Chương 84: Dịch Ăn Mòn - Tiến độ Trọng Chấn Tu Chân Giới 84%
Tô Tiểu Hào đương nhiên không phải là người biết nghe lời, đạp lên sóng biển, từ không gian trữ vật móc ra một thanh kiếm và cái khiên không cùng bộ, cứ thế lao thẳng về phía con bạch tuộc đang nhe nanh múa vuốt.
Đầu tiên là dùng khiên chất liệu bình thường đỡ một cái, chưa đến một hơi thở cái khiên đã bị ăn mòn chỉ còn lại phần tay cầm, nàng kịp thời buông tay suýt chút nữa thì bị thương.
Tiếp đó nhân lúc xúc tu tấn công xong chưa kịp thu về phòng thủ liền cầm kiếm đâm tới, linh khí trung phẩm được coi là ưu tú kết cục cũng giống hệt cái khiên kia, chỉ là tốc độ ăn mòn chậm lại một chút.
Thủy Phàm hồi tưởng lại thực đơn nói, chỉ có linh khí siêu phẩm hoặc nồi chế tạo từ đá Mặc Phát đặc sản Doanh Châu mới có thể phòng được sự ăn mòn của bạch tuộc Độc Tán, thử một chút quả nhiên linh khí đẳng cấp thấp lấy ra cũng là đưa đồ ăn.
Tô Tiểu Hào phanh gấp.
"Làm phiền rồi." Nàng xoay người, đạp lên con sóng nào đến thì đạp lên con sóng đó về.
Bạch tuộc Độc Tán cũng không cho nàng cơ hội chạy trốn, xúc tu khổng lồ đầy rẫy giác hút chảy dịch nhầy trong suốt, nhìn kỹ bên dưới có thể thấy được lớp da nhăn nheo, quét thẳng về phía sau lưng không phòng bị của nàng.
Ngay khi chỉ còn cách nàng khoảng cách hai cánh tay, hai thanh loan đao một trái một phải kẹp chặt lấy đầu nhọn của cái xúc tu kia.
Mặc cho xúc tu bị cố định vẫy vùng điên cuồng thế nào, Sơ Nhất Thập Ngũ giống như tĩnh chỉ ghim chặt phần đầu của nó bất động tại chỗ.
Tô Tiểu Hào nhìn như chật vật chạy trốn cười giảo hoạt, không biết từ lúc nào linh kiếm siêu phẩm đã nằm trong tay.
Nàng quay người, tập trung toàn bộ linh lực vào một kiếm, chém về phía đoạn xúc tu bị loan đao kẹp lại, kiếm phong hàn quang lấp lánh, đầu nhọn xúc tu theo tiếng mà đứt.
Xúc tu thô to như cây cổ thụ ngàn năm chém không đứt, chặt bỏ một đoạn đầu nhọn nhỏ vẫn có thể làm được.
[Xem ra thông tin này không sai, xúc tu bạch tuộc Độc Tán vô cùng nhạy cảm, đi kèm với thân thể cứng rắn của nó là cảm giác đau đớn phóng đại vô số lần]
Giọng nói của 996 vang lên bên tai Tô Tiểu Hào, hệ thống kiểu học bá đáng tin cậy cống hiến lượng kiến thức của mình.
Chỗ đứt của xúc tu phun ra máu loãng màu xanh lam, chỗ thân thuyền bị bắn trúng tốc độ ăn mòn vượt xa dịch ăn mòn bao phủ ngoài cơ thể nó.
Tô Tiểu Hào nhướng mày với Hách Liên Dực, khá tán thưởng tốc độ phản ứng của hắn.
Hách Liên Dực đáp lại bằng ánh mắt không chút gợn sóng.
Người hiểu rõ ngươi nhất thường là đối thủ của ngươi.
Thấy nàng yêu tiền trái ngược thường ngày dẫn dụ xúc tu về hướng khoang thuyền, mà hướng đó không có gì cả chỉ có hai vòng loan đao của hắn, hắn liền biết nàng đang tìm kiếm sự phối hợp.
Bạch tuộc Độc Tán hoàn toàn bị chọc giận, hàng ngàn giác hút lớn nhỏ trên xúc tu gia tăng co rút, chỗ thân thuyền bị cuốn lấy truyền đến tiếng gãy vỡ.
