Thanh Thư nói với Nguyên Hà Hoa: "Mẫu thân nàng đã giúp nàng hòa ly với Đoàn Hải, từ nay về sau, nàng có thể dùng lại tên thật, chẳng cần phải ẩn mình mai danh nữa."
Nguyên Hà Hoa lắc đầu: "Không. Phụ thân thiếp nếu biết được tin tức này, hẳn sẽ đem thiếp trở về, rồi buộc thiếp tiếp tục sống với Đoàn Hải như trước."
Thanh Thư ngập ngừng hồi lâu: "Chuyện này... e rằng không đến nỗi?" Nàng chưa từng nghe qua chuyện hòa ly rồi mà vẫn bị ép quay lại với chồng cũ.
Nguyên Hà Hoa cười khẽ một tiếng: "Nhiều năm qua, thiếp đã nhìn thấu. Trong lòng người ấy, Đoàn Hải mới là trọng yếu, còn sống chết của thiếp, y căn bản chẳng mảy may để tâm." Ngay cả những việc Nguyên Thiết làm, người ngoài nhìn vào cũng thấy rõ y coi trọng Đoàn Hải hơn cả.
Thanh Thư không khuyên thêm nữa. Nguyên Hà Hoa đã không còn là trẻ nhỏ, một khi đã quyết định, thì nên tôn trọng nàng.
Hồng Cô chợt lên tiếng: "Kỳ thực, việc này giải quyết cũng dễ. Nàng hãy tìm một người tái giá. Có nhà chồng mới, phụ thân nàng sẽ không thể ép nàng nối lại duyên xưa cùng Đoàn Hải nữa."
Nguyên Hà Hoa lắc đầu: "Thiếp không muốn lập gia đình nữa." Vạn nhất lại gặp phải kẻ tàn bạo, ưa đánh đập phụ nhân, nàng e rằng không còn may mắn gặp được người giúp đỡ hòa ly lần nữa. Bởi vậy, nàng không dám mạo hiểm.
Thanh Thư an ủi: "Trên đời này, dẫu có những kẻ vô tình tàn bạo như Đoàn Hải, nhưng đồng thời cũng có những bậc trượng phu ôn nhu, biết quan tâm. Có lẽ tương lai, nàng sẽ gặp được một người đàn ông tốt thực sự."
Nguyên Hà Hoa dứt khoát đáp: "Nếu quả thật xác định đối phương là lương nhân, thiếp nhất định sẽ gả." Thanh Thư mỉm cười.
Nguyên Hà Hoa khom người: "Phu nhân, thiếp có điều muốn nhờ. Mẫu thân thiếp không hay biết thiếp đã đến kinh thành, mong Phu nhân giúp thiếp nhắn gửi một lời, kẻo người lại lo lắng."
Thanh Thư nhận lời, rồi hỏi: "Tương lai nàng có tính toán gì?"
Nguyên Hà Hoa do dự một lát: "Phu nhân, thiếp rất thích nơi này, muốn tiếp tục ở lại làm việc." Dẫu tiền công ít ỏi, nhưng nhìn thấy những cô nương nhỏ tràn đầy tinh thần phấn chấn, lòng tràn ngập hy vọng vào tương lai, nàng cảm thấy rất vui vẻ. Được sống sót, đó đã là một điều tốt đẹp rồi.
Thanh Thư cười: "Nàng đã thích thì cứ lưu lại. Nhưng để nàng làm nữ công bình thường thì quá uổng phí tài năng. Chúng ta sẽ nói với Phí ma ma để thăng nàng làm quản sự."
Thấy Nguyên Hà Hoa muốn từ chối, Thanh Thư giải thích: "Thanh Sơn Nữ Học ở nhà cũ và Hải Châu đều có phân viện, thường xuyên cần phái người xuống dưới kiểm tra. Nếu nàng không ngại vất vả, đợi khi quen thuộc cách vận hành của Nữ Học, nàng có thể đi xuống các phân viện đó trông nom."
Nguyên Hà Hoa đồng ý, rồi nói: "Phu nhân hẳn còn nhiều việc phải xử lý, thiếp xin lui ra trước."
"Đi đi."
Đợi Nguyên Hà Hoa bước ra khỏi phòng, Hồng Cô không khỏi cảm thán: "Nàng đường đường là con gái Phó tướng, vậy mà lại cam tâm hạ mình làm nữ công." Nữ công trong Nữ Học chủ yếu lo việc quét dọn, cơm nước, thường bị người gọi tới bảo lui. Dẫu phong tục trong Nữ Học rất tốt, nhưng địa vị nữ công vẫn thấp hơn so với người khác.
Thanh Thư đáp: "Nàng thà làm thôn phụ tự do, còn hơn làm con gái của Nguyên Thiết – kẻ chỉ xem nàng là công cụ để báo ân. Chắc hẳn, nàng đã nhìn thấu tất cả nên mới nghĩa vô phản cố từ bỏ thân phận địa vị này."
Hồng Cô có chút buồn bã: "Năm xưa, nếu thiếp cùng trượng phu có được một mụn con, nhất định sẽ yêu thương như báu vật. Nhưng mãi vẫn không thể có được. Thế mà, có những bậc cha mẹ được con cái lại chẳng biết yêu thương, quả thực lão thiên gia bất công."
Thanh Thư cười nhẹ: "Những bậc cha mẹ không tốt vẫn là số ít, phần lớn phụ mẫu đều hết lòng yêu thương con cái mình."
