Sáng sớm hôm sau, khi trời vừa hửng sáng, Lộ Thời Dư – người vốn nên chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn vào giờ này – lại đang đeo một chiếc ba lô du lịch khổng lồ đứng trước cửa tiệm. Đường Trạch Ngọc cũng giữ đúng lời hứa đến tìm cô sớm nhất có thể. Sau khi xác nhận đồ đạc đã chuẩn bị đầy đủ, Đường Trạch Ngọc dẫn Lộ Thời Dư đi về phía cổng căn cứ thuộc phân khu của họ.
Đường Trạch Ngọc nhận lấy ba lô của Lộ Thời Dư, đi phía trước dẫn đường. Lộ Thời Dư có chút tò mò hỏi:
"Đội trưởng Đường, tôi có thể hỏi một chút, nhiệm vụ lần này ra ngoài của các anh là gì không?"
Hôm qua đầu óc Lộ Thời Dư toàn là chuyện ra ngoài sẽ gặp được sinh vật gì, đến tận bây giờ mới nhớ ra để hỏi chuyện này.
Đường Trạch Ngọc quay đầu nhìn cô một cái, Lộ Thời Dư tưởng đây thuộc về nội dung bảo mật, lập tức bày tỏ nếu không thể nói cũng không sao.
"Không có gì, dù sao cô cũng cần đi theo, có quyền được biết nội dung nhiệm vụ," Đường Trạch Ngọc nói: "Cấp cao của căn cứ nói căn cứ đã dò tìm được một vật thể chưa xác định, vị trí nằm trong khu rừng phía Bắc. Tuy nhiên vì cây cối ở đó quá rậm rạp, vệ tinh không thể trực tiếp quan sát mục tiêu từ trên cao, nên chỉ có thể dùng phương pháp nguyên thủy nhất, dùng sức người để đi quan sát thực địa."
"Vật thể chưa xác định?" Lộ Thời Dư cố gắng tưởng tượng một chút: "Là sinh vật gì sao?"
"Không chắc chắn, thông tin tôi nhận được cũng rất ít, tóm lại đến đó sẽ biết."
Quán của Lộ Thời Dư cách cổng căn cứ không xa, đây cũng là một trong những lý do quán của cô trở thành lựa chọn ăn uống yêu thích của các tiểu đội thám hiểm. Chỉ trong chốc lát trò chuyện đơn giản, hai người đã đến cổng căn cứ được canh phòng nghiêm ngặt.
Lúc này trước cổng đã có vài người trang bị đầy đủ đang đứng đợi bọn họ.
Một người trong số đó chủ động vẫy tay chào Đường Trạch Ngọc, Đường Trạch Ngọc dẫn Lộ Thời Dư tiến lên giới thiệu từng người.
"Đây là Thiệu Hưng Dương."
"Chào cô chào cô chào cô." Thiệu Hưng Dương cực kỳ tự nhiên bắt tay với Lộ Thời Dư.
"Chào anh."
Sau khi Thiệu Hưng Dương buông tay, Lộ Thời Dư cử động lòng bàn tay, thầm nghĩ người này lực tay lớn quá đi mất.
"Đây là Yến Hồng."
Người phụ nữ búi tóc củ tỏi cao vút đưa tay ra bắt tay với Lộ Thời Dư, chỉ là vì vẻ mặt quá nghiêm túc nên trông có vẻ hơi trịnh trọng quá mức.
"Đây là Trần Vân Lương, là bác sĩ của tiểu đội."
"Chào cô." Người đàn ông mắt híp mỉm cười bắt tay với Lộ Thời Dư, đến đây Lộ Thời Dư coi như đã gặp mặt đơn giản với cả đội, cuối cùng là phần giới thiệu Lộ Thời Dư.
"Đây là Lộ Thời Dư, là người tôi mời đến đảm nhiệm công việc đầu bếp, lần này sẽ hành động cùng chúng ta. Cô ấy lần đầu ra ngoài, mọi người trên đường hãy chiếu cố cô ấy nhiều một chút."
Thiệu Hưng Dương lập tức sáp lại gần tò mò hỏi đông hỏi tây Lộ Thời Dư, Yến Hồng lúc này cũng kéo Đường Trạch Ngọc sang một bên nói nhỏ.
"Đội trưởng, thực sự phải dẫn cô ấy đi cùng sao? Cô ấy chỉ là một người bình thường, không có dị năng cũng chẳng có võ lực, vướng víu quá."