Xúc tu bị thương rụt về trong nước, có kinh nghiệm bị thương lần trước, lần này nó cẩn thận hơn, ngoại trừ cái khống chế thân thuyền bất động, những xúc tu còn lại phân biệt bắn về phía hai người mạnh nhất tại hiện trường, ngạnh sinh sinh tách bọn họ ra.
Cho dù y phục của Hách Liên Dực giá trị liên thành lực phòng ngự cực cao, cũng không thoát khỏi vận mệnh chỉ cần dính vào là bị ăn mòn.
Loan đao không thể không trở về bên cạnh chủ nhân.
"Quá béo ngậy! Nhìn là biết rất dai!" Thủy Phàm hai mắt phát sáng, bọc linh lực xông đến bên cạnh Hách Liên Dực trợ trận.
Thẩm Túc Tê lúc động thủ tràn đầy nghi hoặc: "Loại quái vật này ngươi cũng đánh lại sao?"
Thủy Phàm "ưm" một tiếng: "Lần trước ta giao thủ với nó vẫn là lần trước, khi đó nó còn chưa có Kim Đan kỳ, một thời gian không gặp không biết sao thực lực lại tăng mạnh như vậy, nhìn qua chất lượng thịt cũng tốt hơn rồi."
"Lúc nào rồi ngươi còn nhớ thương chất lượng thịt! Chúng ta sắp biến thành bữa ăn trong bụng rồi!" Tô Tiểu Hào nóng nảy hô to.
Thủy Phàm chống đỡ cũng có chút vất vả, dứt khoát nhảy xuống nước tiến vào trạng thái quen thuộc nhất của mình.
Đồng thời khi hắn độn vào trong nước, một cái đuôi cá màu xanh bạc rực rỡ như khảm đá quý lướt qua mặt nước.
Người chứng kiến cảnh này còn chưa kịp kinh ngạc vì sự va chạm giữa sóng biếc và màu xanh rực rỡ, đã thấy Thủy Phàm chật vật lật trở lại trên thuyền.
Vẻ mặt hắn rất thối: "Không được, nước biển trong vòng trăm dặm đều có kịch độc, không phá được vảy của ta, nhưng có ảnh hưởng đến mắt, không phân biệt được phương hướng, nó rất xảo quyệt, biết dương đông kích tây, một viên Thanh Mục Đan chỉ có thể chống đỡ mười hơi thở."
"Đáng giận, không ngờ sẽ dùng đến Thanh Mục Đan, luyện ít rồi." Thẩm Túc Tê ảo não, Thanh Mục Đan tính là đan dược ít dùng, bình thường chỉ thuận tay lấy nguyên liệu thừa luyện hóa một chút.
Về sau nàng nhất định đan dược gì cũng chuẩn bị một ít, ứng phó mọi tình huống đột xuất.
"Thực lực của nó không chỉ Kim Đan kỳ đỉnh phong, độc tính so với bạch tuộc Độc Tán mạnh nhất từng tồn tại trong ký ức truyền thừa của ta còn mạnh hơn không biết bao nhiêu lần, e rằng nhận được sự gia trì của bảo vật nào đó." Thủy Phàm lại bổ sung một câu.
Thủy Phàm từng giao thiệp với con bạch tuộc Độc Tán này, lại có ký ức truyền thừa đáng tin cậy, lời hắn nói những người có mặt đều tin tưởng không nghi ngờ.
Tô Tiểu Hào liếc nhìn Tô Thanh Dực đang nằm trên mặt đất thở dốc dở sống dở chết, đảo mắt đã có tính toán.
Cái gọi là bảo vật đoán chừng có liên quan đến nhiệm vụ của đội Tô Thanh Dực.
Đồ tốt ai lấy được là của người đó, có thể thuận tiện chơi xỏ đối thủ cũ một vố thì còn gì bằng.
"Tiểu Giang ngươi ở lại khoang thuyền, tình huống nguy cấp cứu người." Nàng nói xong tốc độ tấn công nhanh hơn.
Giang Vận rạch phá lớp biểu bì xúc tu, tránh đi nọc độc màu xanh lam bắn tung tóe, nghe vậy hơi nghiêng nửa khuôn mặt.
Chiêu Hồn Phiên tùy tâm mà động chiếm lĩnh chỗ cao, một khi có người gặp tình huống chí mạng, nó sẽ tạm thời thu người đó vào trong phiên.
Là con bài chủ chốt vượt cấp khiêu chiến của cả đội, hắn một khắc cũng không dám lơi lỏng.
