Tô Uẩn vừa khóc vừa lắc đầu, định nói thêm điều gì đó, nhưng Tạ Thần đã túm lấy một tay cô, kéo mạnh cô đứng dậy từ mặt đất, rồi lôi xềnh xệch cô đi thẳng vào cục cảnh sát.
"Có gì muốn nói, cô cứ để dành mà trình bày với cảnh sát!"
Tạ Thần sải bước nhanh, bỏ mặc Tô Uẩn phía sau cứ thế loạng choạng, vấp váp, miệng không ngừng nức nở van xin.
Tạ Thần hoàn toàn không màng đến lời cô nói. Việc kiềm chế bản thân không ra tay giết chết cô ta lúc nãy đã vắt kiệt mọi sự tự chủ trong anh.
Bên ngoài, mặt trời đã lên cao, vạn vật dưới ánh dương đều không thể che giấu.
Lâm Gia Ngư tựa vào xe, dõi theo màn kịch đang diễn ra, l&o...
Bạn cần Đăng nhập để mở khóa truyện với 4.800 linh thạch!
Đề xuất Trọng Sinh: Dùng Xác Ta Mà Leo Lên Địa Vị Cao Sang Ư? Ta Sẽ Nhổ Tận Gốc Rễ Nhà Ngươi!