Chương 33: Đại Hội Lăng Châu, Các Đại Lão Giả Heo Ăn Thịt Hổ
Sự náo nhiệt dưới chân núi Côn Bằng kéo dài đến tận ngày Lăng Châu Thịnh Hội diễn ra.
Ngày hội bắt đầu trời quang mây tạnh, nắng vàng rực rỡ, đúng là thời tiết thích hợp để tỷ võ.
Tu sĩ trẻ tuổi từ ngũ hồ tứ hải tề tựu về Côn Bằng Sơn, mang trong mình giấc mộng dương danh lập vạn, nóng lòng muốn trổ tài.
Giải đấu cỡ này đương nhiên không thiếu người vây xem, ngoại trừ trưởng lão đệ tử do các đại tông môn phái tới, số lượng tán tu cũng không thể coi thường.
Côn Bằng Sơn dù lớn đến đâu sân bãi cũng có hạn, cho nên những người có tư cách vào sân hầu như trên người đều tản ra dao động linh lực mãnh liệt, kẻ yếu hơn một chút đa phần xuất thân thế gia đại tộc, mặc cẩm y hoa phục chứa linh lực, đeo linh phù linh khí phẩm cấp cao.
Khán giả vào sân tự nhiên chia thành hai khu vực khác nhau, một khu là con em thế gia và đệ tử tông môn lấy các đại môn phái làm đầu, khu còn lại là tán tu không có bối cảnh thân phận, khán giả hai khu vực mỗi bên ở trong vòng tròn nhỏ phù hợp với thân phận, ngay cả chỗ ngồi vào cửa cũng phân chia rõ ràng.
Lâm Mệnh đội mũ mành che mặt vào sân, khi thấy khoảng đất trống chừa ra giữa hai bên sau khi tách biệt thì bước chân khựng lại, ánh mắt lạnh lùng chiếu vào mấy tu sĩ có nền tảng linh khí hư phù, tu vi rõ ràng là dùng đan dược đắp lên, rồi chuyển hướng sang khu vực tán tu tụ tập.
Người đến đây rất ít khi ăn mặc che giấu thế này, không ít tán tu ném tới ánh mắt dò xét tìm tòi.
Dưới sự quan sát, tu sĩ mặc trường bào màu xanh dáng người cao ráo thẳng tắp, mái tóc dài đen như mực xõa dưới vành mũ được cố định bằng ngọc quan trắng mượt mà gọn gàng, bên hông đeo một miếng ngọc bội Tỳ Hưu trông không giống vật phàm, khí phái toàn thân không giống tán tu vô môn vô phái, ngược lại giống quý công tử trong thế gia đại tộc, hoặc là đệ tử thân truyền được môn phái chú trọng bồi dưỡng.
Lâm Mệnh lúc chọn chỗ ngồi quả thực đã do dự một chút, hắn là tán tu chính hiệu vô môn vô phái vô bối cảnh, nhưng hiện tại đã có Thiên Diễn Học Phủ sắp bắt đầu tuyển sinh, không thể coi là hoàn toàn không có phái biệt.
Theo lý mà nói đã có nơi chốn, lại với tư cách là một trong số ít "học sinh" hiện tại của học phủ, hắn nên đại diện Thiên Diễn Học Phủ ngồi sang khu bên kia, nhưng hắn tiếp xúc với ánh mắt soi mói khinh bỉ của con em thế gia nhìn về phía tán tu thì thấy cả người khó chịu, chưa kể trong đó lẫn không ít tu sĩ thuần túy dựa vào đan dược đắp lên mà hắn không muốn nhìn thấy nhất. So với bản thể, tính tình hắn ôn hòa hơn một chút, không đến mức ngay tại chỗ cho đám hậu bối bất hiếu kia một bài giáo dục "yêu thương", nhưng quả thực không thích điều này, dứt khoát mắt không thấy tâm không phiền, ngồi cùng một chỗ với tán tu.
