Tô Vi Vũ vừa lắp xong thẻ SIM, điện thoại của Chu Cẩn Thâm đã gọi đến.
“Sao điện thoại em lại tắt máy?”
Tô Vi Vũ không kìm được bật cười, “Anh bị mất trí nhớ rồi sao?”
Nghe Tô Vi Vũ nói vậy, Chu Cẩn Thâm mới chợt nhớ ra, mấy hôm trước chính anh đã đập nát điện thoại của cô.
Thấy vẻ ngượng ngùng trên mặt Chu Cẩn Thâm, Lương Hạ lập tức tiến lại gần, nhẹ giọng hỏi: “Cẩn Thâm, chị Vi Vũ không sao chứ?”
Nghe thấy giọng Lương Hạ, Tô Vi Vũ khẽ cười lạnh.
Lương Hạ chỉ bị xây xát nhẹ, mà Chu Cẩn Thâm đã vội vã đưa cô ta đến bệnh viện.
Thế nhưng mẹ cô qua đời, Chu Cẩn Thâm lại chẳng thèm đến nhìn mặt lần cuối.
Dù mẹ không nói ra, nhưng Tô Vi Vũ biết.
Người đã ra đi với bao nhiêu tiếc nuối.
“Bên em có chuyện gì sao?”
Nhớ lại lúc Tô Vi Vũ rời đi đã gọi tên mẹ cô, Chu Cẩn Thâm lại bổ sung thêm một câu, “Mẹ em không sao chứ?”
Thì ra anh ta đã nghe thấy lời cô nói, cũng đoán được mẹ cô có thể gặp chuyện, nhưng lúc đó lại liê...
Bạn cần Đăng nhập để mở khóa từ chương 15 đến hết truyện với 4.500 linh thạch