Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 13: Thiên Diễn Học Phủ, Khí Vận Phục Hồi Sơn Môn Mở Cửa

Chương 13: Thiên Diễn Học Phủ, Khí Vận Phục Hồi Sơn Môn Mở Cửa

Văn Nhân Ký bước đi vội vã, cho đến khi bước vào một khu vườn nhỏ mới chậm bước lại.

Nơi này yên tĩnh, trong vườn chỉ có tùng bách được cắt tỉa quy củ, vườn tược trong hoàng cung không nói trồng đầy kỳ hoa dị thảo, cũng sẽ có chút màu sắc điểm xuyết, duy chỉ có nơi này trơ trọi ngay cả một ngọn cỏ hoa tươi đẹp cũng không thấy.

Bởi vì người sống ở nơi này đã sớm siêu nhiên ngoại vật, vị kia không thích người khác quấy rầy, cho nên xung quanh liền không trồng thực vật cần chăm sóc tỉ mỉ.

Đi qua khu vườn nhỏ, cảnh tượng trước mắt bỗng nhiên rộng mở, một tòa cung điện bề thế ẩn trong cấm địa hoàng cung.

Thị nữ canh giữ ở cửa thấy hắn đang định thông báo, hắn khẽ xua tay ngăn lại, đồng thời ra hiệu cho những người khác lui xuống.

Thái giám tổng quản và thị vệ thân cận đi theo hành lễ xong cung kính lui xuống, chỉ còn lại một mình hắn ở ngoài cửa.

Lúc này Hoàng đế Nam quốc, người thống trị toàn bộ Phàm nhân giới Văn Nhân Ký vậy mà lộ ra vài phần căng thẳng, hắn cúi đầu cẩn thận kiểm tra y quan có chỉnh tề không, vuốt phẳng nếp nhăn trên áo chỉnh lại mũ miện mới đẩy cánh cửa điện nặng nề ra.

Hắn vừa tiếp kiến triều thần xong, còn chưa kịp thay thường phục, thấy Long Thần hiển linh liền vội vàng chạy tới, sợ ăn mặc không đúng mực chọc vị trong điện không vui.

Tiếng "kẽo kẹt" khi đẩy cửa điện vang lên đặc biệt chói tai.

Văn Nhân Ký dừng lại một chút, bước vào.

Trong lư đồng đặt chính giữa tiền đường rộng lớn tỏa ra làn khói lượn lờ, vào phòng liền ngửi thấy mùi hương thoang thoảng, khiến tâm thần người ta tĩnh lại.

Văn Nhân Ký vòng qua chiếc bàn gỗ tử đàn đặt mấy cuốn sách cổ, đi thẳng vào nội thất.

Nội thất còn rộng hơn tiền đường, hắn ngẩng đầu nhìn thấy thanh cổ kiếm treo phía trên chủ tọa ngậm tua kiếm bảo châu xanh biếc, ánh mắt bình tĩnh lại, dường như chỉ cần vị này còn ở đây, hắn liền vô cùng an tâm.

"Lão sư." Hắn thấp giọng gọi một tiếng, đồng tử đen láy cách tấm bình phong phản chiếu bóng lưng nữ tử.

Bóng người thướt tha sau bình phong biết động tĩnh bên ngoài, cũng không đưa ra phản ứng, cứ như vậy để mặc vua của một nước đứng đó.

Văn Nhân Ký cũng đã quen, đứng hầu ở đó không lên tiếng.

Sau tấm bình phong thêu hoa quý, nữ tử một thân tố y thần sắc hơi lạnh, đôi mắt cổ tỉnh vô ba nhìn chằm chằm màn hình trong hư không mà người khác không nhìn thấy.

Dung Linh đang lướt diễn đàn, nói là lướt thực ra là kiểm soát.

Chủ thể thấy hệ thống thử nghiệm lần một đưa vào sử dụng cơ bản ổn định liền đi thiết kế học phủ tương lai, Quân Phi Bạch thì đang hoàn thiện chức năng tìm kiếm diễn đàn, nhân lúc người làm nhiệm vụ chưa hoàn toàn nắm rõ thông tin diễn đàn chế tạo lượng lớn bài đăng, các phân thân khác mỗi người một việc, tính ra chỉ có nàng là rảnh rỗi nhất.

Thế là do nàng phụ tá Quân Phi Bạch kiểm soát diễn đàn.

Người làm nhiệm vụ trói định đa phần là thiên tài được chọn lựa kỹ càng, gan đều rất lớn, thỉnh thoảng có người thông qua diễn đàn đăng một số nội dung nhạy cảm để thăm dò.

Ví dụ như bài đăng trước mắt, là quy tắc diễn đàn ẩn danh do Quân Phi Bạch ghim lên, để tránh diễn đạt không rõ ý hắn đặc biệt lấy một ví dụ hình tượng bên dưới mục "nội dung liên quan đến thông tin thực tế sẽ tự động chuyển đổi".

【Ví dụ: Ta ở Rừng Tĩnh Lặng giết Nhị quái Thiên Yết Cung muốn giết ta

Sẽ tự động chuyển đổi thành: Ta ở bãi lau sậy giết Vương Nhị Cẩu muốn giết ta】

Nhìn qua dường như không có vấn đề gì, nhưng bên dưới có một người làm nhiệm vụ trả lời:

【Người làm nhiệm vụ 250: Nhưng ta tên là Vương Nhị Cẩu mà】

Nhất thời không kiểm tra để hắn đăng lên, hệ thống chưa đủ thông minh chậm chạp khoảng mười mấy nhịp thở mới kích hoạt tự động chuyển đổi.

【Người làm nhiệm vụ 250: Nhưng ta tên là Lý Thiết Đản mà (Đã thay thế)】

Phía dưới vô số người hùa theo.

【Người làm nhiệm vụ 996: Chứng kiến lịch sử đổi tên của Nhị Cẩu】

【Người làm nhiệm vụ 2023: +1】

【Người làm nhiệm vụ 007: +2】

...

【Người làm nhiệm vụ 10086: +Lịch Giao Nhân】

【Người làm nhiệm vụ 007: Lịch Giao Nhân? Không khó đoán ra giống loài của lầu trên, cũng có nghĩa là trong người làm nhiệm vụ có yêu tu hả?】

Lại mười mấy nhịp thở sau.

【Người làm nhiệm vụ 10086: +Lịch Nam Quốc (Đã thay thế)】

Dòng của người làm nhiệm vụ 007 thì bị xóa trực tiếp.

【Người làm nhiệm vụ 648: Cái này cũng đổi được?】

【Người làm nhiệm vụ 2023: Cái này cũng đổi được +1】

【Người làm nhiệm vụ 5656: Cái này cũng đổi được +Lịch Nam Quốc】

Hành vi lách luật kiểu này không ít, trong diễn đàn tràn ngập bầu không khí vui vẻ.

Nhưng kiểm duyệt viên tạm thời Dung Linh không vui, trực tiếp tặng mỗi người một gói cấm ngôn mười hai canh giờ.

Dựa vào chỉ số thông minh của những người làm nhiệm vụ này không thể nào liên tục xuất hiện sai sót, bọn họ đang mượn cơ hội thăm dò giới hạn nội dung của diễn đàn.

Vừa giám sát vừa vá lỗi cho diễn đàn hệ thống, Dung Linh kéo xuống làm mới nhìn thấy bài đăng mới nhất.

Người đăng bài là Tô Tiểu Hào đại nạn không chết đào thoát sinh thiên.

Tâm thái Tô Tiểu Hào rất tốt, trong thời gian ngắn trải qua hai lần sự kiện sinh tử còn có thể lăn lộn trong diễn đàn như cá gặp nước, nàng ta dường như coi diễn đàn giao lưu người làm nhiệm vụ thành phần mềm chia sẻ kiếp trước, cái gì cũng muốn nói một câu.

【Người làm nhiệm vụ 996: Dọa chết ta rồi, hóa ra Phàm nhân giới cũng có tu sĩ oa!】

Phàm nhân giới chỉ khu vực rộng lớn, cũng không thể khóa định thông tin thực tế, cho nên không bị che chắn.

Ngay sau đó nàng ta lại đăng một tin.

【Người làm nhiệm vụ 996: Vẫn là quê ta an toàn, có đồng hương không? Đối ám hiệu cái, rượu ngọc dịch cung đình?】

Dung Linh xóa tin này, gửi qua một cảnh cáo.

【Qua kiểm tra, bài đăng ngài phát bố chứa từ ngữ vi phạm】

Đồng thời nàng nghe thấy Quân Phi Bạch đang bận rộn thao tác trong không gian Giới Tử nói: "Chức năng tự động nhận diện từ che chắn của diễn đàn cần hoàn thiện, ngoại trừ tất cả địa danh tên người nghề nghiệp... để lộ thông tin thực tế tự động chuyển đổi, còn phải thêm không ít từ che chắn."

Chủ thể ở lại trong không gian lười biếng nói một câu "Phải có trừng phạt".

Dung Linh đang ở Phàm nhân giới thuận tay cấm ngôn Tô Tiểu Hào mười hai canh giờ, cho dù cách đây không lâu nàng mới vì cô gái này mà xuất sơn, khi cần phong sát vẫn không chút nương tay.

"Dung Linh" và Lâm Mệnh giống nhau, là một trong những phân thân của Quân Hồi Luyện, hơn mười năm trước vì thám thính khí vận thế gian đi tới địa phận Ung Châu, khi du lịch Phàm nhân giới thám thính long mạch tình cờ phát hiện có ma tu gây họa.

Ma tu gây họa ai cũng có thể giết, các đại môn phái Tu chân giới lại lấy cớ kiểm kê đệ tử thống nhất đội ngũ đùn đẩy nhau không chịu lãng phí tài nguyên hạ giới, năng lượng Kim Long để lại bảo vệ Phàm nhân giới một vạn năm trước cũng chẳng còn bao nhiêu, nàng liền mượn tín ngưỡng của Kim Long ở Phàm nhân giới cộng thêm thủ đoạn bạo lực dẹp yên tai họa.

Sau khi sửa lại án sai không định ở lại quá lâu, nại hà Nam quốc đế vương bỏ mạng, hoàng thất mọi người vì tranh đoạt đế vị đánh nhau sứt đầu mẻ trán, thù trong giặc ngoài long mạch xuất hiện vết nứt, Phàm nhân giới nếu sụp đổ khí vận thế gian lại phải xuống thêm một bậc thang, vì vậy nàng áp chế tu vi ở lại Phàm nhân giới, lấy danh nghĩa thần nữ dưới trướng Long Thần tọa trấn Nam quốc, thuận tiện nghiên cứu công đức khí vận của đế vương và sự hình thành vận hành của long mạch.

Sau này tân đế bái nàng làm Quốc sư, có tầng thân phận này càng thuận tiện nghiên cứu long mạch và đế vương khí vận, nàng liền không từ chối.

Dung Linh và phân thân Lâm Mệnh cũng có chỗ khác biệt.

Lâm Mệnh tính cách ôn hòa, Dung Linh thì phóng đại mặt lạnh lùng trong tính cách của Quân Hồi Luyện, đồng thời kế thừa khuyết điểm một gân của bà, ý niệm cố định rồi thì không quay đầu, có một loại hờ hững chỉ thấy bản thân.

Nhưng khuyết điểm này không chỉ có mặt xấu, đi kèm với nó là sự kiên nhẫn vô hạn, chỉ cần nhận định một việc là có thể ổn định duy trì tiếp.

Quân Hồi Luyện thời niên thiếu khốn khổ, nhưng bản chất là người theo chủ nghĩa hưởng lạc, hiện giờ lại bảo bà mười năm như một ngày ở trong một căn phòng nhỏ không tu luyện không ăn uống không nói chuyện cái gì cũng không làm, có thể chịu đựng được nhưng cảm xúc tuyệt đối sẽ trầm xuống, Dung Linh phóng đại một đặc điểm tính cách nào đó của bà lại có thể làm được tâm như nước lặng.

Mười năm thoáng cái đã qua, Phàm nhân giới thiên hạ thái bình, dưới sự cai trị của tân đế Văn Nhân Ký ẩn ẩn có dấu hiệu bước sang thịnh thế.

Nàng nghiên cứu xong đế vương long mạch và tu sửa phần đứt gãy, biết được nên mô phỏng tụ tập khí vận như thế nào, cho nên mượn cơ hội bao che người làm nhiệm vụ nhà mình đè xuống dã tâm muốn làm loạn thế của một số người, định để lại sự răn đe rồi trở về Tu chân giới, chuẩn bị trước cho việc mở học phủ tu chân.

Nghĩ đến đây, Dung Linh mới nhớ ra dự định này còn chưa nói với Văn Nhân Ký.

Vừa hay, bây giờ người đến rồi.

"Lấy kiếm của ta tới đây." Dung Linh thản nhiên nói.

Văn Nhân Ký ngẩn người, chậm rãi ngẩng đầu nhìn về phía bảo kiếm treo giữa không trung nhưng vẫn bất động như núi, trong lòng bỗng nhiên dâng lên một trận bất an.

Mười năm trước Dung Linh chính là xách thanh kiếm này chém giết ba ngàn yêu ma, từ trong đống đổ nát xách hắn lên ném lên ngai vàng, hỏi hắn ——

"Hoàng đế Nam quốc, ngươi có muốn làm không."

Sau này hắn khó khăn lắm mới giữ người lại được, thanh kiếm này đã treo mười năm.

Cuối cùng vẫn phải đi sao?

Hắn đoán được tiếp theo Dung Linh muốn nói gì, trong lòng trống rỗng, lấy thanh bảo kiếm nặng nề xuống đi ra sau bình phong.

Chạm phải ánh mắt đạm mạc của Dung Linh, hắn hơi ngẩn ngơ, bất giác đưa tay sờ sờ má.

Mười năm trôi qua, dung nhan lão sư không hề thay đổi, vẫn là dáng vẻ hai mươi tuổi, hắn nhìn qua vậy mà đã lớn tuổi hơn lão sư rồi.

Đây chính là sự khác biệt giữa người phàm và tu sĩ a.

"Lão sư, kiếm của ngài." Hắn dâng bảo kiếm lên bằng hai tay.

Dung Linh nhận lấy kiếm, liếc hắn một cái: "Ta chưa dạy ngươi cái gì, không làm nổi lão sư."

Văn Nhân Ký cố chấp gọi lại một lần lão sư: "Ngài dẫn ta đi lên chính đạo, không để ta biến thành vật hy sinh của đấu tranh tiền triều, ta từ đáy lòng nhận ngài làm thầy."

Dung Linh ánh mắt khó hiểu, không hiểu sự cố chấp của hắn: "Ngươi khí vận thịnh nhất, người có thể lên ngôi hoàng đế chỉ có thể là ngươi."

"Nhưng sẽ mất đi rất nhiều không phải sao? Sẽ không bình an như vậy." Văn Nhân Ký cười ôn hòa.

Hắn bộ dạng hòa nhã ôn văn, nhưng trong lòng rõ ràng bản thân từng là bộ dạng gì.

Một đứa trẻ lớn lên trong lãnh cung chịu người ức hiếp, không thể nào làm được nhân thiện hậu đức, cho dù lên ngôi hoàng đế cũng sẽ là một quân vương bạo ngược, hắn che giấu chân tính tình làm đến mức này thuần túy là vì không muốn để người kéo hắn ra khỏi bóng tối thất vọng.

Dung Linh không phản bác.

Khi đến Phàm nhân giới Nam quốc đi vào đường cùng, nàng nhìn thấy ba đường vận mệnh.

Một là cao ốc sụp đổ, trật tự tái thiết trong loạn thế, tương ứng bá tánh khốn khổ, ít nhất hai mươi năm sau mới có thể thở dốc, nàng áp chế tu vi tới Phàm nhân giới là để nghiên cứu hoàng thất long mạch, không muốn đợi lâu, hơn nữa nếu nhân gian loạn rồi nhân tài đưa tới Tu chân giới chẳng phải ít đi sao, đây là điều nàng không muốn thấy.

Đường vận mệnh thứ hai là Văn Nhân Ký đăng cơ, đáng tiếc bạo ngược vô độ, Nam quốc vẫn đi vào đường cùng, sau một hồi quần hùng phân tranh đế quốc mới được thành lập lại, ở giữa loạn thế kéo dài năm mươi năm.

Đường cuối cùng tiền đồ chưa rõ, tương ứng với vận mệnh sau khi nàng can thiệp.

Nàng cảm thấy tệ nhất cũng sẽ không tệ hơn hai con đường trước, đương nhiên ra tay.

Thực tế chứng minh nàng đúng, kết thúc loạn thế trước thời hạn, Phàm nhân giới khí vận ổn định, nàng không cần nghe Thiên Đạo ngày ngày kêu gào bên tai.

Đương nhiên, tính cách của Dung Linh căn bản chưa từng cân nhắc làm đúng hay không, nàng chỉ muốn kết quả.

"Lão sư, ngài sắp về rồi sao?" Văn Nhân Ký chủ động hỏi.

"Ừ." Dung Linh rũ mắt cầm lấy tua kiếm bảo châu xanh biếc buộc ở chuôi kiếm, vuốt lại cho thẳng.

"Cũng phải, ngài không thuộc về Phàm nhân giới." Văn Nhân Ký cười khổ.

Năm đó hắn mười sáu tuổi, nghe nói ở Tu chân giới dưới trăm tuổi đều là thiếu niên, hai ba trăm tuổi mới được gọi là thanh niên, lại nghe nàng vô tình nhắc tới "các đại môn phái Tu chân giới phái xuống đối kháng ma tu đều là mấy đứa trẻ để chỏm dưới ba mươi tuổi".

Lúc đó hắn mới tiếp xúc Dung Linh, phát hiện nhận thức của nàng cố chấp, nghĩ thầm trong mắt nàng hắn ước chừng vẫn là một đứa trẻ vừa sinh ra không lâu, thế là ỷ vào tuổi còn nhỏ khổ sở cầu xin, lại nói mình có tiếng không có miếng không ai ủng hộ trong lòng vô cùng hoảng sợ, mới cưỡng ép giữ người lại.

Bây giờ nàng muốn trở về Tu chân giới, hắn không làm được chuyện làm nũng bán ngốc thêm một lần nữa.

"Ngài còn quay lại Phàm nhân giới không?" Hắn hỏi.

Dung Linh không chút nghĩ ngợi: "Đương nhiên."

Nàng còn phải tìm kiếm nhóm người làm nhiệm vụ tiếp theo cho hệ thống, muốn xem ở Phàm nhân giới có nhân tài bỏ sót hay không.

Khí vận sụp đổ, xác suất thiên tài xuất đầu phổ biến thấp, rất có thể một kỳ tài tu tiên nào đó vì từ nhỏ đến lớn chưa từng kiểm tra linh căn mà mẫn nhiên chúng nhân (chìm nghỉm giữa đám đông), cho nên nàng định cách một khoảng thời gian lại du lịch vài lần.

Văn Nhân Ký mím môi: "Lần sau gặp mặt đại khái là khi nào?"

"Không biết." Dung Linh nói thật.

Hệ thống thử nghiệm lần một vừa mới đưa xuống, hiệu quả còn chưa hiện ra.

Năm đó Phương Thiết Nghiễn dưới sự giúp đỡ của hệ thống tu luyện đến Hóa Thần chỉ mất hai mươi năm, còn là trong hoàn cảnh linh khí vô cùng loãng, nhóm người làm nhiệm vụ đầu tiên hiệu quả chắc sẽ không quá chậm.

Cụ thể cần bao lâu thì không biết được.

Trong lòng Văn Nhân Ký xoắn xuýt.

Tu sĩ bế quan động một cái là mười mấy hai mươi năm, Dung Linh đột nhiên nảy ra ý tưởng luyện cái khí cụ liền đóng cửa hai năm không ra.

Có lẽ đợi đến lần gặp mặt sau, hắn đã tóc bạc da mồi.

Hắn đè xuống nỗi chua xót trong lòng, từ trong tay áo lấy ra một bình sứ thanh hoa đựng đan dược, mang theo kỳ vọng nói: "Bọn họ nói đây là đan dược có thể giúp ta thoát thai hoán cốt tu luyện thành tiên."

