Chương 17

Tô Vi Vũ nhìn Thẩm Nghị Thanh trước mặt, lòng đầy hoài nghi.

"Là dì hàng xóm của em lo em nghĩ quẩn vì chuyện mẹ mất, thấy em hai ngày không ra khỏi nhà nên mới gọi thợ khóa đến mở cửa. Vừa vào đã thấy em nằm bất động trên sàn, gọi thế nào cũng không thấy em phản ứng. Dì ấy không mở được điện thoại của em để liên lạc với người nhà, đành đưa em đến bệnh viện. May sao, tấm danh thiếp trong túi em rơi ra, dì ấy mới gọi cho anh."

Thẩm Nghị Thanh giải thích thêm: "Dì ấy nói, dì còn phải về nấu cơm cho cháu nên đi trước rồi. Dì dặn em đừng nghĩ quẩn, tỉnh lại phải ăn uống đầy đủ, tự đối xử tốt với bản thân."

Ngay cả một người hàng xóm cũng quan tâm cô đến vậy, thế mà Chu Cẩn Thâm – người chồng của cô – suốt mấy ngày qua lại chẳng hề có một tin nhắn nào.

Nghĩ đến đây, cô bật cười một cách tự giễu.

Phải rồi, đối với Chu Cẩn Thâm mà nói, chỉ có Lương Hạ mới xứng đáng để anh ta bận tâm.

"Thẩm Nghị Thanh, hai ngày nữa em sẽ đến công ty anh làm việc."

Bạn cần Đăng nhập để mở khóa từ chương 15 đến hết truyện với 4.500 linh thạch

BÌNH LUẬN