"Những gì cô nói tôi đều rõ, nhưng nơi lần này đi xa hơn bất cứ lần nào trước đây, trong đội không có ai biết nấu ăn sẽ rất khó khăn."
"Nhưng mà," Yến Hồng vẫn có chút phản đối: "Trước đây chúng ta ra ngoài chẳng phải toàn mang lương khô sao? Lần này mang nhiều thêm một chút là được chứ gì."
Đường Trạch Ngọc liếc nhìn cô một cái rồi nói: "Cô muốn ăn bánh nghẹn họng liên tục hai tháng hay muốn ăn bánh quy khô khốc?"
Yến Hồng nghĩ ngợi một hồi rồi im lặng.
Sau khi tập hợp xong là có thể trực tiếp xuất phát. Đường Trạch Ngọc đi tiên phong, Thiệu Hưng Dương và Yến Hồng lần lượt ở hai bên, Lộ Thời Dư và Trần Vân Lương đi cuối cùng. Sau khi hoàn tất đăng ký tại trạm gác cổng, cả nhóm bắt đầu tiến ra ngoài.
Vừa bước ra khỏi cổng căn cứ, một làn gió nhẹ thổi tới, Lộ Thời Dư nhìn cảnh sắc bên ngoài mà ngẩn cả người.
So với vẻ ngoài bất biến trong căn cứ, mỗi một nơi bên ngoài căn cứ dường như đều ẩn chứa sức sống bừng bừng, khắp nơi là cỏ non rậm rạp, trên ngọn cỏ xanh còn đọng những giọt sương, khi người đi qua sẽ làm ướt ống quần, không khí tràn ngập sự tươi mới. Lộ Thời Dư đã quá lâu không được thấy thế giới bên ngoài, giờ đây trong mắt cô cái gì cũng đầy sức quyến rũ.
Cuối cùng vẫn là Trần Vân Lương mỉm cười vỗ vai cô.
"Không đi tiếp là bị tụt lại phía sau đấy."
Lộ Thời Dư lúc này mới bừng tỉnh, những người phía trước đã đi được một đoạn, cô vẫn còn đứng ngây ra đó. Phản ứng lại, Lộ Thời Dư vội vàng đuổi theo, tránh việc vừa ra khỏi cửa đã bị bỏ rơi.
Yến Hồng trong đội thấy dáng vẻ của Lộ Thời Dư thì càng thêm lo lắng.
"Thực sự phải để một người hoàn toàn không có kinh nghiệm ra ngoài đi theo chúng ta sao?"
Thiệu Hưng Dương thì vòng tay sau đầu tỏ vẻ không sao cả: "Tùy đi, dù sao ra ngoài có thương vong cũng là chuyện thường, vả lại đội trưởng chẳng phải đã nói anh ấy sẽ chịu trách nhiệm chính rồi sao, cô đừng lo lắng nhiều thế."
Cả nhóm đi từ sáng đến trưa, mặt trời leo lên đỉnh đầu, Đường Trạch Ngọc nhìn mặt trời trên cao, lúc này mới tuyên bố nghỉ ngơi, tìm một nơi có tảng đá lớn che chắn để dừng chân.
Lộ Thời Dư đây là lần đầu tiên đi một quãng đường dài như vậy trong một hơi, hai chân tê dại đến mức suýt không ngồi xuống nổi.
Đường Trạch Ngọc lấy bình nước từ trong ba lô đưa cho Lộ Thời Dư đang thở hổn hển.
"A, cảm ơn anh."
Lộ Thời Dư nhận lấy bình nước uống ừng ực, từ lúc xuất phát họ chưa từng dừng lại, cũng may hiện tại thời tiết không đặc biệt nóng, nếu không cô thực sự không chịu nổi.
"Uống chậm thôi, cô lần đầu ra ngoài không theo kịp là bình thường, vài ngày nữa sẽ thích nghi thôi."
"Vâng."
Lộ Thời Dư ngậm một ngụm nước mát trong miệng rồi nuốt xuống từ từ, mắt nhìn về phía căn cứ, họ đã đi lâu như vậy nhưng vẫn có thể nhìn thấy dáng vẻ của căn cứ từ xa.
Nghỉ ngơi một lát, Đường Trạch Ngọc thấy thời gian đã hòm hòm, đứng dậy bảo phải đi thôi. Các thành viên khác trong tiểu đội lần lượt đứng dậy đeo hành trang, chỉ có Lộ Thời Dư vẻ mặt ngơ ngác nhìn họ.
"Cái đó," Lộ Thời Dư cẩn thận hỏi một câu: "Các anh không chuẩn bị ăn cơm sao?"