Dung Linh lạnh lùng liếc một cái: "Ăn không chết thì ngươi đúng là thần tiên."

Một đống dược liệu đại bổ luyện chế thành đan dược, tu sĩ ăn vào cường thân kiện thể, nhưng cho người phàm?

Dung quang tỏa sáng phiêu phiêu dục tiên xong bên trong liền hoàn toàn cạn kiệt.

Nghe ra ý lạnh trong lời nói của nàng, mặt nạ nho nhã của Văn Nhân Ký trong nháy mắt nứt ra, mặt tối tăm ẩn giấu dưới lớp ngụy trang tuôn trào ra.

"Đừng tin đám người Tu chân giới kia." Nàng nói.

Văn Nhân Ký bóp nát đan dược: "Lão sư dạy phải."

Phàm nhân giới và Tu chân giới đã thông nhau, hai bên không thể hoàn toàn không có liên hệ, xưa nay hoàng thất đều có tông môn cúng bái hợp tác ở Tu chân giới.

Phàm nhân giới mười năm nay nghỉ ngơi lấy lại sức, hắn chuyên chú chính vụ, không giống mấy đời hoàng đế trước cống nạp bảo vật cho những tu sĩ cao cao tại thượng kia, đám người này to gan lớn mật vậy mà thật sự dám tính kế lên đầu hắn.

May mà hắn tuy cầu trường sinh tha thiết, vẫn còn lý trí.

Thật sự cho rằng ai làm hoàng đế do bọn họ quyết định sao?

Đáy mắt Văn Nhân Ký xẹt qua vẻ chán ghét và tàn nhẫn.

Dung Linh ở trước mặt, hắn lập tức tạm thời thu lại lệ khí, quyết định quay đầu tính sổ đàng hoàng.

Quốc sư tính tình thẳng thắn không hiểu cũng không thèm hiểu những lắt léo trong lời nói, hắn dứt khoát hỏi thẳng: "Học trò còn khả năng trường sinh không?"

Dung Linh không hiểu ra sao: "Mười năm trước ta đã nói với ngươi, vạn vật có hằng, có được tất có mất, từ khoảnh khắc ngươi ngồi lên ngai vàng đế vương tiên duyên đã đứt, trừ khi lập nên thiên thu vĩ nghiệp phúc trạch vạn đời, nếu không đế vương không có cơ hội nhục thân phi thăng, trong lịch sử Phàm nhân giới chỉ có vị hoàng đế đầu tiên thực hiện đại nhất thống có bản lĩnh này."

Đế vương công đức và con đường tu tiên xung đột, mười năm trước Văn Nhân Ký đã biết đáp án, nhưng hắn vẫn ôm một tia ảo tưởng.

Trên đời này rốt cuộc không có chuyện tốt muốn cái này lại muốn cái kia còn muốn cái nọ, hắn chỉ có thể cười khổ: "Mười năm trôi qua, có chút quên, người thường nhục thể phàm thai luôn có trí nhớ kém."

Dung Linh gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.

Văn Nhân Ký cắn đầu lưỡi, hít sâu một hơi, trong giọng nói mang theo chút ý cầu xin: "Qua sinh thần của ta rồi hãy đi nhé."

Không quan tâm một chút thời gian này, Dung Linh đồng ý: "Được, vừa hay năm ngoái sinh thần ngươi thiết yến, ta luyện khí không kịp, năm nay bù cho ngươi một món quà."

Văn Nhân Ký rũ mi xuống: "Năm kia cũng không có."

Dung Linh lộ vẻ nghi hoặc: "Vậy sao?"

"Vâng, con năm nay hai mươi sáu rồi."

Dung Linh nhíu mày: "Ồ, khái niệm thời gian của ta không tốt."

Không biết nay là năm nào, đây là bệnh chung của tu sĩ rồi.

"Ta đứt đường tu tiên, vậy thì con cái tông thất có khả năng tu luyện không?" Văn Nhân Ký biết rõ còn cố hỏi.

Dung Linh kỳ quái nhìn hắn.

