Chương 2: Mở Học Phủ, Kế Hoạch Lùa Gà Bắt Đầu Từ Đây
Bên trong không gian Giới Tử là một vùng đất khác biệt, nhìn một cái không thấy điểm cuối.
Nơi này do chính tay Quân Hồi Luyện tạo ra, theo đuổi sự xa hoa lộng lẫy đến cực điểm, ngay cả sàn nhà cũng được lát bằng nguyên một khối noãn ngọc có khả năng hấp thu linh khí. Trên mặt ngọc chạm khắc hoa văn Tỳ Hưu tinh xảo, tỉ mỉ đến mức từng chiếc vảy sống động như thật. Ở đây mỗi bước đi đều có thể nhìn thấy những pháp khí đỉnh cấp mà bên ngoài người ta tranh giành vỡ đầu chảy máu, nhưng những pháp khí này chỉ được dùng làm đồ dùng sinh hoạt hàng ngày.
Khi Quân Hồi Luyện còn là tán tu, vẽ trận, làm thuốc, tạo khí, chế phù thứ gì cũng tinh thông, nhưng thành phẩm làm ra đều đem đi đổi tài nguyên. Sau này dù thế nào cũng không chịu để bản thân chịu thiệt thòi, dục vọng tích trữ mãnh liệt thúc đẩy bà trong những năm tháng tu luyện đằng đẵng đã tích cóp được khối tài sản quý giá vô song.
Lâm Mệnh đưa đóa Phần Liên Hoa cho bà.
Phần Liên Hoa không phải thứ hiếm thấy, nhưng cực khó bảo quản, vừa hái xuống sẽ mất đi hiệu dụng trong thời gian ngắn. Bà cảm thấy đã không khó lấy được, cần thì ra ngoài lấy là xong, nên không đặc biệt thu thập.
Bà ném Phần Liên Hoa cùng những thứ đã chuẩn bị sẵn vào trong lò đỉnh bốn chân, điều khiển hỏa hầu tinh luyện ra một chiếc chìa khóa đá hình vuông khắc hình hoa sen, sau đó khảm chìa khóa vuông vào một cánh cửa đá cao bằng tòa nhà ba tầng, lùi lại một bước nói: "Tỉnh dậy đi, bạn già của ta."
Như để đáp lại bà, tiếng gầm rú đinh tai nhức óc vang lên.
Bên trong cánh cửa đá tối om có động tĩnh, cự thú phun ra hơi thở nóng rực, bước chân trầm trọng mạnh mẽ.
Quân Hồi Luyện không hoảng hốt đợi ở cửa, không bao lâu sau uy áp của cự thú biến mất, thay vào đó là một nam nhân tuấn mỹ dị thường bước ra từ sau cánh cửa.
"Phi Bạch." Bà cười gọi tên hắn.
Trên mặt Quân Phi Bạch vốn mang theo vẻ mệt mỏi khi vừa tỉnh ngủ, sau khi nhìn thấy bà liền tan thành mây khói.
Hắn vui mừng thấy rõ: "A Luyện, linh khí ở đây thuần khiết quá, nàng đưa ta phi thăng rồi sao?"
Quân Hồi Luyện cưng chiều xoa đầu hắn: "Khi phi thăng linh sủng phải cùng nhau độ thăng tiên kiếp, dù đang ngủ cũng sẽ có cảm ứng."
Quân Phi Bạch là linh sủng Tỳ Hưu bà đã ký sinh tử khế, cùng sống cùng chết, họa phúc tương y.
Bà kiên nhẫn giải thích tình hình hiện tại.
"Công pháp thì nhiều lắm, năm đó tất cả công pháp chúng ta đều thu thập hết một lượt, bọn họ thiếu thì cho bọn họ là được." Suy nghĩ của Quân Phi Bạch đơn giản thẳng thắn.
Công pháp loại đồ vật này sao chép một bản đưa ra ngoài bao nhiêu cũng không sao, hắn không quá để ý.
Quân Hồi Luyện lắc đầu: "Chưa nói đến sẽ gây ra bạo loạn thế nào, vạn vật thế gian đều có quy luật cân bằng của nó, lách luật cho một ít lan truyền tuần tự tiệm tiến còn được, cho hết một lần Thiên Đạo sẽ sụp đổ nhanh hơn."
"Cái gì cân bằng cái gì khí vận, thật phiền phức." Quân Phi Bạch lầm bầm, "Trước khi A Luyện cứu thế, ta từng thấy người có khí vận thịnh nhất chính là tên Phương Thiết Nghiễn ngu dốt bất tài nhưng vận số cực tốt kia. Đợi hắn tự tìm đường chết triệt để chúng ta mới biết hắn là một cô hồn dị thế, tự coi mình là nam chính trong thoại bản. Khí vận này cũng không biết chọn chủ, chứng tỏ cũng chẳng thần kỳ đến thế."
Quân Hồi Luyện bị lời của hắn chọc cười, nhờ hắn nhắc nhở mới nhớ ra nhân vật này.
Phương Thiết Nghiễn là một cô hồn dã quỷ đoạt xá người khác, ỷ vào có chút ý tưởng kỳ lạ mà coi trời bằng vung. Khí vận mạnh đến đâu cũng không chịu nổi hắn phá hoại lung tung, cuối cùng có ngày chọc phải một ma tu có thù tất báo. Tu chân giới có rất nhiều thủ đoạn quỷ quyệt, ma tu nhân lúc hắn chưa trưởng thành đã giết chết hắn, hồn phi phách tán nghiền nát đến mức không còn một mảnh vụn.
Sau này bà tò mò những ý tưởng kỳ lạ của hắn đến từ đâu, bèn trích xuất ký ức từ cơ thể hắn, phát hiện hắn trói định với một linh sủng tên là "Hệ thống", linh sủng đó cũng đến từ tiểu thế giới khác, lấy khí vận làm thức ăn.
Bà cũng thông qua hệ thống biết được con người có ba con đường để đạt được khí vận: Một là dùng công đức đổi lấy, ví dụ như công đức bà tích lũy được nhờ cứu thế hóa thành khí vận đủ để bà phi thăng không cần độ lôi kiếp, nại hà linh lực cạn kiệt nên ngủ say trước một bước; Hai là tụ tập diễn sinh, điều kiện này cực kỳ hà khắc, giống như việc thành lập triều đại ở phàm gian, phải chọn địa điểm thích hợp đào "long mạch" đảm bảo khí vận không tan, sau đó tề tựu những người có đại khí vận trong thiên hạ, còn không thể bỏ qua người phàm bình thường, cần làm được trăm hoa đua nở vui vẻ phồn vinh; Ba chính là thủ đoạn của hệ thống, lấy khí vận sinh khí vận.
Hệ thống ban đầu đã chọn trúng Phương Thiết Nghiễn có khí vận vượt xa người thường, vạch ra cho hắn con đường nhân sinh hoàn mỹ, gần như có thể nói chỉ cần làm theo sự sắp xếp của nó, Phương Thiết Nghiễn trưởng thành ít nhất cũng là bá chủ một phương. Cái gọi là điểm nhiệm vụ của nó chính là khí vận, Phương Thiết Nghiễn làm nhiệm vụ đạt được điểm, lại đổi đồ ở chỗ nó tiêu hao điểm, một vào một ra không ảnh hưởng đến sự trưởng thành của Phương Thiết Nghiễn mà cũng đủ duy trì vận hành.
Chỉ tiếc Phương Thiết Nghiễn tham lam hưởng lạc lại thích hám danh, lãng phí cơ hội.
"Ngươi nhắc nhở ta rồi." Ánh mắt Quân Hồi Luyện lưu chuyển, cười không thành tiếng.
"Nhắc nhở cái gì?" Quân Phi Bạch ngơ ngác.
Bà nói: "Hệ thống chính là công cụ tốt để lách luật, nó luôn có thể biến ra phần thưởng từ hư không cho Phương Thiết Nghiễn. Quy tắc không cho phép ta trực tiếp can thiệp vào cuộc đời người khác, vừa khéo dùng nó để đưa công pháp ra ngoài."
"Nàng muốn bồi dưỡng 'Phương Thiết Nghiễn' để nuôi dưỡng khí vận? Nhưng hệ thống chỉ có một cái, còn bị nàng mổ xẻ rồi." Quân Phi Bạch nhắc nhở.
"Một 'Phương Thiết Nghiễn' đương nhiên không đủ, tạo thêm một ít là được." Quân Hồi Luyện hưng phấn lên, "Năm xưa ta đã có hứng thú với thứ này, vừa hay tạo ra chơi thử. Ta đã mổ xẻ hệ thống của Phương Thiết Nghiễn, có thể dùng linh khí thay thế khí vận cung cấp năng lượng vận hành. Khí vận một người gánh vác giống như vật chứa có thể thay đổi hình dạng, mỗi lần đầy tràn sẽ khiến vật chứa phình to, nhưng vật chứa chỉ lớn đến thế, hắn làm một chuyện nào đó khí vận tăng vọt, khí vận tràn ra sẽ phản hồi thiên địa, hệ thống chuyên môn bắt lấy phần tràn ra đó biến thành điểm tích phân. Vấn đề của Thiên Đạo là không hấp thu được khí vận phản hồi, chúng ta cần tụ tập khí vận đang tiêu tán lại, để nó không bị thất thoát nữa."
Quân Phi Bạch chen vào một câu: "Ký ức của Phương Thiết Nghiễn đang lưu trữ ở chỗ ta này, chúng ta có thể tìm quy tắc hệ thống trong đó để mô phỏng chi tiết."
"Vậy thì thử xem." Lâm Mệnh nói, "Ngươi muốn giống như hệ thống kia thần không biết quỷ không hay 'trói định' một người thì quá dễ dàng, dù là Độ Kiếp hậu kỳ với ngươi cũng có một khoảng cách lớn, huống chi Hợp Thể kỳ còn hiếm có."
Quân Hồi Luyện nóng lòng muốn thử.
Quân Phi Bạch hỏi ra vấn đề mấu chốt: "Vậy thì trói định ai đây? Nhóm người làm nhiệm vụ đầu tiên phải chọn lựa kỹ càng mới được."
Lâm Mệnh nói: "Cái này không khó, nhân tuyển cứ để bốn người chúng ta chọn từ bốn đại châu đi, những năm này người đủ loại hình dạng chúng ta gặp không ít."
Không bó buộc vào người có đại khí vận, chỉ cần tâm tính kiên định hoặc có sở trường là được, người bình thường nói không chừng cũng có thể dựa vào bản thân diễn sinh khí vận." Quân Hồi Luyện bổ sung, "Các ngươi mỗi người chọn hai mươi người, hai mươi hệ thống còn lại phân bố ngẫu nhiên ra ngoài, biết đâu có thu hoạch ngoài ý muốn.
"Đã như vậy thì chuẩn bị thêm vài cái dự phòng, nói không chừng còn gặp được người thú vị." Lâm Mệnh nói.
Quân Phi Bạch nhíu mày: "Nhưng chỉ dựa vào nâng đỡ bọn họ tu tiên thì chậm quá, không phải ai cũng giống A Luyện trăm tuổi thăng tiên kiếp, bồi dưỡng một Độ Kiếp kỳ ít nhất một ngàn năm, kẹt ở bình cảnh hai ba ngàn năm có đầy rẫy."
Quân Hồi Luyện nhớ tới con đường thứ hai để đạt được khí vận —— tụ tập diễn sinh.
"Nếu như tụ tập bọn họ lại thì sao?" Bà nói.
"Để hệ thống chỉ dẫn bọn họ đến cùng một nơi." Lâm Mệnh nói tiếp.
Quân Hồi Luyện nhìn về phía Lâm Mệnh: "Cách tốt nhất để tụ tập tu sĩ lâu dài là..."
Lâm Mệnh đưa ra đáp án: "Khai tông lập phái mở học phủ."
"Học phủ là một ý kiến hay." Quân Hồi Luyện quyết định ngay, "Có vài hạt giống tốt đã sớm bái nhập tông môn, còn có người xuất thân từ thế gia đại tộc rắc rối phức tạp, không tự do như tán tu, định vị của học phủ là thích hợp nhất, dạy dỗ không phân biệt đẳng cấp, không câu nệ đến từ phương nào."
Bà dừng một chút, lật lòng bàn tay hiện ra vài hư ảnh: "Vừa hay năm đó ta nhận được không ít truyền thừa, để bọn họ chọn lại người thừa kế thích hợp cũng không tệ."
Quân Phi Bạch nhìn chằm chằm những hư ảnh đó hồi tưởng.
Một vạn năm trước A Luyện ngang trời xuất thế kinh tài tuyệt diễm, lại là tán tu không môn không phái, không ít lão tiền bối phi thăng để lại truyền thừa nhắm trúng bà. Người khác vào bí cảnh khổ sở vượt ải tìm kiếm không có kết quả, bà vào bí cảnh như thỏ vào hang sói, truyền thừa cứ như không cần tiền lao tới trước mặt bà.
Nhưng A Luyện độc sáng một bộ công pháp, truyền thừa của ai cũng không lấy.
Các lão tiền bối không cam lòng, bám lấy bà cho rằng bà sẽ có ngày nghĩ thông, không ngờ đợi mãi đợi mãi đợi đến khi bà thông suốt không trở ngại tu đến Độ Kiếp kỳ, lại đợi mãi đợi mãi đợi đến một vạn năm sau.
Cảm nhận được cảm xúc kháng cự của truyền thừa trong lòng bàn tay, Quân Hồi Luyện nhẹ giọng an ủi: "Loạn thế xuất anh hùng, các vị tiền bối nhất định có thể tìm được người thừa kế thích hợp."
Ý thức Thiên Đạo hứa hẹn bà sau khi chấn hưng Tu chân giới sẽ đi ngang ở Thượng giới, nào biết bà không cần tích thêm một phần công đức cũng có thể đi ngang.
Những lão tiền bối để lại truyền thừa này mỗi người đều từng vượt giới chỉ điểm bà, ai nấy đều tự nhận thân phận sư phụ của bà, hiện giờ ở Thượng giới đều là bá chủ một phương, sở dĩ bà ở lại một là vì không nỡ nhìn Tu chân giới đi vào suy tàn, hai là thực sự có chút rảnh rỗi, tiên đồ đăng phong tạo cực muốn tìm chút niềm vui cho mình.
"Ta chưa từng nhận đồ đệ, ngược lại nhảy vọt thành sơn trưởng rồi." Quân Hồi Luyện có chút mới lạ, "Đi, đi nghiên cứu chút."
Đề xuất Bí Ẩn: Hoa Hướng Dương Trong Lửa
[Pháo Hôi]
Khi nào có chương mới vậy ạ?
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá ạ, cảm ơn editor nhiều