Mọi người nghe thấy lời của Lộ Thời Dư đều quay đầu lại nhìn cô đầy nghi hoặc, Thiệu Hưng Dương cảm thấy lạ lùng nói: "Ăn cơm? Bây giờ ăn cơm có hơi sớm quá không."
"Hả? Nhưng bây giờ đã là buổi trưa rồi mà." Lộ Thời Dư vẫn chưa hiểu rõ tình hình, vẻ mặt đầy thắc mắc.
Yến Hồng lấy bao kiếm chọc chọc Đường Trạch Ngọc: "Này này, đội trưởng, anh không nói với cô ấy à?"
Lộ Thời Dư đột nhiên có dự cảm không lành: "Nói gì cơ?"
Đường Trạch Ngọc lúc này mới nhớ ra anh đúng là chưa nói với Lộ Thời Dư chuyện này, có chút ngại ngùng nói: "Xin lỗi, là tôi quên mất, vì hành trình của tiểu đội thám hiểm từ trước đến nay đều khá gấp gáp, nên chúng tôi mỗi ngày chỉ ăn một bữa, thường là ăn trước khi mặt trời lặn vào buổi chiều."
"Cái gì?" Lộ Thời Dư không thể tin nổi: "Một ngày phải đi quãng đường dài như vậy mà chỉ ăn một bữa, thực sự không bị bỏng đói đến ngất đi sao?"
Đường Trạch Ngọc hơi lúng túng: "Tuy chỉ có một bữa, nhưng sẽ ăn rất nhiều, thời gian dài sẽ quen thôi."
Thấy những người khác đều không có phản ứng gì, Lộ Thời Dư cũng đành phải chấp nhận sự thật bi thảm là từ nay mỗi ngày chỉ có một bữa cơm, thu dọn hành trang tiếp tục lên đường.
Căn cứ được xây dựng trên vùng đất bằng phẳng, địa hình xung quanh khá bằng phẳng, nên quãng đường đi trong một ngày cũng không tính là đặc biệt khó đi, ít nhất là không có trở ngại gì.
Cả nhóm thuận lợi đến bìa một khu rừng, đang lúc mấy người thảo luận xem nên dừng chân ở đâu thì Yến Hồng đột nhiên ra hiệu cho tất cả im lặng.
Tiếng thảo luận đột ngột biến mất, Lộ Thời Dư vốn đang thở dốc lại càng nín thở.
Mọi người nhìn Yến Hồng, Yến Hồng lại chẳng quan tâm đến họ, tập trung tinh thần như đang cảm nhận điều gì đó, dường như đã tìm thấy thứ gì đó, Yến Hồng xoay người bước vào lùm cây phía sau, mấy người nhìn nhau rồi cũng đi theo.
Lộ Thời Dư gạt cành lá thì cảm thấy trên mặt như có thứ gì đó, đưa tay lên sờ nhưng chẳng sờ thấy gì, trước mắt xuất hiện vài hình ảnh như pháo hoa, phía sau lùm cây mặt trời không chiếu tới được, gần như là một mảnh đen kịt, mắt Lộ Thời Dư nhất thời chưa thích nghi được, chưa kịp nhìn rõ thứ gì đã nghe thấy một tràng tiếng đánh nhau, khổ nỗi mắt vẫn không nhìn thấy gì. Đợi đến khi cảnh tượng trước mắt khôi phục rõ ràng thì trận chiến đã kết thúc.
Yến Hồng thu thanh trường đao vào bao, nghiêng người nói: "Giải quyết xong rồi."
Lộ Thời Dư nhìn xuống chân Yến Hồng, đó thế mà lại là một con nhện khổng lồ to bằng một đứa trẻ!
Phản ứng đầu tiên của Lộ Thời Dư là dựng tóc gáy, nhưng ngay sau đó là sự tò mò cực lớn, nghé đầu muốn nhìn rõ hình dáng của con nhện khổng lồ.
Thiệu Hưng Dương kêu lên một tiếng "ái chà".
"Con nhện to thế này, nếu không bị phát hiện thì không chừng còn bị nó đánh lén đấy."
Yến Hồng hừ một tiếng: "Nếu cậu mà để nó đánh lén được thì cũng nên thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đội đi là vừa."
Trong lúc hai người cãi vã, Lộ Thời Dư thấy con nhện đó dường như vẫn chưa chết hẳn, đột nhiên, Lộ Thời Dư thấy phía sau con nhện thế mà dựng lên một cái đuôi bọ cạp, chuẩn bị đâm về phía Yến Hồng.