Nàng muốn nói nếu không có thì con em tông thất ngươi hàng năm đưa đến tông môn hợp tác là đi làm gì? Quét dọn sao?

Nhưng nhìn thấy đôi mắt hoa đào hình dáng giống hồ ly của đồ đệ hờ chứa đựng sự ngưỡng mộ, lời đến bên miệng lại nuốt xuống.

Thôi, nàng biết Văn Nhân Ký thuở nhỏ thiếu tình thương, có sự ỷ lại sâu sắc với nàng, trẻ con trước mặt người lớn không có chuyện kiếm chuyện nói năng lộn xộn rất bình thường.

"Có." Nàng trả lời.

Nụ cười của Văn Nhân Ký càng sâu: "Vậy ngày Vạn Thọ tiết có thể khẩn cầu lão sư xem giúp, xem tông thất có đứa trẻ nào tư chất tạm được, thích hợp con đường tu luyện nào không."

"Ngươi muốn ta mở cửa sau cho hoàng thất tông thân, nhét người vào tông môn đáng tin cậy." Dung Linh nhướng mày.

Văn Nhân Ký hào phóng: "Được không, sư phụ."

Hắn khá tủi thân: "Ngài cũng biết, tông môn Nam quốc cúng bái nhiều năm đã sớm coi thường người phàm, bọn họ ngay cả thuốc linh tinh lang tang cũng dám đưa cho ta, chắc chắn sẽ không để tâm đến tông thất, ta tìm kiếm tông môn hợp tác tiếp theo cần thời gian."

Dung Linh biết hắn tuyệt đối không chỉ có liên hệ với tông môn Nam quốc cúng bái các đời, nhưng nàng sắp đi rồi, nhãi con loài người này dù sao cũng gọi nàng bao nhiêu năm lão sư như vậy.

Hơn nữa học phủ tuy nói vẫn đang xây dựng, xây xong mới tuyên truyền chiêu sinh thì hơi muộn, vừa hay thả ra chút tiếng gió trước.

Thế là nàng gật đầu: "Vừa hay, sư phụ ta sắp mở sơn môn truyền đạo, có nhân tài thích hợp rèn luyện vài năm nói không chừng có thể đi học, chỉ là danh ngạch có hạn, phải chọn vài hạt giống tốt đi."

Văn Nhân Ký hơi ngẩn ra: "Ta nghe ngài nói qua, học phủ ngài đang ở ẩn thế nhiều năm đã không thu nhận đệ tử, ở bên ngoài không thể nhắc tới..."

Ánh mắt Dung Linh xa xăm: "Khí vận phục hồi, sơn môn sắp mở."

Mắt Văn Nhân Ký sáng lên.

Có thể dạy dỗ ra đệ tử như Quốc sư, thực lực học phủ ẩn thế này hùng hậu đến mức nào!

Hắn thẳng người dậy, chậm rãi chắp tay thi lễ, giờ khắc này hắn lấy thân phận đế vương Nam quốc Phàm nhân giới trịnh trọng thỉnh giáo.

"Dám hỏi Quốc sư đại nhân sư xuất học phủ nào?"

Giọng nói Dung Linh trầm ổn: "Thiên Diễn Học Phủ."

Đồng tử Văn Nhân Ký co rụt lại, thất thố nói: "Thế gian này ai dám dùng tôn hiệu của Thiên Diễn Đạo Tổ đặt tên học phủ?"

Một suy đoán hoang đường lóe lên siết chặt trái tim hắn.

Khóe môi Dung Linh nhếch lên độ cung khó thấy, vẻ lạnh lùng trên mặt như gió xuân hóa mưa tan đi.

"Tự nhiên là, bản thân sư phụ ta."

Đề xuất Hiện Đại: Nơi Góc Quán Trà: Bức Tình Thư Chưa Gửi
BÌNH LUẬN
Quyen Nguyen
Quyen Nguyen

[Pháo Hôi]

1 tuần trước
Trả lời

Khi nào có chương mới vậy ạ?

Jooy Nguyen
Jooy Nguyen

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

Truyện hay quá ạ, cảm ơn editor nhiều

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện