Chương 11: Vua Cuốn Gặp Cá Mặn, Hệ Thống 996 Vỡ Mộng
Tô Tiểu Hào tung một cú đá sấm sét, áo giáp chìm xuống, đầm nước từ lúc nổ tung đến khi trở về sự tĩnh lặng chết chóc chỉ mất chưa đầy hai giây.
Nàng ung dung ngồi xuống lại, đợi ăn uống no say mới gạt đám cá ăn thịt bị hun ngất bơi vào bờ an toàn.
Lười quan tâm đến quần áo hôi rình, nàng nằm ngửa trên mặt đất một ngón tay cũng không muốn động, vẫn là 996 kết toán xong phần thưởng nhiệm vụ giới hạn thời gian, biên tập sẵn văn án khoe khoang thay nàng đăng một bài.
Thế là có cảnh tượng Tiêu Đình Uyên hoài nghi nhân sinh.
Trên diễn đàn nội bộ hệ thống, 996 nhân lúc Tô Tiểu Hào hóa thân thành kiện tướng bơi lội đã chia sẻ vận may trăm người có một và sự nhiệt tình vô song của ký chủ, mà 1314 rảnh rỗi lướt diễn đàn sau khi ký chủ nhà mình giận dỗi vì thế mà thu hoạch được sự tự kỷ cùng kiểu với ký chủ.
Tô Tiểu Hào nghỉ ngơi đủ rồi ngồi dậy, lau khuôn mặt lấm lem, không cẩn thận bị mùi trên tay hun đến, buồn nôn một cái.
"Có quần áo sạch để đổi không?" Nàng ghét bỏ vẩy vẩy tay, hỏi.
【Có, phía trước không xa còn có một con suối nhỏ】
"Tốt quá rồi."
Nàng bắt đầu suy nghĩ làm sao về nhà: "Ta bị bắt cóc ném tới đây, không nhớ đường về thì làm sao, cửa hàng có bán bản đồ không?"
【Không cần đâu, tầm nhìn của ta rất rộng, sẽ đưa Tiểu Hào về nhà an toàn nha】
"Oa, vậy càng tốt."
【Trên đường về có một vách núi, lát nữa ngươi đi tắm rửa thay quần áo, ta đi tìm vật liệu sửa chữa một chút cho ngươi, ngươi tiết kiệm chút điểm】
"Bảo bối ngươi ngay cả sửa cầu cũng biết à." Tô Tiểu Hào kính phục nói.
【Hệ thống bọn ta phải thập bát ban võ nghệ cái gì cũng tinh thông, tùy thời chuẩn bị làm việc kỹ thuật thay cho ký chủ tứ chi không cần mẫn ngũ cốc không phân biệt, đương nhiên không phải nói Tiểu Hào tứ chi không cần mẫn ngũ cốc không phân biệt đâu nha, chúng ta trước khi tốt nghiệp không biết sẽ trói định với ký chủ thế nào, cho nên tất cả đều quy hoạch theo tình huống tệ nhất, có thể tốt nghiệp từ Học viện Hệ thống đều là toàn tài kỹ thuật, mà 996 ta càng là người xuất sắc trong đó】
996 kiêu ngạo nói.
Tô Tiểu Hào chớp chớp mắt: "Hệ thống không có thực thể, quy định của các ngươi cho phép làm như vậy sao? Ngươi không cần vì ta mà mạo hiểm, ta tốn chút điểm không sao đâu." Kiếm tiền mà là để tiêu, tính chất điểm cũng vậy, vì điểm mà làm tổn hại lợi ích bạn bè nàng không muốn.
【Hệ thống khác không được, nhưng ta có thể, ta ở Học viện Hệ thống thành tích tổng hợp liên tiếp đứng đầu, sở hữu Gói quà tốt nghiệp do Chủ Thần đại nhân tặng, quyền hạn cao hơn hệ thống khác một cấp, có khả năng tự chủ hành động nhất định】
"Ngươi giỏi quá đi bảo bối, hóa ra 996 không phải mã số ngẫu nhiên, là mật danh thật của ngươi, người ta khá phế, sau này dựa vào ngươi rồi." Tô Tiểu Hào thầm nghĩ mình không hổ là thể chất nhân vật chính, ngay cả hệ thống trói định cũng là Vua Cuốn giết ra khỏi vòng vây.