"Cẩn thận!"
Lộ Thời Dư vừa dứt lời, cái đuôi của con nhện đã bị trường đao chặt đứt, Yến Hồng thậm chí không cần nhìn lần thứ hai đã cắt đứt chính xác cái đuôi nhện, khiến Lộ Thời Dư vô cùng ngưỡng mộ.
"Lợi hại quá!"
Trần Vân Lương đi tới, gỡ mạng nhện trên đầu Lộ Thời Dư xuống: "Tất nhiên rồi, Yến Hồng chính là lính đánh thuê cực kỳ đắt giá trong căn cứ đấy."
"Lính đánh thuê?"
"Phiền phức."
Yến Hồng nói xong liền vòng qua hai người bước ra khỏi lùm cây, mấy người dứt khoát dựng lều ở đây để ngủ qua đêm.
Sau khi chuẩn bị xong xuôi, Thiệu Hưng Dương ngồi phịch xuống đất, hỏi Lộ Thời Dư khi nào thì ăn cơm và ăn món gì.
"Có thể làm ngay bây giờ, nhưng làm món gì thì phải xem các anh chuẩn bị nguyên liệu gì rồi."
Lộ Thời Dư vừa dứt lời, động tác của mấy người đều khựng lại, Lộ Thời Dư cảm thấy tình hình không ổn, nhìn về phía Đường Trạch Ngọc.
"Lại có chuyện gì sao?"
"Cô..." Thiệu Hưng Dương ngập ngừng mở lời: "Cô không mang theo nguyên liệu nấu ăn sao?"
Lộ Thời Dư trợn tròn mắt: "Chẳng phải các anh tự chuẩn bị nguyên liệu, tôi chỉ phụ trách nấu ăn thôi sao?"
Những thành viên trong tiểu đội nhìn nhau, cuối cùng đều tập trung vào Đường Trạch Ngọc – người phụ trách giao thiệp. Đường Trạch Ngọc ôm mặt.
"Xin lỗi, lúc tôi đến đã quên không bàn bạc chuyện này."
"Chết tiệt," Thiệu Hưng Dương bật dậy: "Đội trưởng, lần này sao anh lại sơ sót nhiều thế, chuyện này chẳng khác gì chưa nói gì cả rồi!"
Đường Trạch Ngọc cúi đầu không nói, đuối lý đến mức không thốt nên lời.
"Vậy phải làm sao? Lần này chúng ta đều không mua lương khô đã ra ngoài rồi, thực phẩm trên người cũng không đủ duy trì nhiệm vụ lần này." Yến Hồng nói.
Trần Vân Lương suy nghĩ một chút, đề nghị hay là quay về mua sắm đầy đủ rồi mới xuất phát.
"Nếu bây giờ quay lại sẽ lãng phí ba ngày, không đáng chút nào."
Yến Hồng không tán thành.
"Vậy thì làm sao bây giờ? Không có đồ ăn, chúng ta ước chừng chưa đầy ba ngày đã chết đói rồi."
Thiệu Hưng Dương nằm ngửa trên bãi cỏ, vẻ mặt không còn thiết sống.
"Tôi muốn ăn cơm~"
Đường Trạch Ngọc thở dài nói: "Là lỗi của tôi, tuy sẽ lãng phí chút thời gian, nhưng ngoài việc quay về ngay bây giờ thì cũng không còn cách nào khác, không có thức ăn thì một bước cũng khó đi."
Ngay cả Trần Vân Lương cũng bày tỏ không còn cách nào khác.
"Cái đó," Lộ Thời Dư lẳng lặng giơ tay nói: "Tại sao chúng ta không tìm nguyên liệu tại chỗ?"
"Tìm nguyên liệu tại chỗ? Ở đây có nguyên liệu gì cho chúng ta tìm? Gặm vỏ cây hay là ăn cỏ?"
Thiệu Hưng Dương uể oải trả lời.
"Có mà, chẳng phải vừa nãy mới giết một con nhện sao? Chúng ta ăn cái đó đi."
Nhất thời tất cả mọi người đều dùng một ánh mắt kỳ quái nhìn chằm chằm Lộ Thời Dư, nhìn cô như nhìn quái vật vậy, đầy vẻ quỷ dị.
"Cô đói đến phát điên rồi sao?"
Đề xuất Cổ Đại: Tiên Đoạn Thân Tái Điệu Mã! Đích Thiên Kim Quan Tuyệt Toàn Kinh Thành