Chương 7: Giao Dịch Bí Mật, Vị Hôn Thê Có Dã Tâm Lớn
Trong không gian Giới Tử.
Quân Phi Bạch kinh ngạc: "Lúc hắn đọc lời thoại khí vận thực sự đang tăng."
Quân Hồi Luyện nâng niu một cuốn tiểu thuyết có nhân vật chính tên là "Long Ngạo Thiên", say sưa lật xem nghiền ngẫm: "Người ở thế giới vốn có của Phương Thiết Nghiễn rất có ý tưởng."
"Chẳng lẽ mệnh cách Tiêu Đình Uyên giống như những 'Long Ngạo Thiên' đó? Ta thấy tiêu chuẩn của 'Long Ngạo Thiên' chính là phế vật, từ hôn, tàn hồn cộng thêm lời thoại cố định 'Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, chớ khinh thiếu niên nghèo'." Quân Phi Bạch bẻ ngón tay tính toán xem Tiêu Đình Uyên có khớp điều kiện không, "Tiêu Đình Uyên cũng là vô tình nhỏ máu tươi lên nhẫn gia truyền, đánh thức hồn phách ngủ say bên trong. Nhưng khí vận của hắn cũng chỉ cao hơn người thường một chút, chưa đến mức có thể chuyện gì cũng chuyển vận, mấy ngày trước nếu không phải nàng đi ngang qua, hắn e rằng đã sớm bỏ mạng trong miệng yêu thú."
"Không tầm thường." Quân Hồi Luyện gấp sách lại, "Ngươi phải so sánh hắn với những người cùng khóa."
Quân Phi Bạch hồi tưởng lại: "Nếu như khí vận của tên Thẩm Khởi Thụy kia là trình độ người bình thường, thì khí vận của hắn có thể gọi là thịnh vượng."
Quân Hồi Luyện khách quan bình luận: "Dựa vào tâm tính kinh mạch đứt đoạn làm lại từ đầu vẫn không nản lòng của hắn, sinh ra ở lúc Tu chân giới khí vận chưa tan tuyệt đối có thể xông ra một phen công nghiệp, đáng tiếc sinh vào thời mạt, dưới Thiên Đạo tàn khuyết kịch trần cũng chỉ tu đến Hợp Thể Đại Thừa."
"Nhưng hắn vừa khéo gặp lúc nàng tỉnh lại, thì không có cách nói dừng bước nữa rồi." Quân Phi Bạch tay phải đấm vào lòng bàn tay trái, "Nói như vậy vận số hắn quả thực cực tốt, mấy ngày trước hắn tuy gặp nguy hiểm nhưng được nàng cứu, vừa vặn gia nhập hàng ngũ người làm nhiệm vụ, vứt bỏ công pháp tàn khuyết vốn có tu luyện lại từ đầu, một lần nữa xây dựng nền móng, linh khí càng thêm thuần khiết, còn nhiều hơn người làm nhiệm vụ khác một Trù Thần phò tá, con đường tu tiên rộng mở hơn người khác nhiều, Trù Thần kia là cô hồn dã quỷ, dù có chút tâm tư nhỏ như đoạt xá, có hệ thống ở đó cũng không làm được gì."
"Cho nên nói khí vận thứ này khiến người ta khó lường." Quân Hồi Luyện cảm thán.
Bà cảm ứng được Thiên Đạo gửi truyền tin, tùy ý liếc qua hơi nhướng mày: "Trù Thần này cũng khá thú vị."
Thiên Đạo chia sẻ cuộc đời của Trù Thần với bà.
"Kể nghe xem?" Quân Phi Bạch sán lại gần.
Quân Hồi Luyện thuật lại: "Trù Thần là lão tổ Tiêu gia, ban đầu không có tư chất tu luyện, không chịu nhận mệnh cứ khăng khăng lấy bếp nhập đạo, lưu luyến nhân thế là vì bị người đánh lén ngã xuống, oán niệm quá sâu tự phong ấn trong nhẫn gia truyền. Sau khi tỉnh lại từ miệng Tiêu Đình Uyên biết được Tu chân giới từ hai ngàn năm trước không còn ai phi thăng, kiên định cho rằng nếu hắn còn sống nhất định sẽ trở thành tu sĩ cuối cùng phi thăng của Tu chân giới, hắn thương xót hậu nhân nhà mình kinh mạch đứt đoạn vẫn chăm chỉ tu luyện, cảm thấy hắn rất có phong thái không đụng tường nam không quay đầu của mình năm đó, thế là nhận hắn làm đồ đệ, tỏ vẻ hắn không thể phi thăng thì bồi dưỡng một đồ đệ phi thăng, để chứng minh hắn có năng lực phi thăng, thuận tiện để Tiêu Đình Uyên làm lớn mạnh gia tộc và báo thù cho hắn."
"Ái chà, lão quỷ kia cũng rất có chí khí, nhìn bộ dạng Tiêu Đình Uyên ngay cả rủi ro bị đoạt xá cũng không còn rồi." Quân Phi Bạch cân nhắc, "Trên đường tu tiên không có trở ngại chưa chắc đã là chuyện tốt, phải sắp xếp thêm chút thử thách."
Hắn vừa nói vừa lấy ra một cuốn sổ ghi chép lại.
Hắn cũng không thích những nhân loại này, nhưng Quân Hồi Luyện muốn bồi dưỡng bọn họ, hắn tự nhiên tận tâm tận lực.
Quân Hồi Luyện thả lỏng lòng bàn tay đặt trên đùi, gõ nhịp nhàng, đây là biểu hiện bà đang suy nghĩ vấn đề.
Bà chậm rãi mở miệng: "Chuyện Tu chân giới khí vận suy tàn e rằng đã sớm có đầu mối, Giải Khế Phù là linh phù mang tính thực dụng, trên thị trường thường có người bán, theo lý mà nói tu sĩ Đại Thừa kỳ dù thế nào cũng không nên nói ra câu sống hai ngàn tám trăm năm chưa từng thấy Thánh phẩm Giải Khế Phù. Thánh phẩm linh phù khan hiếm chứng tỏ trước khi giới hạn tu luyện của tu sĩ bị nén lại, điềm báo ban đầu là sản lượng Thánh phẩm linh khí linh phù các loại giảm sút."
Quân Phi Bạch như có điều suy nghĩ: "Thảo nào Thánh phẩm Giải Khế Phù hiện thế động tĩnh lớn như vậy, hóa ra là vì quá lâu không xuất hiện, đổi lại là trước kia đánh xuống vài đạo kinh lôi là được rồi."
"Lưu ý Tiêu Đình Uyên nhiều hơn chút, hắn sẽ là một người làm nhiệm vụ không tồi." Quân Hồi Luyện nói.
Quân Phi Bạch mím môi thành một đường thẳng: "Hắn khí vận thịnh vượng, lấy điểm đi rút thưởng, chẳng phải là rút một cái trúng một cái Thánh phẩm."
Vậy thì rút đi đều là bảo bối của hắn.
"Chưa chắc, năng lượng con người là bảo toàn, khí vận thịnh vượng không có nghĩa là tay thơm." Quân Hồi Luyện cười nói, "Gói quà tân thủ của hắn còn một vật phẩm ngẫu nhiên chưa rút đâu, lát nữa chúng ta xem thử tay hắn thơm hay thối."
Quân Phi Bạch quay đầu nhìn về phía Kính Ảo Ảnh: "Kỳ lạ, chuyện từ hôn đã xong, có chuyện gì khiến hắn kìm nén được sự tò mò, ngay cả Gói quà tân thủ cũng không màng tới?"
Quân Hồi Luyện cũng có chút tò mò.
Bọn họ qua Kính Ảo Ảnh nhìn thấy Tiêu Đình Uyên đi vào một tửu lầu, đi thẳng đến một gian phòng, dường như đã sớm có hẹn với người ta.
Chỉ thấy hắn đẩy cửa ra, trong bao gian một cô nương đang ngồi bên bàn uống rượu.
"A Luyện, nàng ta là ai?" Quân Phi Bạch gặp chuyện không biết theo thói quen đi hỏi bà.
Quân Hồi Luyện bấm ngón tay tính toán, hiểu rõ nói: "Là vị hôn thê Tiêu Đình Uyên vừa từ hôn."
Quân Phi Bạch nghiêng đầu, ánh mắt khó hiểu: "Hai nhà bọn họ giải trừ hôn ước ầm ĩ khó coi như vậy, không phải nên ghét nhau mới đúng sao? Tại sao lén lút gặp mặt, còn có vẻ rất thân thiện."
Khóe miệng Quân Hồi Luyện ẩn chứa ý cười, ngón tay chỉ về phía góc trên bên phải Kính Ảo Ảnh: "Ngươi nhìn sang đó."
Tầm mắt Quân Phi Bạch bị thu hút qua đó.
"Hả?"
-------------------------------------
Tiêu Đình Uyên đóng cửa bao gian lại, đứng ở khoảng cách thích hợp gọi một tiếng.
Thẩm Túc Thê uống chút rượu đang lúc ngà ngà say, nhấc mí mắt liếc hắn một cái, gạt bầu rượu sang một bên xua tay nói: "Ngươi đến rồi, cứ ngồi tự nhiên, ta gọi một bầu rượu một ấm trà, ngươi xem muốn uống cái nào."