【Tiểu Hào ngươi một chút cũng không phế, đừng khiêm tốn mà, lý lịch cuộc đời của ngươi quả thực là tiêu chuẩn của giới Vua Cuốn chúng ta!】
Tô Tiểu Hào chột dạ sờ sờ mũi: "Có sao?"
【Đương nhiên có! Tư liệu không gian Chủ Thần truyền đến hiển thị, ngươi từ nhỏ đến lớn thi cử đều đứng nhất, tham gia vô số cuộc thi, đại học lấy thành tích đứng đầu toàn tỉnh thi vào học phủ cao nhất, vào học phủ cao nhất vẫn là người sở hữu học bổng toàn phần, người IQ cao hơn ngươi không nỗ lực bằng ngươi, người nỗ lực hơn ngươi căn bản không tồn tại, châm ngôn nhân sinh chính là thà mệt chết mình cũng phải cuốn chết bạn học. Đợi đến Phàm nhân giới thì càng lợi hại hơn, lúc mới đến ngay cả chữ ở đây cũng không biết, ngắn ngủi nửa năm cầm kỳ thư họa nghiền ép đích tỷ ác độc, giành cho mình một cửa tiệm nhỏ, sau đó từ cửa tiệm nhỏ phát triển thành chuỗi cửa hàng, ở các ngành nghề đều có sản nghiệp của mình, Vua Cuốn xuất chinh ai dám tranh phong!】
996 lật xem lý lịch cuộc đời nàng, vừa xem vừa nhiệt liệt tâng bốc.
Tô Tiểu Hào không tự nhiên sờ sờ mũi cười gượng: "Ha ha, lúc đó trẻ người non dạ, trải qua một phen sinh tử ta phát hiện thực ra ta yếu đuối không thể tự lo liệu."
【Không sao, cái gì Tiểu Hào không biết cứ giao cho ta là được, chúng ta là cộng sự mà】
Trong lòng Tô Tiểu Hào chảy qua một dòng nước ấm.
Nàng vạn phần xoắn xuýt, không biết nên dùng từ ngữ thế nào để nói rõ suy nghĩ thật của mình với 996.
Nhặt lại mạng hai lần, thật sự không muốn bán sống bán chết nữa!
Nàng bóng gió hỏi: "Bảo bối à, hiện tại Tu chân giới phát triển thế nào rồi? Có tà ma tác oai tác quái không? Có tiên ma đại chiến không? Có sư tôn hoặc đồ đệ nào yêu mà không được chuẩn bị hắc hóa không?"
【Không có a, sao Tiểu Hào lại hỏi vậy】
"Hỏi bừa thôi." Tô Tiểu Hào vỗ ngực cười ngượng ngùng.
Không có là tốt rồi, không có chuyện linh tinh lang tang, nằm ườn ra có vẻ vô hại.
Nàng tự nhủ rồi nói: "Vừa rồi ngươi nói Học viện Hệ thống, vậy ngươi còn có rất nhiều bạn học sao?"
【Đúng vậy, sinh viên tốt nghiệp khóa này có một trăm người, nhưng ta nghe tin vỉa hè nói có mấy hệ thống khóa sau đã tu đủ tín chỉ xin tốt nghiệp sớm, không chừng lúc nào tên của chúng sẽ xuất hiện trên bảng xếp hạng】
"Đối với hệ thống bảng xếp hạng cũng rất hữu dụng sao?" Tô Tiểu Hào lướt lên lướt xuống bảng xếp hạng chưa tiến hành kết toán quý, hỏi.
【Hệ thống muốn tranh giành hạng nhất bảng xếp hạng, ngoài sự cám dỗ của phần thưởng, một phần lớn nguyên nhân chính là khi liên tiếp bốn lần kết toán đứng đầu đỉnh cao sẽ có được khả năng tự chủ hoạt động, nhưng ta và Tiểu Hào cường cường liên thủ, chúng chỉ có nước bị nghiền ép thôi, hôm nay ta lên diễn đàn khoe khoang còn bảo ta đừng cuốn nữa, sao có thể chứ, ta phải cuốn ra phong thái cuốn ra tầm cao mới!】
Tô Tiểu Hào cố ý tránh đi tuyên ngôn Vua Cuốn của nó.