Chuyến này không may, Lộ tiên sinh vừa lúc xin nghỉ phép không có mặt tại Nữ Học. Vì vậy, Thanh Thư không nán lại lâu, sau khi nói chuyện xong với Nguyên Hà Hoa thì liền rời đi. Nàng không về nhà ngay mà ghé Trấn Quốc công phủ thăm hỏi Ô phu nhân. Ô lão phu nhân hiện đang được Quốc Công gia đưa đến Dịch quán Suối nước nóng nghỉ dưỡng. Nơi đó ấm áp, ở rất dễ chịu.
Vừa đến Ô gia, nàng nghe được một tin tốt: Ô Hồng Quân đã đính hôn với con gái của cấp trên chàng.
Ô phu nhân kể: "Đại tẩu con nói cô nương ấy tính tình vui vẻ, nàng rất ưng ý."
Thanh Thư do dự một chút: "Mẹ nuôi, con nghĩ người vẫn nên đích thân đến Thịnh Kinh xem mặt cô nương ấy thì hơn." Không phải nàng nghi ngờ ánh mắt của Tập thị, mà là vì nàng biết tính tình Tập thị hơi nóng nảy, khi tiếp xúc với cô nương này chưa chắc đã giữ được tâm thái lý trí, tỉnh táo để tìm hiểu đối phương.
Ô phu nhân cười: "Tổ mẫu con cũng nói vậy nên muốn ta đi Thịnh Kinh một chuyến. Chừng nửa tháng nữa là ta xuất phát rồi!"
"Thế Tổ mẫu và Cha nuôi đâu?" Trấn Quốc công sau khi hồi kinh chẳng màng chi việc khác, chỉ một lòng phụng dưỡng lão phu nhân. Nhờ có chàng bầu bạn, sắc diện lão phu nhân năm qua tốt hơn rất nhiều.
Ô phu nhân lắc đầu: "Cha nuôi con đang ở Dịch quán Suối nước nóng bầu bạn lão phu nhân, đợi đến tháng Tư trời ấm mới trở về. Lão phu nhân tuổi cao, thân thể không chịu được khi quá lạnh hay quá nóng. Bởi vậy, mùa hạ thì người sẽ đến Sơn trang nghỉ mát, còn mùa đông thì sẽ tới Dịch quán Suối nước nóng."
Thanh Thư gật đầu: "Mẹ nuôi, vậy người phải sớm trở về. Dịch An dự sinh vào tháng Bảy, đến lúc nàng sinh nở, người cần vào cung chăm sóc nàng."
Ô phu nhân cười đáp: "Đó là lẽ tự nhiên."
Sau khi dùng cơm trưa tại Trấn Quốc công phủ, Thanh Thư liền đưa Yểu Yểu về nhà. Vừa ngồi xuống, Đại quản gia đã đến bẩm báo một việc: "Thưa Phu nhân, Học sĩ phủ sai người truyền tin rằng: Nhị cô nãi nãi bà bà đã qua đời mười ngày trước."
"Qua đời?" Thanh Thư kinh ngạc, hỏi: "Sao lại qua đời?"
Đại quản gia cũng không rõ sự tình. Hắn có hỏi người truyền tin, nhưng đối phương cũng nói không biết rõ. Dĩ nhiên, cũng có thể là họ không muốn tiết lộ.
"Ngươi lui xuống đi!"
Hồng Cô cũng vẻ mặt đầy kinh ngạc: "Ở Thái Phong huyện, Nhị cô nãi nãi còn nói Đàm thái thái vẫn gây ầm ĩ trong nhà, sao lại đột ngột qua đời vì bệnh tật nhanh đến vậy?"
Thanh Thư lắc đầu: "Hẳn không phải là chết vì bệnh." Nàng nói vậy vì bệnh cũ của Đàm thái thái đã được chữa khỏi quá nửa, y sư đều nói nếu dưỡng thân cẩn thận thì sống thêm ba bốn năm nữa là chuyện không hề gì.
"Không phải chết bệnh, vậy thì là chuyện gì? Tai nạn chăng?" Thanh Thư gọi Từ ma ma chuẩn bị một phần lụa kim, đưa đến Đàm Học sĩ phủ, nhờ họ mang về Hà Trạch.
Hồng Cô có chút thổn thức: "Nhị cô nãi nãi nói Nhị cô gia ở Tinh Châu làm việc rất tốt, cũng được cấp trên trọng dụng. Ai ngờ lại nhanh chóng phải chịu đại tang như vậy."
Thanh Thư cười nhẹ: "Có thể nghĩ theo một hướng khác. Nàng có đại tang, đợi khi về Hà Trạch lo liệu xong tang sự, là có thể hồi kinh. Đến lúc đó, họ có thể thường xuyên gặp mặt nhau."
"Nhưng sau khi mãn tang, chàng vẫn phải tiếp tục ngoại phóng."
Đã làm quan, trừ phi ở lại kinh thành, bằng không sớm muộn gì cũng phải chia lìa. Về điều này, Thanh Thư nghĩ rất thoáng, chỉ cần Thanh Loan sống tốt là được. Tuy nhiên, Thanh Loan ở Tinh Châu gần nhà, lễ Tết đều có thể về thăm. Giờ lại sắp phải chia xa, e rằng sau khi biết chuyện, bà ngoại lại đau lòng.
Hồng Cô hiểu được suy nghĩ của nàng, bèn nói: "Lão phu nhân không muốn ở kinh thành, bằng không đã có thể thường xuyên gặp mặt nhau."
Thanh Thư lắc đầu: "Năm đó, mộ phần của Ông ngoại bị đổ nát mà chẳng ai hay biết trong thời gian dài. Thêm vào người đã tuổi cao, muốn lá rụng về cội, Người muốn ở lại Thái Phong huyện cũng là lẽ thường tình."
Đề xuất Ngược Tâm: Vị Hôn Phu Đỗ Trạng Nguyên, Ta Liền Giả Chết Rời Đi
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm, cảm ơn bồ đã lên chương ạ