Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 4

Tôi không buồn để ý đến cô ta.

Tôi xách hành lý và cầm theo bản thỏa thuận đã ký, dứt khoát quay người bước đi.

Lúc này đây, tôi thậm chí chẳng còn muốn nói lời từ biệt.

Tôi trở về căn nhà mình từng ở trước kia, không lớn, chỉ hơn 30 mét vuông, nhưng một mình tôi là đủ rồi.

Tôi thích những căn nhà nhỏ như thế này, đồ đạc được xếp đầy ắp mới mang lại cho tôi cảm giác an toàn tuyệt đối.

Từ sau khi tốt nghiệp đại học rồi gả cho Trần Tư Trạch, tuy tôi được ở trong những căn biệt thự xa hoa, nhưng căn nhà rộng lớn ấy chỉ có mình tôi, trống trải vô cùng, giống như linh hồn phiêu dạt không nơi nương tựa của tôi vậy.

Cuộc hôn nhân của tôi và Trần Tư Trạch bắt đầu vì tình yêu, và kết thúc cũng vì tình yêu đã chuyển dời.

Chúng tôi cũng từng yêu nhau nồng cháy, từng thề nguyện sẽ bên nhau đến đầu bạc răng long.

Trần Tư Trạch thời đại học sống động hơn bây giờ nhiều, trên người anh khi ấy chưa vương mùi tiền bạc, chỉ có hơi thở của nắng và sự sạch sẽ.

Tốt nghiệp xong, chúng tôi gom góp tiền làm thêm, bắt xe lửa đi Tân Cương. Giữa hồ Sayram tuyết bay đầy trời, anh từng nhìn tôi bằng ánh mắt rực cháy, quỳ một chân xuống, dùng chiếc nhẫn trơn tự tay làm để hứa hẹn với tôi một tương lai.

Mà tôi lúc đó, trong tim trong mắt đều chỉ có anh, dĩ nhiên là gật đầu đồng ý.

Sau khi kết hôn, tôi mang thai, hoàn toàn ở nhà làm một bà nội trợ toàn thời gian.

Sau này thời gian trôi đi, dù tôi có chú trọng quản lý vóc dáng đến đâu, anh cũng không còn muốn đưa tôi đi dự các sự kiện của công ty nữa.

Anh cũng chẳng còn thời gian đưa tôi đi du ngoạn sơn thủy.

Mỗi ngày tôi chỉ quanh quẩn trong căn biệt thự rộng lớn đó, dọn dẹp vệ sinh, chăm sóc con cái, giặt giũ nấu nướng đợi họ về nhà.

Đồng nghiệp của anh đều nói, Trần Tư Trạch lấy được tôi là phúc đức ba đời.

Tôi yên lặng không ồn ào, lại biết chăm lo gia đình, còn sinh cho anh một thằng con trai kháu khỉnh.

Khuyết điểm duy nhất chính là: quá lâu rồi, cũng quá cũ rồi.

Con người ta sẽ không vì một thứ đã sở hữu mà rung động đi rung động lại nhiều lần.

Anh đối với tôi cũng vậy.

Có lần bạn của anh sau khi say rượu, đột nhiên nói với tôi một đoạn thế này:

"Chị dâu, chị căn bản không biết anh Trạch muốn gì đâu! Chị rời xa xã hội lâu như vậy, toàn dựa vào anh Trạch nuôi, anh Trạch cũng áp lực lắm chị biết không?"

"Anh Trạch nói chị chỉ biết tiêu tiền, việc cần làm thì chẳng làm được việc nào, nuôi đàn bà mệt lắm."

"Thật chẳng bằng Lâm Lâm, trợ lý tổng giám đốc mới đến của công ty chúng ta, cô ấy đặc biệt chu đáo, biết chăm sóc người khác, lại còn có phong thái..."

Lâm Lâm, nhớ lại cái tên quen thuộc đó, tôi tức thì hiểu ra.

Hóa ra mọi chuyện đều đã có dấu vết từ lâu, chỉ là tôi luôn tự lừa mình dối người mà thôi.

Anh căn bản là coi thường thân phận bà nội trợ của tôi, nhưng anh lại quên mất rằng, tôi và anh tốt nghiệp cùng một trường đại học, thậm chí thành tích của tôi còn xuất sắc hơn anh.

Tôi vì anh mà không chút do dự dấn thân vào gia đình, kết quả anh lại quên sạch những điều tốt đẹp của tôi, trái lại còn lao vào vòng tay dịu dàng của người đàn bà khác.

Còn nhớ có một lần, Trần Tư Trạch đang kể chuyện cho con trai nghe.

Tôi thấy cảnh tượng ấy thật ấm áp, bèn đứng ở cửa lén nhìn.

Không ngờ đứa con trai mà tôi luôn coi như báu vật lại cất tiếng hỏi: "Bố ơi, bao giờ bố ly hôn với mẹ?"

"Hôm nọ con thấy bụng mẹ toàn là vết rạn, giống hệt quái vật ấy, đáng sợ kinh khủng."

"Con không muốn một người mẹ như thế đâu."

Trần Tư Trạch xoa đầu con trai: "Bố cũng thấy khá là buồn nôn."

Sau đêm đó, tôi thậm chí không hề nghĩ đó là lỗi của hai cha con họ, mà vẫn luôn tìm nguyên nhân ở chính mình.

Tôi bắt đầu chú trọng quản lý vóc dáng, một chút đồ ăn cũng không dám ăn nhiều.

Chỉ sợ trong miệng con trai lại thốt ra những lời như "mẹ giống quái vật" vậy.

Mỗi lần nhớ lại những chuyện này, trong lòng tôi lại dâng lên một nỗi ghê tởm không tên.

Thật sự rất muốn nôn.

Đề xuất Trọng Sinh: Bị Bức Làm Thông Phòng? Ta Xoay Người Gả Cho Cha Của Tra Nam
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện