Đối với Phù Cảnh Hy mà nói, tổng binh phủ chẳng khác nào nơi nghỉ ngơi nơi làm việc. Người tiền nhiệm sau khi từ châu viện trở về chẳng động chạm gì, vẫn giữ nguyên như trước. Thế nhưng lần này, Thanh Thư cùng Phúc Ca nhi muốn đến đây, mà Thanh Thư lại chẳng ưa dùng đồ cũ người khác, cho nên mọi vật dụng trong châu viện đều phải đổi mới.
Đồ đạc trong phòng ngủ chính được thay mới toàn bộ, từ đệm chăn đến bầu bồn đều đặt mua mới. Tất nhiên, trong phủ không thể thiếu thứ hoa cỏ mà Thanh Thư ưa chuộng, nhưng thời gian gấp, không kịp chuẩn bị loại thật, đành nhờ lão Bát mua cây cảnh trồng trong bồn chậu thay thế.
Mỗi lời nói cử động của Phù Cảnh Hy đều thu hút sự chú ý của mọi người. Tổng binh phủ bỗng nhiên có sự biến động lớn đến vậy, khiến tất thảy không khỏi suy đoán rằng có chuyện vui mừng.
Chỉ trong vòng ba ngày, châu viện trở nên rực rỡ hẳn, Phù Cảnh Hy nhìn mà rất vừa ý.
Lão Bát khẽ nhắc nhở: “Lão gia, có lẽ ngươi nên chỉnh trang mình chút nữa, nếu không mang bộ dạng này cùng phu nhân ra ngoài, e rằng thiên hạ sẽ đàm tiếu rằng hai người như cha con.”
Da thịt của Phù Cảnh Hy tuy không đến nỗi đen sạm, nhưng phần lớn thời gian đều dành cho việc ra ngoài, mà nơi Phúc Châu này, ánh nắng mặt trời lại gay gắt vô cùng. Hắn từ trước đến nay chẳng mấy để ý tới mình, cho nên dáng vẻ thiếu gọn gàng, chính vì thế mà kéo theo không ít thiếu nữ non trẻ, chỉ cần hắn thật chỉnh tề, cánh hoa đào sẽ còn nở rộ hơn nữa.
Nếu như là trước kia, nghe lão Bát nhắc nhở như vậy, Phù Cảnh Hy hẳn chẳng thiết nghe. Nhưng lần này, hắn lại tiến về phía gương soi, ngồi xuống rồi buồn bã thốt: “Ngươi nói, phu nhân gặp ta liệu có chê ta già không?”
Các nhà khác, dâu mới sinh con đều biến dạng, song vợ hắn không những không biến, ngược lại ngày càng xinh đẹp hơn.
Lão Bát suýt nữa cười thành tiếng, nén sự thích thú rồi nói: “Phu nhân chắn chắn không chê ngươi, chỉ có người ngoài gặp mặt e rằng sẽ nói hai người không xứng đôi. Lão gia, ngươi nên tìm thời gian may mấy bộ y phục mới, rồi mỗi ngày dùng những mỹ phẩm phu nhân đưa tới bôi trát lên mình.”
Ngày thứ hai, Phù Cảnh Hy tự tay đến tiệm tơ lụa.
Lão Bát nhìn hắn lựa chọn không ít tơ lụa, khẽ cau mày than phiền: “Lão gia, ngươi mua sa tanh làm gì? Trong phủ cũng không có tú nữ, mua về rồi cũng chỉ để bày thôi.”
Phù Cảnh Hy chẳng để ý, tiếp tục đi cửa hàng trang sức chọn cho mình vài món rồi ghé đến nhà Kỳ gia.
Tổng binh phủ không có tú nữ, nhưng Kỳ phủ thì có! Dù sao hai nhà vốn thân thiết, Phù Cảnh Hy không khách sáo mà thẳng thắn bày tỏ ý định.
Kỳ lão phu nhân nhìn hắn hỏi: “Ngươi tự may xiêm y là được rồi, sao còn định làm cho Thanh Thư cùng Phúc Ca nhi? Sa tanh ở đây không thể so bì với đồ kinh thành tốt.”
Chuyện là hiện tại Thanh Thư không cần mua tơ lụa bởi Hoàng hậu hàng năm ban thưởng còn dùng không hết.
Phù Cảnh Hy cười rạng rỡ nói: “Di bà, Thanh Thư dẫn Phúc Ca nhi từ Phúc Châu đến đây, cũng chỉ hơn mười ngày nữa là tới. Ta nghĩ nên mời tú nữ nhà ngươi để giúp may mấy bộ y phục cho hai người.”
Kỳ lão phu nhân rất vui mừng đáp: “Nếu vậy thì không gì tốt bằng. Hai vợ chồng các ngươi đã xa cách nhiều năm, lần này cuối cùng có thể gặp mặt một lần.”
“Đúng vậy, ta còn tưởng lần này sẽ phải về kinh mới có thể gặp được.”
Kỳ lão phu nhân hơi xúc động nói: “Ngươi cũng không dễ dàng. Một mực ở Phúc Châu có gia đình, nhưng chẳng thể trở về. Hai đứa nhỏ sợ là sẽ quên hình bóng ngươi.”
“Trong nhà còn có chân dung của ta, hai đứa sẽ không quên tướng mạo của ta đâu.”
Thế nhưng bức tranh cũng chỉ là hình ảnh, Yểu Yểu tuy biết mặt mũi hắn, nhưng cảm thấy cha thật xa lạ mà chẳng mấy khi đề cập. Điểm này Thanh Thư và Phúc Ca nhi thấu hiểu rất rõ qua thư từ.
Kỳ lão phu nhân không nói thêm chuyện thương cảm kia mà đổi đề tài: “Không thể chỉ để cho đứa bé cùng Thanh Thư may, ngươi cũng nên may vài bộ y phục mới.”
Phù Cảnh Hy vừa cười vừa đáp: “Y phục của ta còn dùng được, không cần may thêm nữa.”
Hắn đã sai lão Bát cùng thợ may trong phủ lo liệu, lát nữa sẽ mang vài bộ y phục mới đến cho hắn chọn. Cũng chính vì Thanh Thư không tiện ra ngoài mua quần áo nên mới dốc lòng nhờ tú nữ Kỳ phủ giúp đỡ.
“Ngươi có biết y phục hiện có là bao nhiêu? Mỗi người làm sáu bộ thì cả thảy cũng không ít.”
Phù Cảnh Hy nói: “Di bà, hơn hai mươi ngày thì làm được từng ấy bộ y phục sao?”
Kỳ lão phu nhân mỉm cười: “Chuyện đó không khó. Để quản gia mời vài vị tú nữ đến phủ, giúp việc thêu may sẽ được tiến hành nhanh chóng.”
Phù Cảnh Hy lúc này mới đồng thuận không phản đối.
Kỳ lão phu nhân hỏi: “Thanh Thư lần này có thể ở lại Phúc Châu bao lâu nhỉ?”
Cứ tính may vài bộ y phục thì thời gian sẽ không ngắn.
Phù Cảnh Hy cười nói: “Ít nhất cũng phải một tháng. Thanh Thư đến, ta sẽ đi theo nàng thăm hỏi lão nhân gia.”
Kỳ lão phu nhân rất vui mừng gật đầu: “Cảnh Hy, ngươi bận cứ yên tâm mà đi. Có chuyện gì thì báo ta biết.”
“Lão phu nhân yên tâm.”
Tông Thị hôm đó vừa ra khỏi cửa, đến giữa trưa mới trở về.
Kỳ lão phu nhân thấy nàng, bèn chia sẻ tin vui: “Thanh Thư trong vòng hai mươi ngày sẽ đến Phúc Châu, nghe Cảnh Hy nói ta còn không tin. Mà nghĩ xem cũng đã hơn hai năm chưa gặp đứa nhỏ ấy, không biết có thay đổi nhiều không.”
Tông phu nhân bừng tỉnh đại ngộ: “Hóa ra là Thanh Thư định đến.”
Nghe xong, biết chuyện cũ, Kỳ lão phu nhân hỏi: “Ngươi nghe được gì rồi?”
Tông phu nhân đáp: “Tổng binh phủ gần đây mua sắm không ít đồ đạc, trong đó còn có đồ dùng cho nữ nhân, bên ngoài đều đoán là Cảnh Hy muốn nạp thiếp.”
Tin đồn bên ngoài quả không sai, tổng binh phủ quả thật có chuyện vui, nhưng đương gia phu nhân đến lại là chuyện không vui.
Kỳ lão phu nhân cau mày nói: “Sao việc này ngươi lại không nói với ta?”
Tông Thị cười nói: “Hai năm qua Cảnh Hy đối với nữ nhân khác không một chút thay đổi sắc mặt, làm sao có thể đột nhiên gây chuyện nạp thiếp, cho nên ta không tin tin đồn đó.”
Lời nàng nói rõ là để Kỳ lão phu nhân nghe. Nhưng khi nghĩ tới tổng binh phủ, trong lòng nàng lại thầm nghĩ. May mà hôm trước nàng đã đề phòng, không nói gì trước mặt Kỳ lão phu nhân, còn nghiêm cấm người trong phủ bàn luận chuyện này.
May thay chẳng có ai nói ra, nếu không chắc chắn sẽ bị khiển trách.
“Việc này tạm ổn rồi. Lần sau gặp chuyện, phải dùng mắt xem, dùng tai nghe rồi mới phán đoán, chớ nghe lung tung mà tin bừa.”
Tông phu nhân im lặng. Chính nàng là người giữ vai trò giúp việc chính, nên cách làm việc cũng có phương pháp riêng, kết quả bị bà bà tổng coi như thiếu nữ mới tiến phủ mà thôi. Song nàng rõ Kỳ lão phu nhân cũng là vì tốt cho mình, nên luôn dỗ dành nàng.
Kỳ lão phu nhân lại nói về chuyện y phục: “Ngươi đi mời vài tú nữ đến phủ, đảm bảo phải may xong cho Thanh Thư trước khi nàng đặt chân đến Phúc Châu.”
Tông phu nhân đáp: “Nương, y phục nhất định sẽ may xong trước khi Thanh Thư đến, chỉ là kích thước của nàng chúng ta không rõ, làm y phục khó chuẩn xác.”
Điều này khiến Kỳ lão phu nhân cũng không ngờ tới.
Lý mụ mụ nghe vậy vừa cười vừa nói: “Lão phu nhân, biểu cô nương lấy kích thước y phục dựa theo size của chúng ta đến kinh thành là được rồi.”
Tông Thị hỏi: “Sao ngươi biết?”
“Mấy tháng trước, lão phu nhân bên đồng hồ nàng lời nói thầm rằng nàng có gầy đi, ta đoán thân hình cô nương đến kinh cũng chẳng cách biệt là bao.”
Kỳ lão phu nhân nhớ tới chuyện ấy, nói: “Vậy cứ dựa theo kích thước đó làm đi, không vừa thì khi đấy để tú nữ sửa lại cũng được.”
Tông Thị gật đầu đáp ứng.
Đề xuất Hiện Đại: Vừa Mở Màn Đã Bị Đoạt Thú Phu, Ta Tu Tiên Chinh Phục Toàn Bộ Đại Lục
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm, cảm ơn bồ đã lên chương ạ