Mà người duy nhất trong đội còn nhớ tình đồng môn —— Tiêu Đình Uyên đút cho Tô Thanh Dực rõ ràng độc tố dâng lên, môi đều đổi màu một lọ thuốc giải độc.
Đây là Đới Quỳ tặng trước khi đi, là bài tập giữa kỳ nàng hoàn thành trước thời hạn, thành quả giáo viên lớp Dược tu của bọn họ đích thân canh lò chỉ điểm từng người một.
Thuốc giải độc vạn năng thượng phẩm, hơn nữa dược liệu sử dụng là linh dược thánh phẩm sinh trưởng trên đảo, dược liệu cực tốt khiến hiệu quả thuốc giải độc nâng cao một bậc, hiệu quả giải độc có thể đạt tới siêu phẩm thậm chí tiếp cận thánh phẩm, dùng tiền tố "vạn năng" hoàn toàn không quá đáng.
Thuốc giải độc phát huy tác dụng, sau khi màu môi Tô Thanh Dực nhạt đi Tiêu Đình Uyên thở phào nhẹ nhõm.
Hắn nhìn đồng bạn đang chiến đấu, lại nhìn Tô Thanh Dực miễn cưỡng thở dốc ánh mắt quật cường, nhất thời không biết nên lo bên nào trước.
Lúc này trên thuyền chỗ nào cũng không an toàn, để người ta lại một mình hắn cũng không yên tâm.
Tiêu Đình Uyên thở dài, nhận mệnh chắn trước mặt thương binh.
[Đừng lo lắng nha thân, có ta giúp ngươi canh chừng]
1314 cho hắn đang bận rộn bảo vệ thương binh một tia an ủi.
Mắt Tô Tiểu Hào di chuyển theo xúc tu bạch tuộc điên cuồng vẫy vùng, cố gắng tìm ra sơ hở của dị vật.
Hiển nhiên đây không phải là một chuyện dễ dàng.
[Khó chơi, vốn dĩ theo lý thuyết giác hút của nó là một trong những điểm yếu, nhưng chúng ta vừa rồi đã thử qua không được, giác hút của nó quả thật yếu hơn lớp da biểu bì một chút, nhưng đó quả thực chính là sự khác biệt giữa phòng khí siêu phẩm và phòng khí thánh phẩm —— trái phải đều chém không rách, hơn nữa có một lần đánh lén trước đó, hiện tại nó cố ý giấu đi đầu nhọn yếu ớt, chỉ quăng cho các ngươi phần cường tráng cứng rắn nhất, rất thông minh]
996 giúp đỡ phân tích nói.
Bản thân thực lực đủ cứng, điểm yếu vốn có đều không còn là điểm yếu nữa.
Tô Tiểu Hào tặc lưỡi.
Chỉ riêng dịch ăn mòn trên xúc tu cũng đủ cho bọn họ uống một bình rồi, nếu không tên Tô Thanh Dực kia cũng sẽ không chật vật như vậy.
Độc tố trong cơ thể Tô Thanh Dực bị áp chế, hoãn một hơi liền cao giọng hô: "Đồng đội của ta vì tạo cơ hội cho ta đến gần nó mà không rõ tung tích, nếu có thể cứu bọn họ lên ta nợ các ngươi một ân tình."
Tô Tiểu Hào nhìn về phía hắn đã từng giao chiến với bạch tuộc: "Này, ngươi đánh với nó một lúc rồi nhỉ, tìm ra điểm yếu của nó chưa?"
Nói như vậy là vì nàng nhìn ra Tô Thanh Dực đã đến mức linh lực thiếu hụt, y phục rách nát nghiêm trọng, trúng độc cũng không nhẹ.
Dù sao cũng cùng từ Thiên Diễn Học Phủ ra, không đến mức mấy chiêu đã rơi vào bộ dạng này, có thể thấy bọn họ triền đấu thời gian không ngắn.
Sắc mặt Tô Thanh Dực khó coi: "Điểm yếu của nó ở bản thể, dễ dàng không hiện thân, ta uống trước sáu lọ thuốc giải độc thượng phẩm cũng chỉ nắm bắt được một cơ hội đỉnh lấy kịch độc đến gần qua."
Tô Tiểu Hào lập tức phản ứng lại: "Sau đó liền bị quăng lên thuyền?"
Tô Thanh Dực nghiến răng, tức giận trừng mắt nhìn sang.