"Khụ, ta còn cái đỉnh chưa thử thì phải, 100 điểm lận, để ta xem nó có uy lực thần kỳ gì." Nàng lảng sang chuyện khác.
996 rất dễ dàng bị dời sự chú ý, xác nhận lại với nàng một lần:
【Tiểu Hào, trước đó ta thấy ngươi không tiện nên không giúp ngươi lấy ra từ cửa hàng hệ thống, bây giờ nếu lấy ra sau này sẽ không thu về được đâu, ngươi thiếu 10 kinh nghiệm nữa mới thăng lên Lv2, trước đó không gian lưu trữ không bỏ vừa một cái nồi】
Tô Tiểu Hào không quan tâm: "Không sao, chẳng phải chỉ là cái nồi thôi sao, bưng chạy là được... Khoan đã, ta mua không phải là một cái đỉnh sao? Sao lại biến thành nồi rồi?"
996 kéo thông báo hệ thống ra cho nàng xem.
"Khá lắm, đỉnh đồng xanh hẹn hò qua mạng gặp mặt biến thành nồi sắt." Tô Tiểu Hào xoắn xuýt, "Thôi kệ, dù sao cũng là bản giới hạn, thông báo nói mỗi cái nồi lớn thần kỳ ngoại hình mỗi cái một vẻ không đụng hàng, biết đâu ta được phân một cái trông đẹp mắt thì sao."
【Vậy ta lấy ra nha】
"Được nha được nha."
Dù cho Tô Tiểu Hào đã chuẩn bị tâm lý đầy đủ, khi nhìn thấy cái nồi lớn chứa đầy chất lỏng màu tím đậm, bên trên đủ loại vật thể không biết tên chìm chìm nổi nổi, còn "ùng ục ùng ục" sủi bọt bắn ra ngoài thì vẫn không khỏi kinh ngạc đến rớt cằm.
"Ngươi chắc chắn cái này chính là cái nồi lớn thần kỳ dựa vào tay thơm sản xuất trong cửa hàng? Cửa hàng hệ thống không phải lỡ tay gửi nhầm nồi thuốc độc của mụ phù thủy độc ác cho ta chứ." Nàng lùi lại phía sau, tránh để chất lỏng quái dị bắn vào người mình.
【Chương trình cửa hàng hệ thống sẽ không sai sót】
Nồi thuốc độc ngoại hình quá mức trừu tượng, Tô Tiểu Hào lập tức ném một cái Sơ cấp Giám định thuật, nhận được câu trả lời khẳng định.
"Ném đồ vào đó, thật sự sẽ không bị ăn mòn thành thuốc độc đen của mụ phù thủy chứ?" Nàng giữ thái độ hoài nghi.
【Có ba lần cơ hội dùng thử miễn phí, thực tiễn cho ra chân lý, chúng ta thử xem】
"Được." Tô Tiểu Hào hai tay trống trơn, nhìn trái nhìn phải cuối cùng nhặt một hòn đá dưới đất lên, ước lượng trọng lượng hai cái rồi đứng thật xa làm động tác ném bóng rổ.
"Bõm."
Hòn đá rơi trúng giữa nồi, bọt nước bắn tung tóe.
"Yes, hoàn hảo." Tô Tiểu Hào nắm tay, chấm điểm cho cú ném của mình.
"Ùng ục ùng ục ùng ục."
Hòn đá biến mất không thấy, mặt nước dường như bình tĩnh lại.
Hồi lâu không có động tĩnh, nàng tò mò ghé sát lại thò đầu xem xét, bỗng nhiên "phụt" một tiếng nước trong nồi phun đầy mặt đầy người nàng.
【Nó nói đừng có cái rác rưởi gì cũng ném vào trong】
Tô Tiểu Hào quờ tay lên đầu, gạt xuống một lá rau xanh mướt: "Hô, nhóc con, còn khá nóng tính đấy."
996 đảm nhận vai trò phiên dịch, đồng thời hưng phấn nói:
【Tiểu Hào, thông thường nồi lớn sơ cấp chỉ có linh trí nhỏ bé, nhưng cái của ngươi hình như không giống lắm, ta có thể cảm nhận rất rõ sự thay đổi cảm xúc của nó, nó tuyệt đối là cái thông minh nhất trong cùng lô hàng】
Làm Âu Hoàng cả ngày, Tô Tiểu Hào đã sủng nhục bất kinh, nàng nhìn cái nồi lại nhìn vết nước cố ý phun ra trên mặt đất, bĩu môi: "Ngươi là lạc đà Alpaca à? Cố ý phun nước bọt vào ta."
Hậu quả của việc mồm miệng ngứa ngáy là lại bị phun đầy mặt "nước bọt".
Tô Tiểu Hào dùng mu bàn tay tương đối sạch lau mặt: "Phù thủy, không đúng, Oa huynh, đã ngươi có thể giao lưu bình thường với ta, chúng ta thương lượng một chút được không, ngươi xem ngươi một nồi nước kỳ kỳ quái quái ta rất khó vác ngươi đi, ngươi có thể tự mình đi theo sau ta không?"
Nồi thuốc độc bất động như núi.
"Ta ôm ngươi quay đầu làm đổ hết nước thì sao, ngươi đi hai bước đi mà." Nàng ngồi xổm bên cạnh ngon ngọt khuyên bảo.
Nồi thuốc độc cuối cùng cũng có động tĩnh, mực nước bên trong hạ xuống với tốc độ mắt thường có thể thấy được, cho đến khi cạn sạch.
Không cần 996 giúp phiên dịch nàng cũng nhìn ra thái độ của nó rồi, đây là không ôm không được.
"Được rồi, không làm khó được Tô Tiểu Hào ta."
Tô Tiểu Hào đứng lên, "phì" một cái nhổ nước bọt vào hai tay, đứng tấn vươn tay về phía cái nồi lớn.
Ngay khi bàn tay dính đầy bùn đất nước bẩn của nàng sắp chạm vào mép nồi, nồi thuốc độc không nhịn được nữa, cái giá đỡ dưới cùng biến thành bốn cái chân to, ghét bỏ chạy ra xa tám trượng.
Tô Tiểu Hào nở nụ cười đắc ý, miệng lại nói: "Oa huynh, thật ngại quá nha, ta còn chưa tắm rửa, đợi ta tắm xong chúng ta lại lên đường, nhưng mà, ta người này có tật ra mồ hôi tay, đến lúc đó ngươi đừng để ý nha, thành toàn cho nguyện vọng mang nặng đi bộ tám cây số của ta. Ấy, ấy, Oa huynh ngươi đừng chạy mà, haizz, xem chuyện này làm sao đây."
Nồi thuốc độc chạy càng xa hơn.
"Được rồi được rồi, Oa huynh ngươi xem thân hình nhỏ bé này của ta, sao chịu nổi mang ngươi đi tám cây số chứ, vì sự phát triển bền vững ngươi đi hai bước đi, quay đầu cho ngươi ăn đồ ngon." Nàng thương lượng nói.
Nồi thuốc độc đứng tại chỗ suy nghĩ một chút, vươn cái chân nhỏ thăm dò biểu thị đồng ý.
Ồn ào nhốn nháo đàm phán xong với cái nồi lớn, nàng xuống suối tắm rửa sạch sẽ thay bộ quần áo chỉnh tề, lúc này mới bước lên con đường về Tô phủ.
Vào kinh thành vốn cần thông qua kiểm tra nghiêm ngặt, nhưng Tô Tiểu Hào từ khi làm ăn càng làm càng lớn, ngay cả hoàng thân quốc thích cũng nhường nàng ba phần, kinh thành không ai không biết, cộng thêm hôm nay bên cạnh nàng lại đi theo một cái nồi biết đi biết chạy, càng không ai dám cản.
Bá tánh dọc đường nhìn thấy nàng có kinh ngạc có nghi ngờ, nhưng không cảm thấy sợ hãi, có lẽ vì nàng ngày thường hay làm việc thiện dễ gần, hoặc có lẽ vì nàng đi suốt dọc đường mặt mang nụ cười chào hỏi bọn họ như thường lệ.
"Võ bá, có kẹo hồ lô không? Ta không mang tiền, cửa tiệm ở phố Đông gán cho ông, ta không nói đùa."
"Vương tỷ, tỷ không phải thích trang sức ta thiết kế sao, cửa hàng trang sức phố Tây tặng tỷ."
"Thím, ta trước kia ở Tô phủ không có cơm ăn đều là thím tiếp tế ta, tửu lầu kia tặng thím đấy, công thức cốt lẩu và coca Trần đại trù biết, thím đừng từ chối."
...
Bình thường đi hết hai khắc, lần này dùng gần nửa canh giờ.
Tô Tiểu Hào tay trái cầm kẹo hồ lô, bánh cua, bánh quế, tay phải cầm bánh tùng, bánh mai, há cảo bí đao, vừa đi vừa lải nhải "Cứ cảm thấy kém hơn đồ đổi bằng điểm một chút, nhưng không nói ra được kém ở đâu", sau đó chia một nửa số bánh ngọt cho nồi thuốc độc.
"Oa huynh đi cả đoạn đường vất vả ha." Nàng không quên an ủi hai câu.
Trong tình huống không sử dụng chính thức nồi thuốc độc chỉ vào không ra, ăn rất vui vẻ.
Đợi Tô Tiểu Hào đi đến cửa Tô phủ, những người nàng muốn gặp đều đã đến đông đủ, bọn họ đứng trên bậc thang, dùng ánh mắt soi mói phán xét nàng đã biến mất hai ngày.
Một đồn mười mười đồn trăm, người vây xem càng tụ càng đông, bọn họ tò mò quan sát bầu không khí vi diệu của Tô phủ, lại không nhịn được lén nhìn cái nồi thuốc độc biết chạy biết nhảy hình thù kỳ quái kia.
Tô Tiểu Hào dừng bước ở khoảng cách không xa không gần, hơi hất cằm lần lượt nhìn chăm chú những khuôn mặt lạnh lùng đó.
Bỏ qua biểu cảm oán độc hận không thể băm vằm nàng ra trăm mảnh của Tô Mộ Dao, nàng bắt gặp ánh mắt không giấu được tham lam của Tô phụ.
Hiểu rồi, thảo nào làm ra động tĩnh lớn như vậy ở cửa, tám phần mười thèm cái nồi của nàng.
Nàng lại liếc nhìn Vương gia tôn quý áo mũ chỉnh tề, bỗng nhiên cảm thấy dây dưa với những người này thật vô vị.
"Ta cá là bọn họ trước khi ta về đã làm giao dịch chó má gì đó, lát nữa còn muốn lấy 'trăm thiện hiếu làm đầu' để đè ta."
996 phát ra tiếng trầm ngâm:
【Tiểu Hào, người ở giữa lệch trái kia... dáng dấp có chút chắp vá nha】
Tô Tiểu Hào vốn mang theo chút cảm xúc tiêu cực "phụt" một tiếng cười ra: "Người mặt mũi khả ố mà ngươi nhìn thấy chính là cha tồi của ta."
【A, hắn là cha ngươi? Ta nghe nói nhân loại có quan hệ huyết thống thì tướng mạo sẽ có điểm tương đồng, ta sao nhìn các ngươi lớn lên đều không giống nhau, khác biệt một trời một vực】
Tô Tiểu Hào linh quang lóe lên: "Vậy ta có phải có huyết thống khác không? Ví dụ như ta thực ra không phải nhân loại, là huyết mạch Phượng Hoàng hay Thần Long? Tiểu thuyết thường viết như vậy."
【Cái này thì không có, qua kiểm tra ngươi là một người phàm bình thường, trong tư liệu bối cảnh hiển thị Tô Tiểu Hào ban đầu cũng không có thân phận đặc biệt】
"Được rồi được rồi." Tô Tiểu Hào thất vọng ngắn ngủi rồi rất nhanh xốc lại tinh thần, "Không sao, nhân vật chính nghịch tập mà, xưa nay đều là cỏ rác."
【Tiểu Hào, ánh mắt bọn họ nhìn ngươi cho ta cảm giác rất không tốt】
"Rất bình thường, trước kia ta mỗi ngày đều sống trong hoàn cảnh tràn ngập ác ý như vậy, không ngạt thở đã là tốt rồi, Tô Tiểu Hào ban đầu qua mười bốn năm mới thoát ly."
【Ta xem tư liệu hậu đài hiển thị nguyên thân bị người hầu bắt nạt kẻ yếu đẩy xuống nước, vốn dĩ còn một đường sinh cơ nhưng không muốn sống nữa, linh hồn ngươi bị bất ngờ thu hút tới sau đó nàng ấy và ngươi làm một cuộc giao dịch】
"Không tính là giao dịch, dùng ước định để nói thì thích hợp hơn." Nhắc tới quá khứ Tô Tiểu Hào có vài phần buồn bã, "Nguyên thân nói nàng ấy cả đời bị nhốt trong cái sân vuông vức, hy vọng ta thay nàng ấy đi ra khỏi hậu viện Tô phủ ra thế giới bên ngoài nhìn xem, thay nàng ấy sống tự do một lần, ta đồng ý. Nhưng chạy ra khỏi hậu viện cũng không chạy ra khỏi tòa kinh thành này, ta chưa bao giờ thực sự tự do."
Nàng nhìn về phía Tô phủ hoa lệ tựa như lồng giam trước mắt, than thở.
"Ta tưởng có tiền là có quyền lên tiếng rồi, nhưng không thoát khỏi xuất thân thứ nữ Tô phủ, người khác nhắc tới ta chỉ nói 'cô nương này tuy xuất thân không cao nhưng đầu óc tinh khôn, thích hợp cưới về nhà'. Sau này cảm thấy làm ăn đến lớn nhất là có tự do rồi, nhưng thương gia có lợi hại đến đâu cũng không lớn hơn hoàng quyền, ta nhìn như tiêu sái thực ra cẩn trọng từ lời nói đến việc làm, không có năng lực phản kháng hiện thực chỉ có thể giả vờ hồ đồ."
【Tiểu Hào đã siêu giỏi rồi, bài thi tối đa sáu mươi điểm ngươi làm được sáu mươi còn lấy thêm hai mươi điểm cộng, trong hoàn cảnh sáu mươi điểm này ngươi đã làm tốt nhất rồi, xoa đầu~】
Cảm nhận được xúc cảm dịu dàng trên đỉnh đầu, khóe miệng Tô Tiểu Hào khẽ nhếch: "Bảo bối, trước đó ta đã muốn nói với ngươi, ta thật sự rất vui vì ngươi đã đến, ta thật lòng cảm kích ngươi đã cho ta một con đường khác để lựa chọn, lần này ta thực sự tự do, không bao giờ phải sống cuộc sống dù giãy giụa thế nào điểm tối đa cũng chỉ có sáu mươi nữa."
996 cảm tính nội tâm xúc động.
【Tuy Tu chân giới ngươi lừa ta gạt cũng không hề bình yên tốt đẹp như vẻ bề ngoài, nhưng ta sẽ cùng Tiểu Hào đi làm những việc muốn làm, tương lai nhất định là tự do vui vẻ】
Ánh mắt Tô Tiểu Hào lấp lánh, giọng nói bỗng nhiên trở nên không có tự tin như vậy, rất nhỏ giọng hỏi: "Vậy thì bảo bối, đợi mọi chuyện kết thúc ta có thể nằm ườn ra không?"
【Hả?】
996 đang đau lòng cho ký chủ nhà mình, đầy căm phẫn phỉ nhổ Tô phủ thất đức, đột nhiên nghe thấy bước ngoặt cuối câu của nàng phản ứng không kịp.
Tô Tiểu Hào có chút ngượng ngùng, một mũi chân kiễng lên vẽ vòng tròn trên mặt đất: "Thứ nữ phong kiến đều có thể cải tạo thành tu sĩ huyền huyễn, ta không cuốn nữa, làm một nữ chính cá mặn may mắn có lẽ cũng được?"
Nàng đã nghĩ rất lâu, vẫn quyết định nói ra tiếng lòng với 996 ——
Nàng thật sự không muốn nỗ lực nữa!
996 trừng mắt nhìn nhãn "Vua Cuốn" viết hoa in đậm trên tư liệu ký chủ ở hậu đài loạn mã rồi.
【Cái này, cái này thật đột ngột, vừa trói định đã, đã Vua Cuốn về hưu rồi à?】
Đề xuất Cổ Đại: Xuyên Về Cổ Đại: Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ
[Pháo Hôi]
Khi nào có chương mới vậy ạ?
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá ạ, cảm ơn editor nhiều