"Ta uống trà là được." Tiêu Đình Uyên ngồi xuống đối diện nàng.
Thẩm Túc Thê sinh ra rất đẹp, mày liễu như khói, dung sắc thù lệ, đôi mắt đa tình như vui như không liếc mắt đưa tình, khi nhìn người rất phóng khoáng.
Nàng nói: "Ngươi gặp Thẩm Khởi Thụy rồi nhỉ, vừa rồi trời có dị tượng, hắn tám phần mười phải ra ngoài xem xét, tính thời gian vừa vặn đụng phải?"
Tuy là câu nghi vấn, nhưng lời nói ra lại là giọng điệu chắc chắn.
"Túc Thê liệu sự như thần." Tiêu Đình Uyên gật đầu.
"Không tính là liệu sự như thần, ta biết hắn tham lam thôi, Thánh phẩm linh phù xuất thế, hắn sẽ không cho phép người khác nhanh chân đến trước, nhất định là muốn tìm manh mối mang đi hiếu kính Thánh Kỳ Cung." Thẩm Túc Thê châm chọc cười lạnh.
Sắc mặt Tiêu Đình Uyên không đổi: "Ngươi quyết định quyết liệt với hắn rồi?"
"Ta nếu như không chuẩn bị tốt cho việc này, hôm nay sao có thể hẹn ngươi ra đây." Thẩm Túc Thê lười vòng vo, "Chúng ta mở cửa sổ nói chuyện thẳng thắn, làm một cuộc giao dịch thế nào? Thẩm Khởi Thụy lòng dạ hẹp hòi có thù tất báo, hắn ngoài miệng nói dễ nghe, từ nay về sau nhân quả đoạn tuyệt mỗi người một ngả, trên thực tế trước kia ngươi đè đầu hắn, hắn hiện giờ xoay người làm chủ nhân tất nhiên sẽ không dễ dàng buông tha Tiêu gia, con cháu trong tộc ngươi e rằng tài nguyên tu luyện bị hạn chế."
Tiêu Đình Uyên kinh ngạc: "Ngươi rất rõ cuộc đối thoại của chúng ta."
Thẩm Túc Thê bình tĩnh tự nhiên: "Đoán thôi, ta và hắn minh tranh ám đấu bao nhiêu năm nay, trong miệng chó của hắn nhả ra thứ gì ta biết rõ."
Tiêu Đình Uyên thầm suy tính.
Thẩm gia và Tiêu gia không giống nhau, Tiêu gia các đời theo đuổi đoàn kết nội bộ, có phúc cùng hưởng, Thẩm gia thì người tài mới được ở lại, tài nguyên xưa nay phân phối không đều.
"Chúng ta quen biết bao nhiêu năm nay, nhà ta tình huống thế nào ngươi hẳn rõ ràng, cá lớn nuốt cá bé kẻ phù hợp mới sinh tồn. Nhưng rõ ràng thiên phú chênh lệch không nhiều, Thẩm Khởi Thụy biết lấy lòng Thánh Kỳ Cung hơn ta, cha ta liền nghiêng tài nguyên tu luyện về phía hắn, chỉ muốn lấy hôn sự của ta làm văn, mỹ danh là vì đại cục gia tộc suy nghĩ, nực cười, dựa vào đâu vì gia tộc mà hy sinh một mình ta?"
Trong đáy mắt Thẩm Túc Thê bùng lên ngọn lửa không cam lòng, nàng hận thấu cái gọi là "lệnh cha mẹ lời mai mối", nhưng tu vi chưa đến mức có thể thoát khỏi ảnh hưởng của huyết mạch thân tình, trong chuyện hôn ước không làm gì được cha anh.
"Thẩm Khởi Thụy khó chịu ta tranh đoạt tài nguyên tu luyện đã lâu, một khi ngươi trả lại tín vật đính hôn, hắn nhất định sẽ cổ động phụ thân đưa ta đi lấy lòng Thánh Kỳ Cung, ta mới không muốn dính vào nhân quả dơ bẩn hôi thối."
Tu sĩ sợ nhất con đường tu hành nhân quả chưa rõ, rất có thể lúc vượt cảnh giới sẽ bị ảnh hưởng sinh ra tâm ma.
Đây cũng là lý do vì sao Thẩm gia dù coi thường Tiêu gia đến đâu cũng không thể thực sự giả vờ như chuyện này chưa từng xảy ra, có tín vật đính hôn ở đó hai nhà nhân quả dây dưa, trừ khi một nhà chết sạch, nếu không bên cưỡng ép can thiệp tất bị phản phệ, cho nên Thẩm Khởi Thụy chỉ dừng lại ở mức đe dọa.