Hắn không có ý kiến gì về việc cha ông tích lũy tài nguyên giao cho con cháu, nhưng trong chuyện tu luyện tài nguyên không phải dùng như thế.
Đợi Thiên Diễn Học Phủ mở cửa, hắn sẽ cho học sinh môi trường tu luyện tốt nhất, sân bãi thực chiến tốt nhất, sự dạy dỗ kiến thức hoàn thiện nhất, nhưng sẽ không cho chúng ăn linh dược chuyên tăng linh lực hay trực tiếp lấy kim đan của người khác đổi cho chúng.
Dục tốc bất đạt, nền tảng linh khí mỏng như tờ giấy trắng, liếc mắt là nhìn thấu đáy, quan trọng là loại tu sĩ này không phải số ít, khiến hắn nhìn mà nhíu mày, nếu bản thể ở đây e là tức đến mức trực tiếp túm cổ áo mấy tên thủ lĩnh tông môn hỏi xem bọn họ có rắp tâm gì.
Thảo nào thuật luân hồi "vật cực tất phản" của Thiên Đạo chơi hỏng rồi, tầng lớp trung thượng lưu của Tu chân giới tự mình cũng sắp chơi hỏng mình rồi.
Có lẽ dù không lộ mặt thì khí chất cũng quá thịnh, hơn nữa dao động linh lực khó dò xét chứng tỏ thực lực của hắn rõ ràng cao hơn những người xung quanh, các tu sĩ bất động thanh sắc nhường cho hắn chỗ ngồi hàng đầu, không ai muốn chọc vào một tu sĩ thần bí.
Cũng giống như đối với Luyện Khí kỳ, thì Trúc Cơ kỳ, Kim Đan kỳ, Nguyên Anh kỳ trong mắt họ đều thâm sâu khó lường như nhau, người có thực lực khác nhau chỉ cảm nhận được linh khí cường thịnh quanh người Lâm Mệnh, chứ không biết thực lực của hắn rốt cuộc cao thâm đến mức nào.
Lâm Mệnh cũng không khách sáo, chọn một chỗ có tầm nhìn tốt nhất ngồi xuống.
Hắn đến không tính là sớm, Lăng Châu Thịnh Hội đã bắt đầu được một lúc rồi, nhưng cũng không tính là muộn, hắn bỏ lỡ vừa khéo là phần diễn thuyết lần lượt của mấy người cầm lái đại môn phái mở màn thịnh hội.
Đoạn này bỏ lỡ thì bỏ lỡ, vừa hay hắn ghét nhất nghe người khác lải nhải.
Tu sĩ trẻ tuổi tham gia thịnh hội cực nhiều, vì thế chủ nhân Côn Bằng Sơn là Huyền Thiên Kiếm Tông đặc biệt dựng ba mươi sáu cái lôi đài, để các tu sĩ tiến hành tỷ võ cùng lúc.
Thi đấu ròng rã suốt năm ngày.
Trong năm ngày Lâm Mệnh ngày nào cũng đến, rất kiên nhẫn ngồi ở vị trí cố định nhìn xuống những khuôn mặt tươi sống trên lôi đài, bàng quan sự giao phong sáng tối của môn phái thế gia, thỉnh thoảng tranh thủ lúc rảnh rỗi biên soạn sách giáo khoa học phủ trong thức hải, hứng lên cũng sẽ tham gia đặt cược trên khán đài.
Hắn đã tính sẵn sẽ mượn giải đấu bao gồm ngũ hồ tứ hải này để tung ra tin tức Thiên Diễn Học Phủ sắp mở sơn môn.
Có người thuyết thư tung tin trước, vừa hay người làm nhiệm vụ âm dương sai lệch đẩy sóng trợ giúp, hiện tại tin tức về Thiên Diễn Học Phủ im hơi lặng tiếng ba năm đã nhảy vọt lên lan truyền rộng rãi.
Chỉ còn thiếu nước đẩy tất cả lên mặt bàn.
Hắn lướt qua vai vài tu sĩ trẻ tuổi khí thế kiêu ngạo không chút thu liễm, đăm chiêu cụp mắt xuống, đi thẳng đến góc khuất của khu tán tu.
"Vị đạo hữu này ông lại đến rồi, lần này muốn đặt cược lôi đài nào tu sĩ nào?" Lão đạo mở sòng đút tay vào tay áo cười híp mắt hỏi.
Ban đầu khiến lão ấn tượng sâu sắc với Lâm Mệnh là cách ăn mặc đặc biệt của hắn, sau đó khiến lão hoàn toàn nhớ kỹ người này là con mắt nhìn người đặt đâu trúng đó.
Lâm Mệnh quét qua ba mươi sáu bàn cược trước mặt, ánh mắt dừng lại ở những cái tên quen thuộc.
Hắn còn chưa đưa ra quyết định, bên cạnh có một người rón rén dịch tới.
Hắn liếc sang bên cạnh.
Chỉ thấy người nọ giấu đầu hở đuôi dùng tay áo che nửa dưới khuôn mặt, mắt đảo láo liên khắp nơi, dịch từng bước nhỏ một, xác nhận không có ai nhìn qua liền nhanh chóng ném một túi linh thạch lên bàn cược.
"Tôi cược một ngàn linh thạch thượng phẩm lôi đài số 3 Tề Thiên thắng!" Nói xong cậu ta cắm đầu bước nhanh rời đi, như thể sau lưng có yêu thú đuổi theo vậy.
Lâm Mệnh hơi ngạc nhiên.
Thiếu niên trông có vẻ thiếu tâm kia từ đầu đến chân trang phục không món nào không phải linh khí phòng ngự thượng phẩm, chiếc áo khoác ngoài lại càng hiếm có, là linh khí thánh phẩm thêu trận pháp, ngay cả ngọc quan buộc tóc cũng không phải vật phàm.
Theo hắn biết, Tu chân giới hiện nay khác với một vạn năm trước.
Trước kia sau khi tán tu do hắn đứng đầu trỗi dậy thì nắm đấm lớn chính là chân lý cứng, Tu chân giới chỉ tôn trọng thực lực.
Hiện nay môn phái đại tộc tự cho mình là dòng chính, xấu hổ khi làm bạn với tán tu, bọn họ cho rằng chỉ có linh căn kém chất lượng các đại môn phái không thèm nhận mới sa làm tán tu, tán tu đến một bộ công pháp tử tế cũng chưa từng học, càng đừng nói đến học thuật Luyện Khí vẽ bùa, giao du với họ chẳng được lợi ích gì.
Trong tình huống thế gia môn phái độc quyền độc tài, loại con em cành vàng lá ngọc này mưa dầm thấm đất, thường tự coi mình thanh cao, sẽ không chủ động qua lại với tán tu, càng sẽ không tham gia bàn cược của tán tu.
Lão đạo nhìn ra sự nghi hoặc của hắn, giải thích: "Đám đệ tử đại môn phái đó đa phần coi thường tán tu chúng ta, thỉnh thoảng cũng có ngoại lệ, nhưng bọn họ lại sợ bị người đi cùng cười nhạo tự hạ thấp thân phận, cho nên mới che che giấu giấu."
Lão đạo mở sòng nhiều năm, đủ loại người đều đã gặp qua, đối với việc này đã quen rồi.
"Có điều ấy mà, cũng chỉ tuổi này ngây thơ thôi, lớn thêm vài tuổi nữa là biến thành một bộ mặt với đám người ngạo mạn kia rồi."
Lão chỉ thuận miệng cảm thán, không ngờ Lâm Mệnh cười cười trả lời lão: "Vẫn còn non nớt, còn cơ hội uốn nắn."
Lão đạo bật cười: "Ôi chao, thế mới nói tuổi trẻ thật tốt, người trẻ tuổi chưa trải qua trắc trở luôn cho rằng giữa người với người là giống nhau, thực tế đâu phải vậy. Thực tế là thế gia độc quyền tất cả công pháp và tài nguyên hiếm có, từ nhỏ đã biết tu luyện thế nào hiệu quả nhất, gặp tâm ma trưởng bối cũng sẽ truyền thụ kinh nghiệm hóa giải. Mà tán tu chúng ta cùng lắm cả đời có lẽ không nhìn thấy nổi một bộ công pháp mà đám con em thế gia kén cá chọn canh không thèm nhìn, tán tu tu luyện giới hạn cực thấp, chết vì tâm ma nhiều vô kể, hạt ngọc bị bỏ sót trăm năm khó gặp một lần."
Lâm Mệnh nhàn nhạt: "Thế đạo méo mó rồi sẽ có lúc phải nắn lại cho ngay, một vạn năm trước quan niệm môn phái thế gia ở Tu chân giới còn nặng nề hơn, chẳng phải vẫn xông ra một Thiên Diễn Đạo Tổ, đập tan mọi cân bằng, rèn lại trật tự sao."
Lão đạo ngẩn ra, như nghe thấy chuyện gì buồn cười lắm cười lớn: "Trên đời này làm gì có Đạo Tổ đại nhân thứ hai chứ, ông và tôi sinh không gặp thời, nhận mệnh đi thôi."
"Không nhận." Lâm Mệnh khẽ nói.
"Không nhận thì không nhận, ông còn trẻ ông có quyền không nhận." Lão đạo xua tay, "Nào nào nào, lần này ông muốn đặt ai? Tôi tiến cử ông đặt Hứa Lăng Du này, cậu ta đến nay chưa thua trận nào, tôi thấy cậu ta kiên cường lắm, lại là đệ tử từ Lưu Vân Tông ra, tuy chỉ là ngoại môn, nhưng cũng học qua công pháp chính thống, thực lực không tồi."
Thành tích của Hứa Lăng Du không phải dựa vào bộ công pháp nát bét của ngoại môn Lưu Vân Tông mà có được.
Lâm Mệnh không đi sửa lưng, đầu ngón tay lướt qua những cái tên chi chít trên cuộn giấy, dừng lại ở tên người đối chiến với Hứa Lăng Du.
Thẩm Túc Thê.
Không ngờ người làm nhiệm vụ lại đối đầu nhau sớm thế.
"Chọn cô ấy đi." Hắn nói, "Một ngàn linh thạch thượng phẩm."
Lão đạo giật mình: "Chàng trai tôi nhìn ông hiền lành, tán tu chúng ta tích cóp chút gia sản không dễ, ông đừng có hồ đồ vào lúc này. Cô gái ông chọn là một Phù Tu, tuy cảnh giới cô ấy cao hơn một bậc, nhưng Trúc Cơ kỳ cao hơn một bậc thực lực chẳng tính là gì, cộng thêm bản thân Hứa Lăng Du thực lực không tầm thường, cứng đối cứng cô ấy đánh không lại đâu."
Lâm Mệnh đặt túi linh thạch xuống: "Không đổi nữa."
Lão đạo thổn thức cất túi tiền, đợi người đi rồi lắc đầu than: "Người trẻ tuổi à, đúng là cố chấp."
-----------------------
Tác giả có lời muốn nói: A Luyện vạn tuổi nhìn bóng lưng lão đạo chết cũng chỉ mấy trăm tuổi: "Người trẻ tuổi à, đúng là cố chấp."
Đề xuất Cổ Đại: Tứ Hoàng Tử Bảo Ta Thầm Thương Trộm Nhớ Chàng
[Pháo Hôi]
Khi nào có chương mới vậy ạ?
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá ạ, cảm ơn editor nhiều