Chương 80: Đặc Cấp - Tiến độ Trọng Chấn Tu Chân Giới 80%
Vẻ mặt Tô Tiểu Hào đột nhiên trở nên nghiêm túc: "Vị bạn học này, chúng ta đang trong giờ học, tùy tiện nói chuyện trong lớp là hành vi không tốt."
Nói xong, nàng quay người lại, bịt tai quyết định mắt không thấy tâm không phiền.
"Sớm muộn gì cũng phải chết, lớp trưởng đừng trốn tránh a!" Lớp phó bắt lấy cơ hội trực tiếp truyền âm nhập mật.
"Lớp trưởng, ta nói cho ngươi nghe, tên Tô Thanh Dực kia không phải luôn đối đầu với ngươi sao? Lần này lớp Thể tu của bọn hắn cũng muốn tranh danh hiệu lớp học ưu tú nhất, nhưng trước đó vẫn luôn không lộ ra chút tiếng gió nào. Đáng giận a, là ta sơ suất, ta bên trái nhìn chằm chằm Hách Liên Dực, bên phải nhìn chằm chằm Thẩm Túc Tê, khóe mắt liếc lớp Phật tu, nhưng lại không ngờ tới cái tên Tô Thanh Dực ngang trời xuất thế này! Sau đó nhiệm vụ mà chúng ta bàn bạc muốn nhận trước đó, vừa mới tung ra đã bị hắn nẫng tay trên rồi!"
Nàng nói một hơi, căn bản không cho Tô Tiểu Hào cơ hội từ chối.
"Cái gì!"
Tô Tiểu Hào không bịt tai nữa, đôi mắt hạnh trừng lớn tròn xoe, lớp ngụy trang suýt chút nữa không giữ được, trong nháy mắt để lộ ra khí tức thuộc về bản thân nàng.
"Nào, chúng ta mời một bạn học trả lời câu hỏi này, bạn học ở đằng kia, trả lời một chút." Lãng Độ nhìn sang, chỉ chính xác vào người các nàng.
Vẻ mặt lão giả bình thản, thậm chí còn mang theo một nụ cười như có như không, dường như chỉ là tình cờ điểm danh trúng bọn họ.
Nhưng Tô Tiểu Hào và lớp phó sau đó mới phản ứng lại, truyền âm nhập mật của bọn họ trước mặt tu sĩ tu vi cao thâm chẳng khác nào không có, còn không bằng thì thầm to nhỏ còn có độ bảo mật cao hơn.
Lãng Độ không chỉ đích danh ai, nhìn qua chỉ là cảnh cáo kỷ luật lớp học, vì thế Tô Tiểu Hào dưới ánh mắt ngưỡng mộ sùng bái của lớp phó nhà mình chậm rãi đứng lên, nhân lúc kéo dài thời gian đứng dậy để nhìn rõ nội dung trên hình chiếu.
Nàng đứng thẳng người, ung dung đưa ra câu trả lời hoàn hảo.
Lãng Độ gật đầu cho nàng ngồi xuống, không tức giận, ngược lại lộ ra một tia tán thưởng: "Kiến thức cơ bản nắm rất chắc, tốt hơn nhiều so với mấy kẻ nửa vời kia."
Ông tiếc nuối lắc đầu: "Đáng tiếc, là học trò của Sơ Trúc, không đào góc tường được."
Nói xong, ông xoay người tiếp tục giảng bài.
Nội dung bài giảng trên lớp chung sẽ bắt đầu từ cơ bản, ông biết có một bộ phận học sinh nắm vững nhiều hơn người khác, cũng không yêu cầu bọn họ nhất định giờ nào khắc nào cũng phải nghe lọt tai, chỉ cần trên lớp thu liễm một chút là được.
Ở đây không ai không phải là thiên tài, năm đó ông cũng đi lên từ thân phận một thiên chi kiêu tử, tự nhiên biết lớp học quy củ theo trình tự đối với một số học sinh mà nói ngược lại là gánh nặng.
Người có thể đến đây đều hiểu rõ trình độ của bản thân, biết chỗ nào có thể lược bỏ, chỗ nào bắt buộc phải nắm vững, ông ngoại trừ duy trì lớp học ra thì không cần thiết phải nhắc nhở thêm.
