.
Tiểu Du dặn dò thêm: “Ngoài ra, con cũng phải đề phòng Hoành thị, nữ nhân đó cũng không đơn giản đâu. Chuyện của Lục gia cô nương và cô nương ở tú phòng chắc chắn có liên quan đến bà ta.”
Mộc Thần lắp bắp: “Nương, chuyện đó thì liên quan gì đến Thái thái ạ?”
“Hoành thị làm việc rất kín kẽ. Chu di nương chỉ là một thiếp thất, lại không có nhà ngoại đắc lực, nàng ta lấy đâu ra đường dây để biết những chuyện đó? Trừ phi có kẻ cố tình tiết lộ, mà kẻ đó ngoài Hoành thị ra thì không còn ai khác. Thậm chí, cả hai vụ đó có khi bà ta đều nhúng tay vào.”
Mộc Thần đứng sững sùng, không biết nên biểu lộ cảm xúc gì.
Tiểu Du đặt tay lên vai con trai, trấn an: “Con không cần sợ, có nương ở đây, Hoành thị hay Ân thị đều không dám động đến các con đâu. Bằng không, nương sẽ tiễn bọn chúng đi gặp Diêm Vương.”
Những chuyện hôm nay đả kích Mộc Thần quá lớn, cậu ôm lấy Tiểu Du, khẽ nói: “Nương, thật may mắn vì có người.” Nếu không, ba anh em cậu e rằng khó lòng sống sót mà trưởng thành.
Tiểu Du vỗ nhẹ vai con, dặn dò: “Mộc Thần, sau này đừng học theo cha con, thê thiếp đầy nhà. Nữ nhân trong hậu viện nhiều không chỉ có tranh đấu không ngừng, mà họ cũng chẳng bao giờ một lòng một dạ với con đâu.”
Đối với thủ đoạn của Hoành thị, Tiểu Du không mấy bận tâm. Với một kẻ độc ác như Ân thị, nếu Hoành thị không ra tay thì sớm muộn cũng bị hại. Chuyện lần này khiến nàng cảm thấy thật may mắn vì năm xưa đã dứt khoát hòa ly, bằng không giờ đây nàng cũng đã lún sâu vào vũng bùn tranh đấu thê thiếp này rồi.
Mộc Thần kiên định: “Nương yên tâm, con sẽ không như vậy đâu.”
Tiểu Du mỉm cười: “Hãy nhớ kỹ lời con nói ngày hôm nay nhé!”
Đề xuất Hiện Đại: Lễ Thất Tịch Bị Nhóm Bắt Gian Đánh Thành Kẻ Thứ Ba, Ta Liền Đại Sát Tứ Phương
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm, cảm ơn bồ đã lên chương ạ