Tiêu Đình Uyên nghe hiểu ý của nàng: "Ngươi muốn ta kéo dài không giải trừ hôn ước, không để bọn họ thao túng hôn sự của ngươi."
"Đúng." Thẩm Túc Thê thản nhiên thừa nhận, "Bất luận có trả lại tín vật hay không đều không tránh khỏi việc Thẩm Khởi Thụy tìm ngươi gây phiền phức, trong tay ta có không ít điểm yếu của hắn, có thể khiến hắn bận đến mức không có thời gian tìm ngươi gây phiền phức."
Nàng nghĩ rất rõ ràng, nhân phẩm Tiêu Đình Uyên nàng tin được, đám người Thánh Kỳ Cung kia thì chưa chắc, đến lúc đó bị hôn ước trói buộc muốn thoát khỏi tất sẽ tốn thời gian tốn sức, đã như vậy nàng liền muốn để người khác không động vào được hôn sự của nàng.
Đợi nàng có một ngày tu luyện đến Hóa Thần kỳ, hôn ước và gia tộc sẽ không ảnh hưởng được đến nàng nữa, cho nên quan trọng nhất vẫn là tâm không tạp niệm tu luyện.
Bạn bè một hồi, cộng thêm nể tình Tiêu gia, nội dung giao dịch lại có trăm lợi mà không một hại, Tiêu Đình Uyên tự nhiên nguyện ý giúp đỡ.
"Ta biết ngươi ở thành Đông Ngung và Thẩm gia đều bồi dưỡng thế lực, giao dịch này ta đồng ý, chỉ là Thẩm gia sẽ buông tha ngươi sao?" Hắn có chút lo lắng thay nàng.
Thẩm Túc Thê lắc đầu: "Ta nghĩ thông rồi, con tốt không nghe lời không được chia tài nguyên, ở lại đây vĩnh viễn không có ngày nổi danh, ta định ra ngoài xông pha."
Vai Tiêu Đình Uyên hơi thả lỏng: "Ngươi có dự định là tốt rồi."
Mặc dù nói giữa bọn họ bao nhiêu năm nay mang danh nghĩa vị hôn phu thê trước sau không phát triển ra tình cảm, ngày thường ngoại trừ trao đổi công pháp tu luyện thì là truyền thụ kỹ năng tu luyện cho nhau, nhưng hắn phát ra từ nội tâm thưởng thức Thẩm Túc Thê.
Nàng là một nhà dã tâm dũng cảm phóng khoáng và có thủ đoạn.
Thẩm Túc Thê nâng chén rượu kính hắn: "Đa tạ."
Nói chuyện đông tây một hồi, Thẩm Túc Thê đứng dậy cáo từ.
Đợi nàng xách bầu rượu đi rồi, Tiêu Đình Uyên lẳng lặng ngồi trong bao gian trầm mặc không nói.
Thấy hắn buồn bực không vui, 1314 lên tiếng:
【Thân mến hình như không vui lắm nha】
Tiêu Đình Uyên nói rõ nỗi lo trong lòng, hắn đang lo lắng cho bạn bè: "Thánh Kỳ Cung là đại môn phái lừng lẫy ở Tu chân giới, Thẩm gia dựa vào Thánh Kỳ Cung, không dám tùy ý vượt qua bên trên tự tiện đưa ra quyết định, cho nên Thẩm Khởi Thụy sắp xếp hôn sự rất có thể là đã nhận được chỉ thị nào đó, Túc Thê nếu đi rồi e rằng sẽ đắc tội Thánh Kỳ Cung."
【Thân mến muốn đi nhắc nhở một chút không? Truyền âm phù mã hóa dùng một lần một tấm chỉ cần 1 điểm nha】
1314 nhân cơ hội chào hàng.
"Không cần, nàng ấy hiểu rõ lợi hại trong đó hơn ta."
Chào hàng thất bại 1314 không tức giận, là một hệ thống ưu tú phải nỗ lực chia sẻ phiền não cho ký chủ, nó nghĩ nghĩ rồi nói:
【Thân mến, ngài không cần lo lắng cho nàng ấy đâu, ta nhìn thấy đại cơ duyên trên người nàng ấy】
"Thật sao?" Tiêu Đình Uyên không nghi ngờ phán đoán của hệ thống, lông mày hơi nhíu thoáng giãn ra.
【Thật】
Giả đấy.
Nó nhìn thấy hệ thống trên người nàng ấy.
Đề xuất Cổ Đại: Thái Tử Phi Mang Thiên Phú Sinh Sản
[Pháo Hôi]
Khi nào có chương mới vậy ạ?
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá ạ, cảm ơn editor nhiều