Đây cũng là nội dung trọng điểm mà Quân Hồi Luyện nhấn mạnh trong buổi tập huấn trước đó cho đám giáo viên bọn họ.
Nàng đã sớm dự liệu được đủ loại tình huống đặc biệt sẽ xảy ra sau này, kết hợp với những học sinh có thiên phú đặc biệt này cũng đã đưa ra điều chỉnh tương ứng.
"Phù —— điểm chuyên cần giữ được rồi." Lớp phó vỗ ngực thở phào nhẹ nhõm.
Nàng dám làm việc riêng trong giờ là vì nội dung đang giảng nàng đều biết, nhưng vừa rồi không nghe giảng, cũng không biết cụ thể đang nói đến phần nào, cũng không có khả năng phản ứng nhanh nhạy như Tô Tiểu Hào, nếu không phải Tô Tiểu Hào chủ động đứng lên trả lời, nàng xác suất lớn là sẽ xấu mặt.
Hình tượng Tô Tiểu Hào trong lòng nàng lại cao lớn thêm một bậc.
"Lớp trưởng vĩ đại như vậy nhất định có thể dẫn dắt lớp chúng ta đi tới huy hoàng!" Nàng truyền âm đầy khí thế hào hùng.
Tiếng truyền âm này xuất phát từ tận đáy lòng, không hề che giấu chút nào, đến mức xung quanh hầu như tất cả những người có tu vi cao hơn nàng đều liếc mắt nhìn sang.
"Giọng" nàng quá lớn, giống như đột nhiên có tiếng sấm nổ vang trong đầu người khác.
Tô Tiểu Hào: "..."
Rất không muốn thừa nhận nàng quen biết người này, người này còn là nhân vật số hai của lớp Khí tu.
Thôi, làm lớp trưởng phải đoàn kết yêu thương, bao dung mỗi một bạn học đầu óc không tốt.
Khoan đã.
Nàng chợt nhớ ra mình hiện tại không dùng diện mạo vốn có, nàng đang đi học hộ cho sư muội Bao Tử.
May quá may quá, mất mặt không phải là nàng.
Nhưng mà...
Nàng bỗng nhiên ý thức được lời Lãng Độ vừa nói trên bục giảng.
Sư muội Bao Tử sư thừa Trù Thần, cũng không phải là học trò của cô giáo Sơ Trúc.
Học trò lớp Khí tu của cô giáo Sơ Trúc chỉ có...
Nàng nắm lấy mặt dây chuyền đá quý trước ngực thở dài.
Rốt cuộc kỹ nghệ không tinh, trước mặt thực lực tuyệt đối của đại năng, động tác nhỏ của mình đều là hư vọng.
Cũng may thầy Lãng Độ tương đối thả lỏng trong các môn tự chọn, mắt nhắm mắt mở cho qua hành vi học hộ của nàng, xem ra nghiệp vụ học hộ đến đây là hết rồi.
Trong đầu nàng đủ loại suy nghĩ xoay chuyển một vòng, mới nhớ tới phía sau còn có một bạn học mắt lấp lánh mong chờ nàng hồi âm.
Nói nhỏ không qua mắt được tu sĩ thính lực nhạy bén, dùng linh phù thì dao động linh khí quá lớn, truyền âm nhập mật mã hóa và giải mã không có gì khác biệt.
Cân nhắc đi cân nhắc lại, nàng áp dụng phương thức giao lưu trên lớp truyền thống nhất ——
Đưa ra một tờ giấy nhỏ.
[Tô Thanh Dực hắn có phải hay không, lại tới nẫng tay trên, xem ra là chưa nếm đủ giáo huấn, ta hắn, tên tiểu tử này, được rồi, tin xấu nhất ngươi đã nói cho ta biết, còn một tin nữa là gì?]
Trên tờ giấy là đủ loại vết tích tẩy xóa, Tô Tiểu Hào gần như là vẻ mặt dữ tợn nghiến răng nghiến lợi viết xuống đoạn văn tự này.
Lớp phó sau khi nhận được tờ giấy không trả lời ngay lập tức, mà do dự một lúc mới truyền lại.
