Chương 88: Về Trường - Tiến độ Trọng Chấn Tu Chân Giới 88%
"Xoẹt!"
Đó là âm thanh của vô số vũ khí ra khỏi vỏ.
"Con bạch tuộc này còn chưa chết a, mạng lớn thật." Tô Tiểu Hào lùi lại một bước, che chở Hách Liên Dực ở phía trước, nàng dụi dụi đôi mắt hơi mờ, đánh giá đứa trẻ tuổi tác không lớn trước mặt.
"Cũng phải, nội đan ở chỗ chúng ta, thân xác tự bạo không tổn thương đến gốc rễ." Thẩm Túc Tê vỗ một tấm bùa qua, đảm bảo bạch tuộc không có khả năng phản công.
Thủy Phàm sán đến bên cạnh Hách Liên Dực, chọc chọc người trên mặt đất, quay đầu nói: "Là nó không sai, điện hơi khét, nhưng quả thật là mùi vị trong ký ức."
Nói xong liếm liếm môi.
"Thu nước miếng lại, nó sắp tỉnh rồi." Hách Liên Dực nói.
Mọi người lập tức nhảy ra xa, nghiêm trận chờ đợi.
"Ồ đúng rồi, ta có một chuyện quên nói." Thủy Phàm nhớ tới cái gì, vừa định nói tiếp, đã bị tiếng rít chói tai của tiểu bạch tuộc cắt ngang.
"Lại là các ngươi!" Khuôn mặt nhỏ nhắn của tiểu bạch tuộc tức đến đỏ bừng, mái tóc dài xoăn màu xanh lam như bị điện giật dựng đứng lên.
Quái vật mất đi sức uy hiếp không khiến người ta dấy lên cảnh giác, ngược lại khiến người ta cảm thấy có vài phần đáng yêu.
"Tu sĩ nhân loại đê tiện! Các ngươi xông vào nhà ta trộm nội đan của ta, bây giờ còn không chịu buông tha ta sao!"
"Chúng ta không cần nội đan của ngươi, càng không cần mạng của ngươi, chỉ là cần ngươi đi theo chúng ta một chuyến." Tô Thanh Dực ủ rũ suốt dọc đường nhìn thấy mục tiêu nhiệm vụ sống sờ sờ, trong nháy mắt sống lại đầy máu.
"Ta không muốn, ai biết các ngươi có tâm địa gì." Tiểu bạch tuộc cảnh giác, đảo mắt nói, "Các ngươi bắt linh thú chẳng phải là để đổi bảo bối sao, ta làm lão đại ở vùng biển này mấy trăm năm, vốn liếng chuộc thân cho mình vẫn phải có, đủ để mỗi người các ngươi đều sở hữu gia sản triệu bạc, hừ, hời cho các ngươi rồi."
Nó đưa ra phương án giải quyết tự cho là hợp lý, lại không ngờ vẻ mặt của nhân loại trước mặt trở nên vô cùng kỳ quái.
Hách Liên Dực nhìn chằm chằm nó: "Gia sản triệu bạc? Ngươi đang nguyền rủa Hách Liên gia phá sản sao?"
Tiểu bạch tuộc: "..." Người này sao lại dầu muối không ăn thế!
"Được rồi được rồi." Tô Tiểu Hào đứng ra giảng hòa, "Chúng ta sẽ không làm hại ngươi, chỉ cần ngươi trả lời mấy câu hỏi."
Tiểu bạch tuộc bĩu môi nặn ra nước mắt: "Nhưng các ngươi đã gây tổn thương cho ta rồi."
"Lập trường khác nhau mà, bây giờ chúng ta lại không có mâu thuẫn." Nàng cười hiền lành dễ gần, "Nào, Giang Vận, thể hiện sự thân thiện của ngươi một chút."
Giang Vận xòe lòng bàn tay, lôi đoàn màu xanh tím kêu lách tách.
Tiểu bạch tuộc lập tức thu hồi nước mắt giả vờ: "Được rồi, ta phối hợp."
Tô Tiểu Hào tặc lưỡi, lão già mấy trăm tuổi còn giả nai với nàng.
"Câu hỏi thứ nhất, viên nội đan còn lại ngươi lấy được như thế nào."
Tiểu bạch tuộc làm bộ nhớ lại: "Hai nhóm tu sĩ đánh nhau trên địa bàn của ta, thứ này liền rơi xuống."
Tô Tiểu Hào nụ cười không đổi, quay sang Thẩm Túc Tê: "Ta nhớ ngươi có vẽ một tấm Chân Thoại Phù nói dối là bị điện giật."
Thẩm Túc Tê lập tức hiểu ý: "Có có, ta vừa vặn có mang theo." Nói rồi bắt đầu móc túi tiền.
"Ta vừa rồi nhớ nhầm." Tiểu bạch tuộc nói nhanh như chớp, "Lúc đó hai nhóm tu sĩ tranh đoạt viên nội đan kia trên địa bàn của ta, ta cảm nhận được sự mạnh mẽ của nó, lờ mờ có trực giác nó có thể giúp ta đột phá Kim Đan, vì thế tìm cơ hội trộm về, đồng thời khiến bọn họ tưởng là đối phương lấy được đồ." Nó kiêu ngạo ngẩng đầu, hiển nhiên cho rằng chiêu này của mình chơi rất đẹp.
"Ngươi hoàn toàn không nghi ngờ nó có vấn đề gì sao?" Tô Tiểu Hào sờ sờ cằm, cơ bản khẳng định suy đoán trước đó.
Tiểu bạch tuộc im lặng, hiển nhiên đối với việc này cũng có lo lắng, nhưng sự hướng tới việc nâng cao thực lực đã lấn át tất cả, khiến nó lựa chọn mắt nhắm mắt mở.
"Ngươi phải cảm ơn chúng ta đến sớm." Thủy Phàm khoanh tay hừ nhẹ, "Bị nó thao túng thêm một thời gian nữa ngươi chỉ còn lại một cái vỏ rỗng thôi."
Tô Tiểu Hào nghĩ đến cái gì: "Ngu ngốc như vậy thật sự có thể lặng lẽ trộm đồ từ một đám tu sĩ lòng dạ đen tối mà không bị phát hiện sao? Ngươi chẳng lẽ bị gài bẫy rồi chứ."
Tiểu bạch tuộc rùng mình: "Ngươi có ý gì?"
"Đây là nội đan do ma khí ngưng tụ thành, hơn nữa không phải ma khí bình thường." Thủy Phàm nói, "Là ma khí tinh thuần nhất của Ma Long vực sâu, người bị ăn mòn sẽ trở thành nô bộc của Ma Long, từ đó không còn tư tưởng của riêng mình nữa, ngươi có cảm thấy mình càng ngày càng táo bạo, cảm xúc không khống chế được, ham muốn giết chóc chiến thắng lý trí không?"
Ánh mắt tiểu bạch tuộc né tránh, bị nói trúng rồi.
"Đáng tiếc." Ánh mắt Thủy Phàm lưu luyến trên người nó không nỡ, "Bị ô nhiễm thì không thể ăn được nữa."
Tiểu bạch tuộc vừa nghe lập tức xù lông, theo bản năng vung ra một cái xúc tu, bị Thủy Phàm một trảo chém đứt.
Thủy Phàm cầm đoạn xúc tu bị đứt ngửi ngửi, càng thêm tiếc nuối: "Hết cứu, ma khí ướp nhập vị rồi."
"Nói nhảm với nó làm gì, trái phải gì cũng phải mang về." Tô Thanh Dực cầm xích sắt trong tay kêu loảng xoảng, hắn đã mất kiên nhẫn rồi.
"Yên tâm yên tâm, đừng hung dữ như vậy mà, người ta chỉ là một bảo bảo mấy trăm tuổi đầu óc không tốt." Tô Tiểu Hào kéo hắn lại, "Hòa khí sinh tài mà."
Tô Thanh Dực hồ nghi nhìn về phía nàng, luôn cảm thấy nàng không có ý tốt.
Tô Tiểu Hào giơ tay lên môi giả vờ ho hai tiếng: "Ui da ta vẫn còn hơi hoa mắt chóng mặt, không biết có phải bị nội thương không, mắt cũng hơi không nhìn rõ, tuy rằng thế giới mờ ảo cũng rất tốt, nhưng mà, haizz."
Tô Thanh Dực bị lải nhải chịu không nổi, liên tục lùi lại hai bước nhường sân khấu.
Tô Tiểu Hào quay mặt mỉm cười với tiểu bạch tuộc đang nghi ngờ nhân sinh: "Ngươi không có sự lựa chọn, đi theo chúng ta đi, hơn nữa ma đan của ngươi bị chúng ta lấy đi rồi ngay cả tự bảo vệ mình cũng không làm được, đi theo chúng ta về nói không chừng ta còn có cách cứu ngươi."
"Ngươi nguyện ý giúp ta?" Tiểu bạch tuộc chần chờ.
Tô Tiểu Hào nở nụ cười rạng rỡ, xoa xoa đầu nó: "Ngươi cũng là nạn nhân, ít nhất cho đến nay ngươi đều khống chế cảm xúc không gây ra đại ác."
"Vậy được rồi." Tiểu bạch tuộc quét mắt qua Tô Thanh Dực, "Nhưng ta muốn đi theo bên cạnh ngươi."
"Đừng quên ước định của chúng ta." Tô Thanh Dực nhíu mày, kịp thời nhắc nhở.
"Không quên được, cứ để nó ở bên cạnh ta đi." Tô Tiểu Hào kéo tiểu bạch tuộc dậy, tiểu bạch tuộc lập tức trốn ra sau lưng nàng, rụt rè lộ ra nửa khuôn mặt, nhìn xong Tô Thanh Dực lại nhìn Giang Vận Thủy Phàm.
"Bán manh với bọn họ vô dụng." Nàng nói.
Tiểu bạch tuộc rũ mắt suy tư, dưới vạt áo vươn ra một cái xúc tu chọc chọc nàng, thấy nàng cười vui vẻ, nó hiểu ra rồi.
Vô dụng với những người kia, nhưng hữu dụng với nàng!
Vì thế càng ra sức giả yếu, túm lấy vạt áo Tô Tiểu Hào hừ hừ hừ trợn trắng mắt với Tô Thanh Dực.
Tô Thanh Dực luôn cảm thấy thái độ của Tô Tiểu Hào khác thường, hắn không cho rằng người hẹp hòi như nàng có thể vì hình người của tiểu bạch tuộc đáng yêu mà không nhớ thù bị xúc tu đuổi đánh, nhưng hắn lại không tìm ra chỗ nào không đúng, phái 007 xuất mã cũng chỉ nhận được câu trả lời từ 996 là Tô Tiểu Hào là người cuồng nhan sắc.
[Cái này ngược lại cũng phù hợp với cách làm được đằng chân lân đằng đầu nhất quán của ký chủ 996.] 007 nói.
Giày vò một vòng một đám người lại bước lên con đường trở về.
Trên đường Tô Tiểu Hào ỷ vào bị thương lúc thì bảo Tô Thanh Dực dò đường lúc thì chỉ huy Giang Vận phóng điện giật muỗi.
Tô Thanh Dực nhìn chằm chằm nàng, trực giác hắn mách bảo hành động khác thường của Tô Tiểu Hào nhất định có vấn đề nhưng thực sự không tìm được căn cứ, cứ như vậy nhìn nàng một đường tác oai tác quái về đến học phủ.
Khi bọn họ nói nói cười cười bước vào học phủ, đột nhiên một luồng gió mạnh ập tới.
Tô Tiểu Hào né tránh cây đàn cổ từ trên trời rơi xuống, khóe mắt nhìn thấy bên cạnh Hách Liên Dực né tránh một cái lò đỉnh ném tới.
"Ta đi, cái quỷ gì vậy."
Bạn học lớp Khí tu vừa nhìn thấy nàng liền có xương sống, nhanh chóng tụ tập về phía nàng.
"Lớp trưởng!!!" Trong đám người hỗn loạn đánh nhau tay đôi thò ra một cái đầu, ngắn ngủi để lại một câu hét rồi lại rất nhanh bị người ta ấn xuống.
"Nguy rồi! Đứa âm hiểm nhất lớp Khí tu về rồi! Chúng ta tốc chiến tốc thắng! Mau trói bọn họ lại!"
Mọi người lớp Âm tu mắt thấy sự tình không ổn vội vàng đẩy nhanh tiến trình khảo hạch.
"Cái gì! Thi giữa kỳ không rủ ta, thành tích tổng hợp của ta làm sao bây giờ!" Chân Tô Tiểu Hào không đau mắt không mỏi nữa, lập tức xắn tay áo gia nhập.
Hai bên Khí tu Âm tu vứt bỏ pháp bảo và nhạc cụ lấy làm tự hào, đánh thành một đoàn trên bãi đất trống.
Khí tu vung phôi sắt chưa thành hình làm gậy mà dùng, lớp Âm tu thì cầm đàn Tiêu Vĩ đập vào đầu đối phương. Trong tiếng va chạm leng keng loảng xoảng lẫn lộn tiếng dây đàn đứt phựt giòn tan, thỉnh thoảng còn có mấy cái đinh đàn bắn ra từ trong hỗn chiến, như ám khí tấn công không phân biệt quần chúng vây xem.
"Không ngờ đám mãng phu chỉ biết rèn sắt các ngươi cũng có chút bản lĩnh." Lớp trưởng lớp Âm tu duỗi thẳng cánh tay thiếu một ống tay áo, túm lấy râu đại hán Khí tu, tay kia còn nắm chặt nửa cây tiêu ngọc vung linh khí tấn công vào người khác.
"Hừ, còn hơn đám các ngươi cả ngày chỉ biết ê a." Đại hán trở tay cho một búa, đập cho đối phương búi tóc cũng bung ra.
Bên cạnh lăn qua hai đệ tử trẻ tuổi, một người bóp cổ một người giật dây buộc tóc.
Ngoài tu vi ngang tài ngang sức là màn so tài mộc mạc nhất.
Cuối cùng giáo viên phụ trách tính điểm hô dừng, lớp Âm tu đánh thắng, nhưng điểm trung bình lớp Khí tu cao hơn.
"Rốt cuộc tay rèn sắt lực lớn." Lớp Âm tu tuy rằng thắng nhưng đối với kết quả cũng không hài lòng.
"Bọn họ ngày nào cũng vác pháp khí chạy khắp nơi, sức bền quá mạnh." Lớp Khí tu cũng bất bình.
"Cuối kỳ chúng ta tất sẽ không thua!" Hai bên đồng thời buông lời hào hùng.
Tô Tiểu Hào làm đại diện lớp Khí tu bắt tay với lớp trưởng lớp Âm tu, vừa xuống lôi đài hai bên phảng phất như đổi một nhóm người.
Lớp trưởng lớp Âm tu khoác áo ngoài che đi ống tay áo bị đứt, chỉnh lại mái tóc rối loạn, tà áo bay bay hoàn toàn không nhìn ra vẻ dũng mãnh không nể tình vừa rồi.
"Tiểu Hào ngươi về rồi à, đã lâu không gặp nhiệm vụ tiến hành thuận lợi không?"
"Mọi việc thuận lợi, không ngờ lớp Âm tu các ngươi về phương diện rèn thể cũng rất có nghiên cứu nha."
"Quá khen quá khen, các ngươi cũng không tồi."
"Ngại quá vừa rồi đánh hăng quá quên tình đá gãy tiêu của ngươi rồi."
"Không sao, đây chỉ là pháp khí dự phòng của ta thôi, chỗ ngươi có nhận việc không, giúp ta luyện lại một chút."
"Không thành vấn đề a."
Những Âm tu khác cũng nhao nhao tiến lên, ngay tại chỗ tìm Khí tu quen thuộc hoặc phù hợp để sửa chữa pháp khí.
"Tàn bạo quá ta vẫn là đi xào rau thôi." Tiêu Đình Uyên lặng lẽ lui về phía sau.
"Nhiệm vụ còn chưa nộp đâu."
"Ồ đúng rồi."
Tô Tiểu Hào thần thanh khí sảng trở về đội ngũ, đoàn người hùng hùng hổ hổ đi đến Nhiệm Vụ Đường.
Đón tiếp bọn họ là nụ cười trước sau như một của Quy Nhất.
"Bà bà chúng ta về rồi!"
"Nhiệm vụ đều hoàn thành rồi à." Quy Nhất cười chào hỏi hai đội người.
Từ khi bước vào Nhiệm Vụ Đường, Tô Thanh Dực đã tự giác chia thành hai phe với Tô Tiểu Hào, thuận tay dắt đi một con bạch tuộc.
Quy Nhất ý vị thâm trường quét qua hai người bọn họ, đưa lên hai tấm thiệp trống, để bọn họ phân biệt viết tóm tắt nhiệm vụ, cũng như viết rõ mức độ đóng góp nhiệm vụ của mỗi người.
Tô Tiểu Hào hào phóng nhận lấy, múa bút thành văn một mạch.
"Đánh giá thư pháp của ta một chút." Nàng hài lòng nhìn độ đóng góp của mình trên báo cáo.
"Phiên nhược kinh hồng uyển nhược du long, hạ bút như có thần." Thẩm Túc Tê nể tình giơ ngón tay cái lên.
Tô Thanh Dực liếc nhìn chữ gà bới của nàng: "Chậc, chữ như người."
Thẩm Túc Tê lập tức bảo vệ bạn tốt: "Ê ê ê, sao ngươi lại công kích cá nhân thế! Còn mắng người nữa."
Tô Thanh Dực cười lạnh: "Chữ của nàng tấn công mắt ta thì có lý rồi?"
Tô Tiểu Hào: Hình như có chỗ nào không đúng.
"Được rồi được rồi, nhiệm vụ quan trọng, học phần quan trọng." Nàng hiếm khi rộng lượng tha cho Tô Thanh Dực.
Nhưng một giây trước khi Tô Thanh Dực sắp nộp nhiệm vụ.
"Khoan đã."
Tô Tiểu Hào cười ý vị, tim Tô Thanh Dực hẫng một nhịp.
Đề xuất Cổ Đại: Ái Phi Giỏi Diễn Bị Nam Chính Điên Cuồng Cưỡng Chế Ái
[Pháo Hôi]
Khi nào có chương mới vậy ạ?
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá ạ, cảm ơn editor nhiều