Chọc vào vết sẹo của người khác, trước sau như một đáng ghét!
Tiếp tục lao vào chiến đấu, mấy hiệp đánh xuống khó phân thắng bại, bạch tuộc không làm gì được bọn họ đang giao phó lưng cho nhau, bọn họ cũng không có cách nào đến gần điểm yếu của nó.
Xúc tu duy nhất ẩn nấp của bạch tuộc Độc Tán lao ra khỏi mặt nước, phần "ngón tay" bị đứt gãy sau khi trở lại nước biển ngâm chưa đến một khắc đồng hồ đã khôi phục như cũ.
"Tính ăn mòn thật mạnh, khả năng hồi phục thật nhanh." Tô Tiểu Hào vừa kinh thán vừa né tránh đòn tấn công tiếp theo của bạch tuộc.
Vị bá chủ đáy biển này quả nhiên mạnh đến đáng sợ, nếu không phải vì khóa gen, e rằng nó không chỉ đơn giản là bá chủ của một vùng biển nhỏ.
Không tìm được điểm yếu thực sự không có cách nào đánh, huống chi con này hiển nhiên là kẻ mạnh nhất trong tộc đàn.
Lại giằng co một khoảng thời gian, bạch tuộc Độc Tán rõ ràng mất đi kiên nhẫn.
Động tác của nó càng thêm hung mãnh, mấy lần đột kích ngoài dự đoán khiến người ta kinh hãi.
Dưới sự tấn công hoa mắt, một cái xúc tu suýt chút nữa đánh lén thành công —— trong tình huống Tiêu Đình Uyên bảo vệ Tô Thanh Dực, phát hiện phía sau có dị thường không kịp phòng thủ.
May mà Tô Tiểu Hào kịp thời né qua, thuận tay lấy ra cái nồi dược tể thuận tay nhất đỡ một cái, mới khiến bọn họ tránh được kiếp nạn.
Cho dù Dược Tể Oa đã triệt tiêu hơn nửa lực đạo, một cú quét ngang của xúc tu vẫn đánh bay nàng từ mũi thuyền đến đuôi thuyền.
"Các ngươi vững một chút mà." Thẩm Túc Tê kịp thời xông tới đỡ lưng nàng một cái, để nàng không đến mức đập vào lan can mạn thuyền.
"Vững vững vững, cho ta một nụ hôn, có được hay không ~ Yêu ngươi nhất chụt." Tô Tiểu Hào dùng cách thức độc đáo của nàng nói lời cảm ơn.
Nếu cảm xúc có thể cụ thể hóa, Thẩm Túc Tê lúc này trên đầu hẳn là treo ba vạch đen.
Chọc cười xong, Tô Tiểu Hào đang định thu nồi lại, bỗng nhiên cảm thấy thân nồi nóng lên.
Nàng có chút kinh ngạc, phối hợp buông tay ra.
Chỉ thấy Dược Tể Oa rung động hai cái, một ít dịch lỏng có tính ăn mòn bắn vào đáy nồi trong quá trình tấn công trước đó xèo xèo sủi bọt, trải qua một trận ấp ủ từ trắng chuyển sang đỏ, trở nên càng thêm quỷ dị, liên tục không ngừng trào ra từ đáy nồi.
Tô Tiểu Hào ngầm hiểu ý, không nói hai lời bưng nồi lên tạt về phía xúc tu đang quấn lấy thân thuyền gần đó.
Xúc tu trong nháy mắt chạm vào dịch ăn mòn phiên bản tiến cấp sau khi gia công mạnh mẽ rụt về phía sau.
"Đáng tin cậy a nồi huynh! Ngươi không nói sớm có công dụng tuyệt diệu như vậy!" Tô Tiểu Hào vui mừng khôn xiết.
Lại còn có thao tác này!
Tuy rằng không thể giao lưu bằng ngôn ngữ, nhưng Tô Tiểu Hào chính là có thể nhìn thấy Dược Tể Oa trợn trắng mắt.
Nó đang nói: Ngươi cũng phải thả ta ra sớm chút chứ!
Đề xuất Trọng Sinh: Trọng Sinh: Bạo Quân Điên Phê Ngày Ngày Cưỡng Chế Ái Sủng Phi Trà Xanh
[Pháo Hôi]
Khi nào có chương mới vậy ạ?
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá ạ, cảm ơn editor nhiều