[Cái đó, lớp trưởng, quả thật là có một tin xấu và một tin xấu hơn, hay là ngươi đoán thử xem cái ta vừa nói là tin xấu hay là tin xấu hơn?]
Nhìn thấy câu này Tô Tiểu Hào có loại dự cảm không lành.
Vai bị vỗ vỗ, từ bên cạnh cổ vươn tới một bàn tay của bạn học cầm tờ giấy nhỏ do dự đưa ra.
Nàng nhận lấy tờ giấy mở ra xem.
[Tèn ten ten tèn! Chúc mừng ngươi đoán đúng rồi (cứ coi như ngươi đoán đúng, lớp trưởng thông minh như vậy nhất định sẽ đoán đúng), tin xấu hơn chính là nhiệm vụ Giáp cấp có điểm học phần cao nhất bị Tô Thanh Dực nẫng tay trên, nếu muốn theo kế hoạch ban đầu do lớp trưởng ngươi lấy được nhiều học phần nhất, e rằng cần phải đi nhận nhiệm vụ Đặc cấp, nhưng đáng tiếc là học phần của chúng ta còn lâu mới đủ.]
Học phần là tiền tệ lưu thông của Thiên Diễn Học Phủ, đồng thời trong học phủ thiết lập một bảng tích lũy học phần, bảng tích lũy chỉ thống kê học phần đã từng đạt được, bất kể sau đó học phần có bị sử dụng hay không.
Hiện tại xếp hạng nhất là Giang Vận, mà xếp hạng nhất tổng hợp tập thể lớp là lớp Phù tu.
Lớp Phù tu do bài tập quá nhiều nên thường xuyên nộp nhiệm vụ hàng ngày, mấy tháng nay liên tục tích lũy lượng lớn học phần, khiến cho những lớp muốn đuổi kịp trong thời gian ngắn như bọn họ vô cùng vất vả.
Cho nên bọn họ nghĩ đến việc nhận nhiệm vụ cao cấp.
Nhưng hiện tại mới khai giảng không bao lâu, lạm phát thực tế còn chưa tới mức thắp sáng nhiệm vụ cao cấp.
Nhiệm vụ cùng một thời gian chỉ có thể do một người hoặc một đội ngũ đăng ký nhận, hơn nữa cần phải trả tiền cọc học phần, bọn họ hiện tại kiếm được nhiều học phần nhưng chi tiêu cũng nhiều, đổi thời gian các loại tháp tu luyện, huyễn cảnh mô phỏng, bí cảnh thí luyện đều cần học phần.
Lớp Khí tu đồng tâm hiệp lực, mỗi người chỉ giữ lại học phần cần thiết cho một tháng tiếp theo của mình, phần còn lại gom góp mới đủ một nhiệm vụ đoàn đội cao cấp.
Ai ngờ chỉ kém một chút, nhiệm vụ này lại bị Tô Thanh Dực nhận mất.
Tô Tiểu Hào vắt óc suy nghĩ.
Tính thế nào thì học phần của lớp Khí tu cũng không đủ để vượt qua các lớp khác.
Chẳng lẽ sức cạnh tranh của bọn họ không đủ, phải rút lui như vậy sao?
Nàng suy đi nghĩ lại, chỉ có thể nghĩ đến con đường thu hoạch học phần có tỷ lệ hồi báo cao nhất —— nhiệm vụ Đặc cấp.
Tô Tiểu Hào mở đá truyền tin, chuyển sang giao diện nhiệm vụ học phần, trang cuối cùng của nhãn có một hình vẽ màu xám đậm, đó chính là nhiệm vụ Đặc cấp duy nhất có thể nhận hiện tại, nhưng do không đủ học phần để đổi nên hiện màu xám.
Bên dưới nhiệm vụ viết dòng nhắc nhở in đậm phóng to: Nguyên Anh, rủi ro, lấy vật, ra ngoài, đoàn đội, biển sâu, chưa biết.
Nàng "hít" một hơi khí lạnh.
Gợi ý viết rõ ràng rành mạch, đây là một nhiệm vụ rời đảo xuống biển sâu lấy vật, vật phẩm chưa biết, hệ số khó khăn cực cao, kiến nghị đoàn đội tu sĩ Nguyên Anh kỳ trở lên nhận.
Trước đó nàng chưa từng cân nhắc nhận nhiệm vụ Đặc cấp.
Bản thân bao nhiêu cân lượng nàng vẫn rõ ràng, nhiệm vụ Đặc cấp lựa chọn rủi ro cao hồi báo cao, kiến nghị Nguyên Anh kỳ trở lên nhận, nàng không phải người đầu sắt.
Ngay khi ngón tay nàng lướt trên màn hình đến xuất thần, khung đối thoại hiện ra một tin nhắn.
Tài khoản có ghi chú là "Bại tướng dưới tay 007" gửi tin nhắn đến.
[Bại tướng dưới tay 007: Người xưa nói rất hay, chớ thấy việc ác nhỏ mà không làm, mỗi ngày làm một việc ác, không cần quá cảm kích ta.]
Tô Tiểu Hào: "..."
Tô Tiểu Hào: "Ha ha."
Nàng mở khung đối thoại của một người khác.
[Tiêu Dao Cư Sĩ: Cho ngươi một cơ hội, có muốn cùng ghép nhiệm vụ Đặc cấp không?]
Đối phương trả lời ngay lập tức.
[Bại tướng dưới tay Tiểu Dực Tử: Ghép?]
[Tiêu Dao Cư Sĩ: Ngươi bỏ học phần ta bỏ sức, quay về chúng ta phân chia theo lao động.]
[Bại tướng dưới tay Tiểu Dực Tử: Tuy rằng nhiệm vụ cao cấp bị nẫng tay trên, nhưng đạo lý tham nhiều nhai không nát ngươi hẳn là hiểu, nhiệm vụ Đặc cấp không phải ngươi và ta là có thể hoàn thành.]
[Bại tướng dưới tay Tiểu Dực Tử: Hơn nữa biển sâu không thú vị, không đi.]
[Tiêu Dao Cư Sĩ: Không chỉ ngươi và ta, ta còn có thể bỏ ra một đầu bếp, một hậu cần, một bảo vệ, một dẫn đường, một người chơi cùng.]
[Bại tướng dưới tay Tiểu Dực Tử: Tiêu Đình Uyên, Thẩm Túc Tê, Giang Vận, Thủy Phàm, còn ai nữa?]
[Tiêu Dao Cư Sĩ: Ta nha!]
[Bại tướng dưới tay Tiểu Dực Tử: ... Bọn họ đồng ý rồi sao?]
[Tiêu Dao Cư Sĩ: Đương nhiên đồng ý rồi.]
[Bại tướng dưới tay Tiểu Dực Tử: Thủy Phàm đang ở cạnh ta, hắn nói không biết chuyện này.]
[Tiêu Dao Cư Sĩ: Hắn của năm phút sau đồng ý rồi.]
Ở một lớp học khác, Hách Liên Dực chậm rãi nghiêng đầu, nhìn Thủy Phàm đang ngơ ngác.
Thủy Phàm gãi đầu: "Ta đồng ý đi nhiệm vụ Đặc cấp lúc nào..."
Vừa dứt lời đá truyền tin hiện lên một tin nhắn.
Hắn liếc mắt nhìn qua, khoảnh khắc tiếp theo đồng tử co rụt lại.
"Đúng vậy, ta đồng ý rồi." Hắn lập tức đổi giọng.
Hách Liên Dực nhịn không được liếc nhìn, chỉ thấy trên màn hình viết:
[Tiêu Dao Cư Sĩ: Tiêu Đình Uyên cũng đi, tự mang đầu bếp, nguyên liệu nấu ăn tươi sống lấy ngay tại chỗ.]
Hách Liên Dực: "..."
Hắn đại khái có thể đoán được mấy người kia đồng ý như thế nào rồi.
Bên kia Tô Tiểu Hào căn bản không đợi Hách Liên Dực trả lời, vỗ vỗ người bên trái hích hích người bên phải.
"Hách Liên Dực quyết định bỏ vốn lớn, các ngươi nếu không đến thì thật sự tụt lại phía sau đấy."
Tiêu Đình Uyên không sao cả: "Lớp chúng ta không định tranh cái này."
"Nhưng ngoại trừ vinh dự còn có lợi ích, ngươi nghĩ xem đó là bao nhiêu học phần, lớp các ngươi chỉ có ba người, chia theo đầu người được nhiều hơn chúng ta nhiều, hơn nữa một khi nhiệm vụ Đặc cấp kết thúc, hệ thống phân phối học phần cho ngươi vượt quá dự kiến, rất có khả năng điểm trung bình của lớp các ngươi dễ dàng vượt qua tất cả mọi người, dù sao thứ hạng của ba người các ngươi vốn dĩ đều không thấp." Tô Tiểu Hào nói.
Tiêu Đình Uyên rơi vào trầm tư.
Tô Tiểu Hào nhìn dáng vẻ của hắn là biết động lòng rồi.
Đầu bếp giải quyết xong.
Vị tiếp theo là bảo vệ.
Thấy Tiêu Đình Uyên dao động, Giang Vận bất đắc dĩ lắc đầu.
Khi Tô Tiểu Hào quay sang hắn, hắn đã chuẩn bị tâm lý thật tốt.
"Trợ lý Giang!" Giọng điệu Tô Tiểu Hào thay đổi, "Đãi ngộ của trợ lý khối thật tốt nha, vị trí này người có tài mới được ngồi, ngươi nói có đúng không?"
Lời nói một châm thấy máu khiến thần sắc Giang Vận khẽ động.
Bình thường hắn không cố ý đi cày học phần, nhưng vì trợ lý khối có thêm phần thưởng, học phần của hắn dễ dàng dẫn đầu.
Có người đối với phương thức đi cửa sau này có chút oán thán, muốn cạnh tranh lên chức.
Quân Hồi Luyện không bài xích sự cạnh tranh lành mạnh giữa các học sinh, nàng mở cửa sau cho Giang Vận một lần, có lẽ có giữ được hay không phải dựa vào bản lĩnh của chính hắn, liền thuận miệng nói "Người có tài mới được ngồi, đứng nhất khối chính là có tư cách đảm nhiệm trợ lý".
Đây cũng coi như đặt ra một mục tiêu không xa không gần cho người đến sau, người muốn vượt qua hắn không ít.
Sau khi hắn đảm nhiệm trợ lý có thêm trợ cấp học phần, lại lấy học phần đầu tư vào các tháp tu luyện, bí cảnh, sau đó lại dùng thứ hạng cao để nhận được nhiều học phần hồi báo hơn, thông qua sự sắp xếp hợp lý và tuần hoàn lành mạnh vẫn luôn vững vàng giữ vị trí trên bảng.
Nhưng gần đây "cuốn càng thêm cuốn", hắn giậm chân tại chỗ là không được, hắn cũng không dám coi thường mỗi một người gặp được sau khi lên đảo.
"Được, ta đi."
Tô Tiểu Hào lộ ra nụ cười vui vẻ.
Giang Vận đã có thể sơ bộ nắm giữ Chiêu Hồn Phiên, thánh khí này chính là lợi khí bảo mệnh, tu sĩ hồn phách không tan liền bất tử bất diệt, có nó hộ tống chỉ cần không phải nguy cơ hồn phi phách tán thì học phủ đều có thể vớt bọn họ về, giảm thiểu rất nhiều rủi ro nhiệm vụ.
Về phần vị "hậu cần" cuối cùng.
[Tiêu Dao Cư Sĩ: Tiểu Tê ta lặng lẽ nói với ngươi, Hách Liên Dực ném tiền thật bạc trắng xuống muốn lấy nhiệm vụ Đặc cấp, ta nỗ lực giữ lại cho ngươi một suất, ngươi có đến hay không?]
[Thiên Hạ Đệ Nhất Phù Tu: Cái gì?! Muốn chạy trước cũng phải xem lớp Phù tu ta có đồng ý hay không! Ta cũng đi! Đến lúc đó để hệ thống phân phối học phần thưởng nhiệm vụ theo lao động, bây giờ ta đi vẽ bùa ngay, đến lúc đó đánh nhau cứ để ta lên.]
[Tiêu Dao Cư Sĩ: Tốt ~]
Đề xuất Huyền Huyễn: Ký Chủ, Việc Này Không Thể Làm
[Pháo Hôi]
Khi nào có chương mới vậy ạ?
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá ạ, cảm ơn editor nhiều